Chương 12

Ngọc Khánh
Nguồn: metruyenhot.me
Hức...kết thúc... thật rồi. Mộng Ánh gục vào lòng Diệp Nhi oà khóc như một đứa trẻ , Diệp Nhi khó hiểu cái gì mà kết thúc , Diệp Nhi khẽ xoa lưng Mộng Ánh an ủi trấn an cô . Mộng Ánh khóc nấc lên sau khi khóc được một lúc cô cũng đỡ hơn được đi một phần nào nỗi buồn trong lòng của mình , Mộng Ánh rời mặt khỏi người của Diệp Nhi lau nước mắt của mình . Diệp Nhi lúc này mới đưa hai tay lên vai Mộng Ánh hỏi : - Cậu sao vậy nói mình nghe đi . Mộng Ánh cụp mắt xuống , miệng cười nụ cười chua chát , lúc này cô mới nói : - Mình và...Đinh Tuấn Trạch...chia tay rồi... Diệp Nhi hơi sốc về việc này , Diệp Nhi biết Mộng Ánh và Đinh Tuấn Trạch yêu nhau được gần hai rồi , Mộng Ánh và anh còn yêu nhau còn hay cẩu lương cho cô xem , tình cảm giữa hai người nó không thể miêu tả bằng lời , nhưng chỉ 2 tháng gần đây Diệp Nhi thấy hai người ít gặp nhau và ít nói chuyện hơn , muốn hỏi Mộng Ánh nhưng đáp lại cũng chỉ von vẻn một câu "Mình và anh ấy vẫn bình thường" , vậy mà hôm nay Diệp Nhi chỉ vừa đi mua nước một chú mà về đã nghe tin bạn mình chia tay . Diệp Nhi sau một hồi thì cũng lên tiếng : - Tại sao lại chia tay ? Mộng Ánh đáp : - Anh ấy...có người mới rồi... - Cái gì , có người mới ! ( Diệp Nhi nói ) Mộng Ánh gật đầu , Diệp Nhi mới đầu không tin vào tai mình , sau cô khẽ ôm lấy Mộng Ánh , nói : - Rồi cậu sẽ tìm thấy người tốt hơn anh ta thôi . Rất khó để quên được một người nào đó đặc biệt là người mình yêu , nếu như cô nói chia tay trong khi co không yêu anh nữa thì sẽ ổn hơn , nhưng cô còn yêu anh rất nhiều nhưng chính cô là người nói ra lời chia tay , câu nói ấy dù tự mình nói ra nhưng không khác gì cô tự cầm lấy dao đâm vào trái tim đang đau nhói lên kia . Nói cô tìm người tốt hơn là điều vô cùng khó đối với cô , bởi chắc sau lần này cô không còn tin và muốn yêu thêm một ai nữa . Cô rời khỏi vòng tay của Diệp Nhi cười nhạt , nói với giọng vô hồn chứa đựng sự mệt mỏi : - Mình mệt rồi , mình muốn về . Diệp Nhi nói : - Được rồi , chúng ta về thôi . Nơi rồi cô và Diệp Nhi lấy xe đi về , Diệp Nhi đưa Mộng Ánh về đến nhà không quên dặn : - Đừng khóc nhiều , ăn uống đầy đủ nha mình về đây. Mộng Ánh khẽ gật đầu nói : - Ừm...mình biết rồi ,cảm ơn nhiều. Sau đó Mộng Ánh lặng lẽ quay lưng đi vào trong nhà , cô mở cửa ra thấy Mộng Cao Lãnh vẫn còn ngồi ở ghế sofa , cô khẽ nhìn rồi đi thẳng lên phòng , đang đi Mộng Cao Lãnh gọi cô lại : - Ánh...bị sao thế . Cô nghe thấy Cao Lãnh gọi mình thì quay lại đứng đó trả lời : - Không có gì hết , em không sao cả . Cô đi thẳng một mạch lên trên phòng đóng rầm của lại , Mộng Cao Lãnh nheo mày nhìn thái độ của em gái mình , anh lấy điện thoại ra gọi cho ai đó...Sau khi cuộc gọi kết thúc , Cao Lãnh thở dài lắc đầu rồi đi vào phòng của mình . Mộng Ánh vào trong phòng mình cô tháo giày ra , vứt túi sách sang một bên mệt mỏi nằm ngửa lên mắt nhìn thẳng lên trần nhà , một lần nữa giọt nước mắt của cô vô thức lại rơi , cô khẽ cười nụ cười với những giọt nước mắt mặn chát , trong đầu cô lại hiện lên những câu hỏi không có câu trả lời , cứ thế cô go mình ngồi khóc tâm trạng của cô hoà vào những bài hát buồn mà cô đang bật đang nghe . Mộng Ánh tựa lưng vào thành giường chân co lại , những giọt nước mắt còn dính ướt trên khuân mặt xinh đẹp của cô , Mộng Ánh dần dần nằm xuống vì mệt nên đã ngủ thiếp đi.