Chương 22: Hệ thống không đáng tin
Sau khi phim kết thúc còn có liên hoan. Trình Tâm Nhị để cho trợ lí cũng bao một gian phòng trong quán rượu, chiêu đãi bạn học cấp ba, như vậy thuận tiện cho cô qua lại hai bên.
Lần đầu công chiếu tiếng vang cũng không tệ lắm, Trình Ngọc bảo Trình Tâm Nhị tĩnh tâm xuống nghiền ngẫm kĩ thuật diễn một chút.
Trình Tâm Nhị:" Dạ, gần đây cháu đang định học bổ túc biểu diễn." Cô mặc dù đang cùng cô
( chỉ Trình Ngọc)
nói chuyện nhưng tâm tư đã sớm không còn ở nơi này, thỉnh thoảng liếc mắt sang bàn phía sau tìm Chu Thành Ngộ.
Tối nay mọi người trong nhóm lớp đều bùng nổ rồi, nói Lớp trưởng Chu Thành Ngộ mang theo vị hôn thê tới, trước đó còn cho rằng vị hôn thê đó là minh tinh mới xuất đạo, mỹ nhân không qua chỉnh sửa, quá hiếm thấy.
Sau đó, tiểu lười ở trong nhóm nói người ta là con gái của chủ tịch Lê.
Cả tối Trình Tâm Nhị đều buồn bã, thất vọng.
Trình Ngọc thấy dáng vẻ cháu gái không yên lòng, quan tâm hỏi:" Làm sao vậy?"
Trình Tâm Nhị lắc đầu:" Không có gì ạ."
Tối nay Trình Ngọc cũng nhìn thấy Chu Thành Ngộ, bà đã sớm biết Chu Thành Ngộ vài năm, là học sinh của lớp con gái bà, lại còn là bạn học của cháu gái.
Bà cũng nhìn thấy người bạn gái Chu Thành Ngộ mang đến, bà chỉ nhìn một lần còn muốn nhìn lại lần thứ hai thì chớ nói đến đàn ông.
Trình Ngọc vỗ vỗ bả vai Trình Tâm Nhị:" Đã sớm nói với con rồi, con cùng Chu Thành Ngộ không thích hợp."
Thấy Chu Thành Ngộ đi tới bên này, Trình Ngọc liền mượn cớ rời đi.
Trình Tâm Nhị thu xếp lại biểu tình:" Cảm ơn cậu, Đại lão bản trong lúc bận rộn cũng dành chút thời gian tới ủng hộ phim của mình." Cô không nói tới một chữ Lê Nhược.
Chu Thành Ngộ:" Nên đến." Anh tới là muốn cáo từ, không tham gia liên hoan.
Giữ lại:" Nếu không bận chuyện gì thì cùng nhau đi đi, mọi người cũng đã rất lâu rồi không gặp."
Chu Thành Ngộ:" Lê Nhược trở về có việc."
Trình Tâm Nhị lúc này mới nói:" Còn quên chúc mừng cậu đâu, lúc nào thì mời tớ uống rượu mừng?"
Chu Thành Ngộ chỉ nói hai chữ:" Theo ý cô ấy."(
Tiếng trung là 随她
.)
Trình Tâm Nhị nhàn nhạt cười một tiếng, cái khác cũng không có gì đáng nói.
Một cuộc thầm mến lâu dài, tại thời khắc này chính thức thất bại.
Giống như vai chính của cô trong bộ phim này, kết cục sau cùng làm cho lòng người đau đớn.
Thanh xuân, cũng không cách nào trở về nữa rồi.
Chu Thành Ngộ dắt Lê Nhược rời đi. Lê Nhược đi bộ cũng không thành thực, kéo ống tay anh như đòi khiêu vũ, đem mình chuyển tới trong ngực anh.
" Ai nha, cánh tay anh quấn lấy em, không có cách nào đi được."
Chu Thành Ngộ muốn buông tay lại bị cô nắm chặt không thả.
Lê Nhược cười, nhón chân, ngậm môi của anh, dùng sức mút vào một chút.
Bãi đậu xe bên này thỉnh thoảng có người tới lui, đi ngang qua cũng sẽ nhìn hai người họ một chút.
Chu Thành Ngộ không biết làm sao:" Về nhà."
Lê Nhược không muốn đi, vỗ vỗ chân mình:" Cái chân này của em từng bị thương, bây giờ đi nhiều liền đau." Cô nhấc chân:" Anh nhìn đi, vì anh nên em mới đi giày cao gót."
Chu Thành Ngộ cau mày:" Cái chân này của em từng bị thương?"
Lê Nhược:" Đúng vậy, xương bắp chân bị gãy."
Chu Thành Ngộ cảm thấy không tưởng tượng nổi. Lúc trước khi làm trong giấc mộng kia, cô chính là bị thương ở bắp chân, anh còn ôm cô nữa.
Lê Nhược tiếp tục nũng nịu:" Chân em đau." Cô ôm cổ anh, bắt đầu làm trời làm đất tựa như làm nũng:" Chân đau, không nhúc nhích được."
Sau đó trong vài phút tiếp theo cô vẫn một mực ở trong lòng anh nũng nịu, lẩm bẩm.
Chu Thành Ngộ nhìn xe mình, vẫn còn cách mấy chục mét.
Nhưng mà anh quả thực không chịu nổi nũng nịu của Lê Nhược, khom người, ôm ngang cô lên.
Khóe miệng Lê Nhược nhếch lên:"Cám ơn." Ở trên gương mặt anh hôn một cái.
Chu Thành Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô, không lên tiếng đáp lại.
Lê Nhược bắt đầu chọc anh, ở trên mặt anh thổi khí.
Chu Thành Ngộ:"..."
Lê Nhược bật cười, chân không khỏi lắc lắc.
Chu Thành Ngộ thất thần chốc lát, thật giống cảnh tượng anh nằm mơ như đúc.
Thanh âm anh trầm thấp:" Đến nhà anh?"
Lê Nhược trố mắt, còn tưởng rằng mình nghe lầm.
Chu Thành Ngộ cho rằng biểu tình này của cô là không nguyện ý, lập tức quyết định: " Vậy đưa em về nhà."
Lê Nhược liên tục khoát khoát tay:" Em không muốn về nhà, đến nhà anh nói chuyện toán học."
Chu Thành Ngộ ho nhẹ hai tiếng, sau đó hai người một mực yên lặng, bầu không khí mập mờ hiện ra như sóng ngầm.
Sau khi lên xe Lê Nhược không dính anh nữa, bắt đầu nghiêm túc đọc sách.
Chu Thành Ngộ cũng lấy điện thoại ra, làm bộ dáng đang xem thư.
Anh xoa xoa mi tâm, cảm giác có chút tinh trùng lên não, lần đầu tiên cùng cô hẹn hò liền mang cô về nhà. Nhưng khi cô ở trong ngực anh, cảm giác tựa như bọn họ đã quen biết rất nhiều năm, tất cả hơi thở đều rất quen thuộc.
Lê Nhược không dám lừa bịp nữa, chuyên tâm đem nhiệm vụ hôm nay hoàn thành, đóng lại bài thi, xe đã chậm rãi lái vào khu biệt thự của Chu Thành Ngộ.
Hai ngày này trôi qua cùng trước kia không giống nhau. Cô không biết là hệ thống ma lực của Tiểu Ma Diệp còn chưa có hoàn toàn khôi phục, hay là hệ thống gắn lại....
Cô cho là Chu Thành Ngộ sau khi cùng cô đăng kí kết hôn thì mới đem cô về nhà, vậy mà lần đầu tiên hẹn hò đã như vậy rồi.
Ngược lại cũng không sao, dù sao thân thể hai người đã sớm có ký ức.
Đến nhà, Chu Thành Ngộ rót cho Lê Nhược một ly nước trái cây, còn anh rót cho mình một ly rượu đỏ, hỏi cô có buồn ngủ hay không?"
Lê Nhược cười:" Anh không thể lãng mạng một chút hay sao?"
Chu Thành Ngộ vô lực giải thích, anh không phải vội vả muốn làm gì, chỉ là đơn thuần hỏi cô có buồn ngủ hay không, có muốn nghỉ ngơi sớm một chút hay không thôi.