Chương 39

Ngọc Khánh
Nguồn: metruyenhot.me
Tôi không biết, nó tự bay đến chỗ tôi đấy. Mộng Ánh hít một hơi quay mặt sang chỗ khác rồi quay lại nhìn anh bất lực nói : - Đồ điên ! Đinh Tuấn Trạch cười khẩy lên trầm giọng nói : - Có vẻ tôi để em chửi tôi mãi bây giờ em quen miệng rồi đúng không ? Mộng Ánh im lặng không nói gì , Đinh Tuấn Trạch đứng lên tiến đến chỗ cô , Mộng Ánh thấy anh càng ngày càng tiến tới chỗ mình , cô lùi lại nheo mày nói : - Anh định làm gì ? Đinh Tuấn Trạch không nói gì bước lại phía cô , Mộng Ánh lùi ra sau định chạy đi thì bị anh nhanh tay tóm lại kéo vào lòng , một tay siết chặt lấy eo cô dán chặt vào người mình , Đinh Tuấn Trạch từ từ đưa khuân mặt đẹp trai đến mê người của mình gần sát với gương mặt nhỏ nhắn của cô . Hiện tại khoảng cách giữa hai người có thể cảm nhận được được nhịp tim và hơi thở của đối phương . Mộng Ánh quay mặt sang hướng khác , cau có nói : - Buông tôi ra , tôi không muốn nói nhiều với anh . Đinh Tuấn Trạch cười khẩy lên ghé sát tai cô phả một luồng hơi nóng khiến cho Mộng Ánh có chút rùng người . Đinh Tuấn Trạch trầm giọng thủ thỉ nói : - Ha...em nghĩ tôi bỏ ra không , đừng nói thừa nữa bé con của tôi . Nói rồi Đinh Tuấn Trạch tiện miệng hôn xuống chiếc cổ trắng nõn của cô mà mút mát , Mộng Ánh dùng tay đẩy đầu anh ra nhắn nhó nói : - Đau...buông tôi ra đi . - Hôm nay em đi đâu mà bây giờ mới về nhà ? ( Đinh Tuấn Trạch nói ) Mộng Ánh khó chịu trả lời : Tôi đi đâu là việc của tôi , không cần anh quan tâm. Đinh Tuấn Trạch cau mày trầm giọng lại nói : Tôi hỏi lần cuối! Cành nói anh càng siết chặt lấy eo của cô , khiến cho cô khó chịu nhăn nhó như muốn khóc , đành nói ra : Tôi đi gặp Diệp Nhi. Đinh Tuấn Trạch nghe xong có chút nhẹ lòng thả lỏng eo cô ra , nhìn thấy cái vẻ mặt nhăn nhó này của cô thì lại cảm thấy vô cùng đáng yêu khiến cho anh càng muốn trêu ghẹo cô hơn , nhưng anh hiểu tính cách của cô . Mộng Ánh không thích bị trêu ghẹo dù ít hay nhiều , trêu một lần đầu cô đã cau có khó chịu thậm trí là giận rồi . Nên Đinh Tuấn Trạch đành kìm lòng không trêu cô nữa mà từ từ buông cô ra . Sau khi anh buông ra , Mộng Ánh giận dỗi quay người đi vào trong phòng . Đinh Tuấn Trạch thấy vậy liền đi theo chuẩn bị bước vào phòng thì bị Mộng Ánh nhanh tay đóng cửa phòng lại trước , cô giận dỗi nói vọng ra ngoài : - Anh về nhà mình đi , vào kiểu gì ra kỉu đó tôi không tiễn. Nói rồi cô bước vào phòng tắm mặc kệ anh ở bên ngoài...Tua , khoảng 30 phút sau Mộng Ánh bước ra ngoài mở cửa ra xem anh đã về chưa . Vừa mới hé cửa chưa kịp ló đầu ra đã bị một lực đẩy lại vào trong . Mộng Ánh giật mình đưng đơ người ra đó , nheo mày hỏi : - Sao anh chưa về , muộn rồi anh không định cho tôi ngủ à ? Đinh Tuấn Trạch leo lên trên giường nằm gọn sang một bên nhìn về phía Mộng Ánh đang đứng nhàn nhạ trả lời : - Chính vì muộn nên tôi mới không về. Mộng Ánh nhìn anh khoé môi cô giật giật lên , nói : - Không được , nam nữ ở chung một nhà người ta sẽ nghĩ là gì , hơn nữa anh là sếp của tôi còn tôi là thư kí của anh người ta sẽ suy nghĩ ra nhiều cái lắm anh biết không ! Đinh Tuấn Trạch cười khẩy lên , thản nhiên nói : - Kệ họ , người nào dám nói tôi liền cắt lưỡi người đó . - Vậy nếu anh ngủ ở đây thì tôi ngủ ở đâu? ( Mộng Ánh nói ) Đinh Tuấn Trạch không do dự điềm tĩnh nói lại : - Ngủ chung với tôi . Anh có đang bị mắc bệnh gì không nữa , đã ngang ngược đòi ngủ lại nhà người ta rồi lại còn thản nhiên nói cô ngủ chung với mình như kiểu đây là nhà của anh . Lẽ ra người sắp xếp chỗ ngủ phải là cô vậy mà anh sắp xếp thay cho cô luôn rồi . Mộng Ánh phản đối nói : - Anh bị điên à , không bao giờ có chuyện đó đâu , ngủ đi mà mơ...tôi thà ngủ sofa còn hơn ngủ với anh . Nói rồi Mộng Ánh đi lại tủ đồ , cần lấy chiếc chăn mỏng lên ôm ra ngoài sofa ở phòng khách nằm xuống ngủ . Đinh Tuấn Trạch cười nhếch môi nhìn theo cô khẽ nói : Để tôi xem em nằm ngoài đó được đến bao giờ. Nói rồi anh cũng tắt điện rồi từ từ nằm xuống . Mộng Ánh bên ngoài càng về đêm càng lạnh người cô co rúm lại với cái chăn mỏng này chắc chết vì lạnh mất . Bên trong này Đinh Tuấn Trạch cũng không kém , do còn có chút không quen giường và cùng một phần đang lo cho cô sợ cô ở ngoài lạnh mà ốm mất . Đinh Tuấn Trạch nhìn đồng hồ cũng đã hơn 12 giờ đêm rồi vẫn không thấy cô vào trong lòng có chút lo , liền bước xuống giường đi ra bên ngoài nhẹ nhàng tiến lại sofa chỗ cô đang nằm . Cả người cô co rúm lại vì lạnh chiếc chăn mỏng chùm vút lên mặt , Đinh Tuấn Trạch từ từ gỡ chăn ra rồi bế cô lên đưa vào phòng nhẹ nhàng đặt cô xuống giường , rồi anh cũng leo giường lên nằm sát cô . Một tay xoa mái tóc mượt của cô thủ thỉ nói : Ngủ ngon nha bé con của tôi .