Văn án: Vi Oanh mang theo hệ thống Cung đấu đi vào hoàng cung, mục đích là để trở thành sự tồn tại khắc cốt ghi tâm nhất trong lòng hoàng đế. Nhưng trong lòng hoàng đế đã tồn tại một bạch nguyệt quang qua đời từ sớm, vì thế nàng liền đem ánh mắt chuyển qua đặt lên người hậu cung của hoàng đế. Hi n phi ôn nhu hiền thục, yêu thích xem tiểu thuyết dân gian phố phường. Nàng cùng Hiền phi chen chúc trong một cái ổ chăn xem lén tiểu thuyết. Quý phi nóng bỏng xinh đẹp, thích nhất vũ đao lộng thương. Nàng làm bạn với Quý phi phóng ngựa trên thảo nguyên, giương cung săn bắn. Hoàng hậu đoan trang thanh lãnh, nắm quyền cai quản lục cung. Nàng dựa vào "khẩu kỹ" thuần thục làm cho Hoàng hậu cười đến lăn vào lòng nàng. Vì thế: Hiền phi: "Hôm nay muội muội đến cung của ta đi, ta làm món hạnh hoa mà ngươi yêu nhất này." Quý phi: "Oanh Oanh, chúng ta cùng đi cưỡi ngựa nha!" Hoàng hậu: "Đúng lúc hoa mai ở hậu hoa viên vừa nở, Oanh Oanh có muốn đi xem không?" Hệ thống kinh hãi: Chúng ta là cung đấu đứng đắn, như thế nào ngươi chiếm đóng độ hảo cảm của chúng hậu phi càng ngày càng cao vậy? Vi Oanh: Không phải cung đấu là khiến cho đám cung phi cùng ta so mưu tính kế hả? Cướp hậu cung của cẩu hoàng đế, chẳng lẽ hắn còn không khắc cốt ghi tâm với ta! Hệ thống: Ngươi thật quá không nghiêm túc mà. - - Lúc Vân Thiều còn chưa quan trọng, đã từng yêu một người. Trăng sáng trên bầu trời là nàng, nốt ruồi son trong lòng cũng là nàng. Năm thứ sáu sau khi mất đi người mình yêu, tiểu hoàng đế yếu đuối trưởng thành thành một vị quân vương thô bạo, cũng rốt cục đợi được "bạch nguyệt quang" mà mình từng đánh mất quay trở lại. Sau đó nàng phát hiện.......này mạt nguyệt quang dĩ nhiên lại biến thành đen? Làm bạn cùng ngắm hoa ngắm trăng với Hoàng hậu, cùng Quý phi cưỡi ngựa du ngoạn, cùng đọc sách uống trà với Hiền phi, lại duy nhất không chịu ngoái đầu nhìn mình. Vị quân vương quay cuồng trong ghen tuông ép thiếu nữ vào góc tường: "Cướp đi hậu cung của ta? Đem chính mình đền cho ta được không?" Thiếu nữ thà chết không chịu: "Phi! Ta thích nữ nhân!" Vân Thiều cởi bỏ kim quan, mái tóc đen như mực trút xuống, mặt mày tinh xảo ẩn chứa thâm tình chân thành: "Nếu sớm biết ngươi thích thế thì ta đã không nhịn." Thanh âm nàng nghẹn ngào: "Đừng bỏ rơi ta một lần nữa, Oanh Oanh." Nội dung: Hậu cung đoàn sủng sa điêu tiên nữ x nữ phẫn nam trang cố chấp đế vương Nữ nhất nữ nhị cùng các nữ phụ đều không có tuyến tình cảm, chỈ là bạn bè. Không đứng đắn cung đấu sa điêu văn. Tình hữu độc chung, trọng sinh, sảnh văn. Một câu giới thiệu vắn tắt: Phải làm bạch nguyệt quang của toàn bộ hoàng cung.
Tù Tâm
Đang raTÙ TÂMTác giả: Vô Nhân Lĩnh ThủThể loại: Ngược, ngược tâm, ngược thân, nói chung ngược mà ngọt, ngọt mà ngược.Nội dung: Ngược luyến tình thâm. 1x1. HE.Diễn viên: Âu Dương Yên, Tắc Mông ┃ phối hợp diễn: Y Thụy Kha, La Vũ, La Cẩn....Văn án:Nữ Vương cao nhất, còn thiếu cái gì?Quyền lực? Nàng đã trên vạn người.Của cải? Nàng đã có của cải của cả thiên hạ!Âu Dương Yên, là cô nhi sau chiến tranh, xem gia đình nhận nuôi mình quan trọng nhất so với hết thảy, đối muội muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên như bưng trong lòng bàn tay.Nữ Vương, Âu Dương Yên, hai người hoàn toàn khác nhau, sau một lần sóng gió gặp được nhau.Nữ Vương, không rõ vì nàng khi tặng hoa mỉm cười trấn định, hay vì nàng đột nhiên xuất hiện giữa biển khơi với gương mặt trong trẻo làm nàng mê muội, rốt cục cũng biết bản thân mình thiếu cái gì.Nữ Vương: Ngươi là của ta, ngươi nhất định là của ta. Thiên Đường Địa Ngục, ngươi đều trốn không thoát khỏi bàn tay ta. Nếu chết, cũng phải đem linh hồn của ngươi về bên cạnh ta!Cho nên, ngươi tốt nhất không nên nghĩ đến hai chữ "chạy trốn" này, nếu ngươi dám can đảm rời khỏi ta, ta sẽ làm người ngươi yêu, thân nhân của ngươi sống không bằng chết.
Hán Việt: Ngã bả ngôn tình tục tả thành bách hợp liễu chẩm ma bạn-我把言情续写成百合了怎么办Tác giả: Mặc Bạch LangThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Chủ công , Vườn trường , Nhẹ nhàng , 1v1Văn ánKiều Ngộ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình chưa viết xong, hệ thống bảo cô phải hoàn thành nó dựa trên những sự kiện xảy ra trong thế giới của cuốn sách.Khi giao diện viết mở ra, có hai quả cầu như đồng hồ đo lơ lửng trên đó, một cái ghi "Độ hài lòng của độc giả", cái kia ghi "Mức Độ OOC". (Out of character) Kiều Ngộ: Đây là gì vậy? Hệ thống: Đó là mạng sống của cô.Xuyên thành bạn cùng lớp của nam nữ chính, Kiều Ngộ từ đó vất vả bôn ba, nhưng việc tìm kiếm tư liệu sống luôn không được thuận lợi.Định viết về cuộc sống học đường ngọt ngào của nam nữ chính, kết quả chỗ ngồi của Kiều Ngộ không hiểu sao lại kẹp giữa hai người, nam chính còn không chịu đổi chỗ với cô.Kiều Ngộ rất bối rối, chỉ có thể viết trong truyện: Tình yêu là muốn chạm vào nhưng lại rút tay về, khoảng cách thích hợp khiến họ càng thân thiết.Định viết về chuyến du lịch phát triển tình cảm của nam nữ chính, kết quả cả chuyến đi nam nữ chính đều tách ra hành động riêng, cô lại có một hành trình đầy ắp với nữ chính - ban ngày đi chơi, tối tắm suối nước nóng.Cuối cùng chỉ biết được là nữ chính có thân hình rất đẹp, nhưng không dám viết vào truyện.Cả truyện tiến triển chậm chạp với nhiều miêu tả tâm lý, hai quả cầu ổn định, khu bình luận cũng tràn ngập lời khen ngợi cô là cây bút tinh tế về tình cảm.Chỉ có Kiều Ngộ biết mình chẳng có gì để viết, ôm đầu buồn bã lẩm bẩm: "Sao lại tiến triển chậm thế này..."Đang cho cô ăn trái cây, Lâm Khuynh ngẩn ngơ một hồi, nắm lấy gáy Kiều Ngộ rồi hôn lên.Một lúc sau cô mới buông Kiều Ngộ ra, đôi mắt trong trẻo thường ngày giờ sâu thẳm như đêm đen, dịu dàng cười với cô: "Thế này còn chậm sao?"Kiều Ngộ hoàn toàn ngây người, trong đầu như có đèn kéo quân hiện lên giao diện viết với hai quả cầu, cùng với hai chữ "Ngôn tình" rất rõ ràng trên phân loại truyện.Xong rồi, xong đời rồi! Ngôn tình bị cô viết thành bách hợp! Mạng cô hôm nay sẽ kết thúc ở đây mất!Lời tác giả: *1v1, mặt trời thuần lương đại cẩu (Kiều Ngộ, công) x bên ngoài lạnh lùng bên trong dịu dàng tiểu bạch hoa (Lâm Khuynh, thụ)Truyện học nhẹ nhàng, xác lập quan hệ sẽ hơi muộn, logic có thể không chịu nổi, các bạn cứ xem như giải trí thôiNam chính là trợ công lớn, xuất hiện nhiềuCác bạn ơi, tôi yêu thời kỳ ái muộiTóm tắt: Hướng đi của truyện tôi viết không giống với những gì tôi tưởng tượngÝ tưởng chính: Không khuất phục trước số phận, phá vỡ xiềng xích để sống đúng với bản thân mình
Biệt Lai Hữu Dạng
Đang raMộc Chẩm Khê năm nay 29, cô cảm thấy năm này chắc là năm hạn của mình, liên tục gặp chuyện không may.Đầu tiên là thất nghiệp, từ chức ở công ty trò chơi đã làm việc năm, sau đó đi xem mắt, thì đối tượng lại là mối tình đầu trước kia của mình Tiêu Cẩn.Tiêu Cẩn còn nói muốn hợp lại cùng với cô, vì còn tình cảm không dứt được.Nhưng Mộc Chẩm Khê vốn đã quyết tâm đường ai nấy đi, không muốn tiếp tục dây dưa.Trong lúc Tiêu Cẩn chở cô về, lại gặp phải tai nạn giao thông, đối phương bị thương nặng, rơi vào hôn mêXuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, Mộc Chẩm Khê nhận trách nhiệm ở bệnh viện chăm sóc đối phương, chờ đối phương tỉnh dậy.Không ngờ, Tiếu Cẩn tỉnh lại, sau đó chớp chớp mắt: "Bạn học Mộc."Mộc Chẩm Khê: "???"
Tử Trạch Trọng Sinh
Đang raTruyện Tử Trạch Trọng Sinh của tác giả Sơ Hạc Tiên Sinh kể về Lâm Minh là một nữ thanh niên hiện đại, niên đại tốt đẹp, hòa bình phát triển, thế nhưng chỉ thích ở trong nhà, mỗi ngày đều chìm đắm trong thế giới mạng.Chính vì vậy, cô nghiễm nhiên thành loại người mà mọi người vẫn hay gọi là "tử trạch" chỉ biết ru rú tại nhà, không muốn bước chân ra ngoài.Cô cảm thấy, sinh hoạt tại một phòng riêng, dù nhỏ nhưng tự do, thoải mái, thích gì thì làm, không cần quan tâm người khác nghĩ gì, nói gì, thích ý biết bao.Nhưng cô không ngờ, thật sự có một ngày, ở nhà mãi cũng chết, thật sự là "tử trạch" trên mặt nghĩa.Hệ thống nhiệt tâm một lòng muốn cho nàng trở về sinh hoạt bình thường, không làm gì được liền tranh đua ký chủ kiên định muốn đầu thai.Tử trạch khổ sở trước cửa ải mỹ nhân.Thật thơm.