Nam Kha Nhị Mộng
Đang raLục Trầm Chu vì bị tính kế mà phải kết hôn với một phụ nữ mà hắn cho là vừa tham lam vừa thiển cận. Thế nên, hắn đối với phu nhân vừa khinh vừa ghét có thừa. Sau khi hòa ly với nàng ta, Lục Trầm Chu bất hạnh gặp tai nạn. Lúc tỉnh dậy, Lục Trầm Chu nhận ra bản thân đã “sống lại” vào trước lúc bị tính kế kia. Lục Trầm Chu mừng rỡ, tìm cách thoát khỏi cuộc hôn nhân mà hắn chán ghét đến cực điểm trong “kiếp trước”.Thế nhưng sau đó, Lục Trầm Chu phát hiện ra, người phụ nữ đã từng là phu nhân của hắn lại không hề tham lam và thiển cận một chút nào. Thậm chí nàng còn rất thông minh và đầy tình yêu thương dành cho phu quân.Vấn đề là, trong “kiếp này”, phu quân của nàng đã không phải là Lục Trầm Chu nữa rồi.Lưu ý: Truyện gương vỡ không lành.
Giới thiệu Sinh ra trong gia đình hào môn thế gia, Điềm Tư Tư từ nhỏ đã có cuộc sống sung túc, và nhận được sự giáo dục, bồi dưỡng tốt nhất từ gia tộc. Cô là một cô gái xinh đẹp, tài năng, đánh cờ, viết chữ, hội hoạ, thi từ, cô đề am hiểu. Một lần nọ đi leo núi vô tình nhặt được một quyển tiểu thuyết ngôn tình, cô tò mò đọc thử, nhìn thấy một nhân vật Vương phi trong đó trùng tên mình. Ngay lúc đó, một tia sét đánh xuống, đưa Điềm Tư Tư xuyên qua thời gian và không gian nhập vào thân xác vị Vương phi vào thời điểm trước khi thành hôn. Thôi được rồi, số trời đã định, Điềm Tư Tư ta không thể chống lại thì đành thuận theo. Nhưng Vương gia, pháo hôi đừng cản đường ta a. Nếu không ta sẽ không nương tay đâu.
Nếu chàng là gió, em nguyện là mây trắng.Quyện theo chàng phiêu bạc chốn nhân gian.Gió thổi mây trôi, nhẹ nhàng như mộng ảo.Chỉ cần bên chàng thì đâu cũng là chốn bình yên......Nàng ngồi đấy, mặc áo đỏ thắm, theo tiếng cầm sắt gảy, nhẹ vuốt dây đàn, cánh bướm lả lướt, ta đang vẽ lại chợt bừng tỉnh. Hồi ức quá ngắn ngủi, mà nhớ mong lại vô hạn. Thấm thoát lại qua một đêm. Đã buộc lụa hồng trên cây liễu tượng trưng cho sống chết quyết không rời...
Tên gốc: Tiểu tiểu thư mỗi ngày đều ở khủng hôn -《小小姐每天都在恐婚》 Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Cung đình hầu tước, 1v1, HE, Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, Sảng văn, nhẹ nhàng. Editor: @MeTho2568 Wattpat: Tiểu Mễ Tình trạng bản g c: Đang ra (107+ chương) Văn án (Kiều nữ sợ hãi thành thân x Quyền thần tàn nhẫn, lạnh lùng) Đại Lý Tự Khanh có một nữ là Hề Nhụy, nàng là thiên kim tiểu thư danh chấn kinh thành Sở dĩ như vậy vì trong vô số các quý nữ, chỉ mình nàng là không tinh thông bất kì một môn cầm kì thi họa nào cả. Nhưng bù lại, nàng lại có vẻ ngoài xuất chúng, dung mạo khiến người rung động, chưa kể gia tộc nàng lại không hề tầm thường, có quyền có thế, vậy nên dù cho nàng không phải là tài nữ, cưới về làm bình hoa cũng tốt. Năm nàng đến tuổi cập kê, bà mối đạp ngưỡng cửa Hề gia, Hề phụ nhiều lần lựa chọn, rốt cục lựa chọn trưởng tử của Lại Bộ Thượng Thư. Hề -sợ thành hôn- Nhụy: Đàn ông trong thiên hạ bình thường đều là chó má, làm một người tự tại thì như thế nào? Vì thế ngày nhà trai cầu hôn, nàng mặc một bộ váy dài trắng, mắt đẫm lệ, tay cầm làn váy bùm một tiếng quỳ gối trước tiền đường. "Phụ thân có điều không biết, tâm nữ nhi sớm duyệt Kỳ gia tướng quân, không phải khanh không gả, nay nghe nói đối chiến Hung Nô sinh tử không rõ, cho nên tự thỉnh thủ tiết ba năm." Hề phụ tức giận đến thổi râu trừng mắt, một bữa tiệc đính hôn gà bay chó sủa. Trải qua chuyện này, Hề gia trở thành trò cười ở kinh đô, mọi người đều giễu cợt nàng to gan làm bậy lại không biết tự lượng sức mình. Vội vàng tự mình làm góa phụ, Hề gia tiểu thư này ngược lại là người đầu tiên. Nói đến cũng đúng, Kỳ công gia nắm quyền kia nếu có thể sống sót trở về, làm sao có thể để ý loại nữ tử ngoại trừ mỹ mạo liền không có chỗ nào tốt? Chợt có một ngày Kỳ Sóc giả chết chạy thoát, quân Trấn Bắc chiến thắng hồi triều, cả nước hoan hỉ. Hề Nhụy ẩn nấp trong đám người nhìn nam tử cao ngất mặc áo giáp nặng nề, uy phong lẫm liệt, mơ hồ cảm thấy hai chân nhũn ra. "...... Phụ thân, nữ nhi nhiều năm không gặp ngoại tổ mẫu thật là nhớ nhung, không bằng cho phép nữ nhi đi Đan Dương huyện ở một thời gian? " Sau đó, đêm tân hôn nến đỏ chen chúc. Thân hình cao lớn của nam nhân đem nàng hoàn toàn trấn áp, trêu tức lại khàn khàn cười vang bên tai nàng. "Nghe nói phu nhân thâm tình đến cực điểm?" Hề Nhụy hữu khí vô lực, chỉ cảm thấy ngày đó run rẩy nghĩ đến quả thật không phải ảo giác.
Cẩm Đường Xuân - Đường Ngọc
Đang raThể loại: Cổ đại, cung đình hầu tước, tỷ đệ luyến, ngọt sủng, HE, 3s, duyên trời hợp tác, 1v1, HE Nguồn: Tàng thư viện - Converter: luoihoc Tình trạng bản gốc: Hoàn 112 chương Văn án Đường Ngọc ở trong cung cực kì cẩn thận, dè dặt Năm tháng trôi, cũn đã hơn mười mùa lá rụng, nàng ngóng chờ thời điểm xuất cung, trong lòng tính toán rõ ràng, bao năm nay dồn được vốn liếng sẽ đem về Bình Nam, chăm sóc tổ mẫu của mình Thời gian sắp tới, ước nguyện sắp thành hiện thực thì thời khắc mấu chốt nàng lại trúng mưu kế của kẻ gian Kính Bình Hầu ở đất phong xa xôi, vừa là nơi giàu có đông đúc, vừa phát triểu thuận lợi, ngôi cửu ngũ nghĩ cách lung lạc nhân tâm, nên muốn mượn nhờ nữ nhi lôi kéo quan hệ. Hoàng Hậu lại sợ nữ nhi gặp ủy khuất tại chỗ Trần Thúc, ngàn tuyển vạn chọn, mới chọn ra được người tâm ý cẩn thận như Đường Ngọc đi dịch quán thử cưới Thanh âm của hắn, như ngọc thạch ôn nhuận, đầu ngón tay lại lạnh như băng Hôm sau, Đường Ngọc mệt mỏi hồi cung, rốt cuộc cũng được ân điển rời kinh ....... Đường xá xa xôi, xe ngựa còn chưa đến Bình Nam đã nghe nói triều đình sinh biến, thiên hạ đổi chủ trong vòng một đêm Kính Bình Hầu đi theo tân đế tạo phản, công lao to lớn, tân đế mang Bình Nam ban cho Kính Bình Hầu làm đất phong Trong lúc nhất thời Đường Ngọc ăn cơm cũng không thấy thơm *** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111*** Trần Thúc vẫn còn nhớ khi còn bé, gia tộc bị thiên gia hãm hại, Chu ma ma từng che chở hắn chạy trốn tới Bình Nam Khi đó hắn lạnh đến phát run, cũng đói đến phát run, người cứu tính mạng hắn khi đó tên gọi là Đường Ngọc, hắn cuộn mình trong lòng nàng, ngửi được hương hải đường trên người nàng, mơ mơ màng màng thấy được vết bớt hải đường thanh đạm trên cổ nàng Chờ đến thời điểm hắn trở lại tìm người, Đường gia đã dời đi nơi khác Nhiều năm sau, Trần Thúc làm lễ đội mũ, phụng chiếu chỉ vào kinh cưới công chúa, bên trong dịch quán, hắn ngửi được hương hải đường thanh đạm trên người nàng, lại trông thấy vết bớt hải đường trên cổ nàng, con ngươi nhàn nhạt thả xuống, "Ngươi đã gặp chuyện không như ý, ta không làm khó dễ ngươi...." Đầu ngón tay hắn lạnh buốt, nhưng tim lại nóng