Bìa truyện
Tác giả: Phong Vân

Tên: Hoa tàn rồi, có nở lại được không? (Quyển đầu của Tam Trường hệ liệt)Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, trạch đấu, sủng, HETiểu Vũ có xuất thân vô cùng cao quý khi nàng là đại tiểu thư của phù thừa tướng, phụ thân phụ thân cao như trời, lại có mẫu thân xuất thân là đích nữ danh môn thế gia, nàng sớm là đứa trẻ được bao bọc trong cẩm y ngọc thực.Nhưng đến một ngày, Tam đệ đệ của nàng xuất hiện.Tuy nhiên rất nhanh sau đó thì nàng không còn thất đệ đệ không cùng mẹ ấy của nàng biến mất... Mẫu thân của nàng, vì sao lại bị đánh?Phụ thân, phụ thân, tại sao người lại để bọn chúng đánh mẫu thân?Mẫu thân, người tỉnh lại đi, người rất đau phải không? Mẫu thân?Mẫu thân, mẫu thân đâu rồi? Tại sao lại bỏ Tiểu Vũ lại một mình? phụ thân, tại sao người không cứu mẫu thân? Ngoại tổ mẫu, tại sao người cũng không cứu mẫu thân của Tiểu Vũ?Năm tuổi, mẫu thân bị đánh chết, nàng khi ấy chỉ là một đứa trẻ non nớt đã trải qua trải nghiệm đau khổ lớn nhất trong đời, là vết thương không thể nào lành trong tâm thức, rồi lại từ từ nhìn phụ thân yêu thương người phụ nữ khác, yêu thương đứa con gái khác... còn bản thân thì bị ghét bỏ, đuổi đến một biệt viện xa xôi lạ lẫm.Mười sáu tuổi, nàng bị gả đến phủ Thượng thư, bị trượng phu ghét bỏ, mẹ chồng hành hạ, em dâu không ngừng chèn ép, qua hai năm sống không bằng chết, cuối cùng bị đẩy vào kĩ viện bán thân.Cuộc sống nhơ nhuốc, gặp đủ loại người, cuối cùng cũng được cứu ra, là người nàng yêu từ khi thiếu thời - Nhị vương gia Mộ Trường Nguyên.Thay da đổi thịt, trải qua những ngày bị hành hạ vì cơn đau dịch dung, cuối cùng trở thành Nhị vương phi, lần lượt trả thù những kẻ đã làm tổn thương nàng.Đến khi tưởng như mọi thứ đã kết thúc, Trường Nguyên trở thành Thái tử, nàng lại bị vạch trần thân phận... vì bảo vệ nàng, Trường Nguyên bị phế, thân mang kịch độc, cuối cùng cũng không qua khỏi.Nàng tự vẫn.***Tỉnh lại. Là một buổi sáng của năm năm về trước..."Trường Nguyên, trùng sinh kiếp này, ta sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ cho chàng!"***Trích đoạn:...Tiểu Vũ còn định nói thêm gì đó thì Mộ Trường Nguyên đã đứng dậy, đi đến bên gốc một cây đào gần đó. Hắn nhún chân một cái, với tay bẻ một cành đào nở đẹp nhất mà hắn thấy.Sau đó, hắn cầm cành đào vừa rồi đưa cho Tiểu Vũ. "Tặng cho muội, sau này, đợi đến lúc muội gả đến đây... mùa xuân nào cũng có thể ngắm hoa đào."Tiểu Vũ đón lấy cành đào, đồng thời hơi nhíu nhíu mày. "Muội có nói muội sẽ gả đến đây à?"Mộ Trường Nguyên mặt không đổi sắc, tiếp tục nói. "Là gả đến Cẩn Ngọc Cung, mà Cẩn Ngọc Cung tới đây cũng không xa lắm."Tiểu Vũ vẫn không hiểu, nghiêng nghiêng đầu: "Cẩn Ngọc Cung?"Hắn khoanh tay: "Ừ, dễ hiểu một chút thì là..."Tiểu Vũ nghi ngờ nheo nheo đôi mắt to tròn: "Là?""Gả cho ta."Tiểu Vũ ngây ngốc: "..."..."Trường Nguyên, nếu muội làm chuyện có lỗi với huynh, huynh có giận muội không?"Trường Nguyên gối đầu lên đùi ta được một lúc, dường như đã hơi buồn ngủ, khẽ ngáp một cái, lười nhác đáp: "Giận chứ, phải giận chứ."Ta dút tay ra khỏi mái tóc chàng, chầm chậm vuốt nhẹ cho chúng nằm yên rồi đặt tay lên vai chàng, vỗ nhịp đều đều. Giọng nói ta lúc này dường như cũng mềm lại, có chút mơ hồ, chắc ta cũng buồn ngủ rồi: "Huynh ngủ một lát đi, một chút nữa muội gọi huynh dậy.""Ừm." Chàng không nghịch tay ta nữa, ngoan ngoãn xoay người ôm lấy eo ta, như một con mèo lớn lười biếng rúc vào chỗ ấm áp mà ngủ một giấc ngon lành.Cảm giác này thật yên bình, yên bình mà ấm áp.Cả đời này ta chẳng cầu gì, chỉ hy vọng "Nhất thế quân an"...."Trường Nguyên, muội cho rằng ở bên huynh không phải lựa chọn đúng đắn."Đôi mày kiếm có xu hướng cau chặt hơn, giọng nói chàng sặc mùi nguy hiểm: "Thứ nhất, muội đang đánh trống lảng. Thứ hai, muội nói không phải lựa chọn đúng đắn là có ý gì?"Ta rất nghiêm túc dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt chàng: "Muội cảm thấy, ở bên cạnh huynh sớm muộn cũng sẽ bị sắc đẹp của huynh làm mù mắt!"Trường Nguyên khóe môi giật giật: "...""Thật mà, huynh xem, huynh quá tỏa sáng rồi!"Chàng im lặng từ chối cho ý kiến....Hy vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ và hãy tin vào sự trở lại sẽ tốt hơn, hoàn thiện hơn của Wyn sau một năm vừa qua.---

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Bảo Điển

Hứa gia tìm thấy và nuôi dưỡng một nữ nhi từ nhỏ, người được mọi người yêu quý và sủng ái. Thật thiên kim Hứa Chiêu đã trở thành một thiên với sức mạnh kinh người. Nhưng khi đến thành phố lớn, cô mới thấy quỷ vô vàn và tính cách khác biệt. Thế nhưng, cô vẫn quyết tâm bắt quỷ, tấu quỷ và đưa chúng đi cải tổ để xây dựng một mối quan hệ hài hòa giữa người và quỷ. Trong quá trình đó, cô vô tình ngăn chặn một kế hoạch ác của quỷ và trở thành một người quỷ chiến thiên sư xuất sắc nhất.Tác phẩm được viết nhẹ nhàng hài hước, lưu sướng và sáng tạo, với nhân vật sống động và cách tả chi tiết quỷ quái đặc sắc. Câu chuyện không chỉ có tính cách tình cảm và hài hước, mà còn có yếu tố huyền học. Tuy cốt truyện không mạch lạc, nhưng từng chi tiết tạo nên một trải nghiệm đáng nhớ cho người đọc.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Sở Nhược Y

Thể loại: cổ trang, cung đấuBeta: Lưu NguyệtDiệp Phương Nhã không phải là con nhà quyền quý, nàng chỉ là con gái của phủ Hình Bộ.Nàng vào cung với mục đích làm tròn nghĩa vụ của một người con và mang vinh quang về cho gia tộc. Thiếu nữ mười tám, bước vào chốn thâm cung với hy vọng tìm được "thánh sủng"Giữa ba nghìn giai nhân, mỗi người một vẻ. Diệp Phương Nhã biết rằng bản thân chỉ có thể tranh sủng bằng trí tuệ. Bởi lẽ, đế vương vô tình, hồng nhan chóng lụi, tranh sủng nhờ sắc cũng sớm dẫn đến thất bại mà thôi.Đế vương chưa bao giờ có tình cảm chân chính, nhưng cũng sẽ sủng ái một người con gái.Nàng trước khi vào cung, tự thầm trong lòng, "Vạn nhất không được yêu bậc Cửu ngũ chí tôn." Bởi lẽ, trong trò chơi ái tình, ai yêu trước tất là kẻ bại!------Hắn nói: "Sủng ái nàng nhưng không thể cho nàng vị trí chính cung, chỉ có thể bảo vệ nàng khỏi những âm mưu đen tối. Nàng có nguyện ở bên cạnh trẫm?"Nàng cúi đầu khẽ đáp: "Đời này nhận được ân sủng của hoàng thượng chính là phúc phần của thần thiếp"Hậu cung, không thể có chân tình. Kẻ một lòng với đế vương, kẻ đó là người ngu ngốc. Bởi lẽ, để trở thành được một bậc Cửu ngũ chí tôn, hắn lại còn có thể biết ái tình?------Lần đầu hắn hỏi nàng: "Nàng có yêu ta hay không?". Nàng khẽ đáp: "Thiếp yêu người, có trời chứng giám" mà đôi tay giấu trong vạt áo ướt đẫm mồ hôi...Lần thứ hai, vẫn câu hỏi như vậy, nàng chỉ khẽ trả lời: "Thiếp yêu người, là thật lòng.", đáy mắt phẳng lặng không hề dao động...Lần thứ ba hắn hỏi nàng, nàng trả lời: "Nếu không yêu người, vì sao phải tranh đấu chỉ vì chút sủng ái của người, vì sao phải thấy cô đơn khi người đến chỗ nữ nhân khác? Tại sao, người trả lời thiếp đi."...------Một nô tì khẽ nói: "Hoàng hậu nương nương, người là bậc Mẫu nghi thiên hạ, chỉ có Thục phi mới là rào cản của người, nay chẳng phải cũng đổ rồi sao?"Hoàng hậu khẽ lắc đầu: "Ngươi sai rồi. Hậu cung thâm trầm nguy hiểm, người chiến thắng không phải Thục phi, cũng chẳng phải bổn cung, mà là nàng. Bao năm rồi, bao lần tuyển tú, chỉ có mình nàng vẫn giữ được thánh sủng không suy, đó mới là kẻ mạnh nhất."Phả hậu cungDanh sách thứ tự từ trên xuống dưới trong hậu cung tính từ trước khi Diệp Phương Nhã tiến cung...Hoàng hậu: Triệu thị Chính Nhất phẩm: Quý phiTòng nhất phẩm: PhiChính nhị phẩm: Hiền DungTòng nhị phẩm: Chiêu nghiChính tam phẩm: Tu nghiTòng tam phẩm: Hiền tầnChính tứ phẩm: Quý tầnTòng tứ phẩm: TầnChính ngũ phẩm: Chiêu dungTòng ngũ phẩm: Chiêu hoaChính lục phẩm: Dung hoaTòng lục phẩm: Lương nghiThất phẩm: Tiệp dưBát phẩm: Uyển nghiCửu phẩm: Quý nhânThập phẩm: Tài nhânMạt đẳng canh y: phi tần bị tội, giáng chức nặng nhất, không bằng đại cung nữ của Quý phi trở lên, không bao giờ được hầu hạ Hoàng thượng nữa.Phả Hậu cung này có vẻ rất ít, nhưng thực sự chỉ nghĩ được từng này để viết cho dễ thôi. Với lại Hoàng thượng lên ngôi chưa lâu, mới có thêm ba đợt tuyển tú nên số lượng phi tần không nhiều. Viết ra cũng để các bạn đọc hiểu cách thăng chức trong cung, nhằm tránh gây khó hiểu. Mong các bạn đón đọc.

8/10
Bìa truyện

Cỏ Dại

Đang ra
Tác giả: Thị Kim

Thể loại: Cung đấu, ngược luyến tình thâm, cường thủ hào đoạtEditor: minjay1608Fix: NirvanaPhoenixDesigner: nyan_nekoCuộc sống trãi qua nhiều thăng trầm đã luyện cho Hàm Quang một bản lĩnh hơn người nhìn thấu sự đợi, tay cầm chén rượu uống cười sang sảng rạng ngời chói lóa : “Nếu sau này ta chết, hãy chôn xác ta trong rừng mai. Khi gió xuân sang năm thổi đến, ta muốn nở nhành hoa đầu tiên.”

8/10
Bìa truyện

Thể loại: cổ đại, cung đấuTên Hán Việt: Cung vi huyết / lãnh cung kiều: Toàn quân thiên hạEdit: Ndmot99Design: Chopper57Quang Khải năm thứ mười chín, thái tử quay trở lại triều ca thì hoàn thượng lại đột ngột ngã bệnh, thái y nói rằng ở núi Thiên Sơn có tuyết liên có thẻ chữa bệnh cho thánh thượng nhưng tuyết liên rất khó tìm lại bảy năm nở một lần. Mà trên đường đi tới đó vô cùng nguy hiểm nhưng thái tử vẫn một lòng muốn đi tìm liệu ngài có tìm được hay không? Chuyện gì sẽ tiếp theo sau đó mơi các bạn đón đọc.

8/10