Bìa truyện
Tác giả: Chỉ Ninh

Tóm tắt một câu: Méo thể ngờ là trẫm lại mang thai con tên phản tướng kia! Ý chính: Chữa lành cho nhau, nắm tay cả đời Lý Nguyên Mẫn chỉ là một đứa bé từ lãnh cung trưởng thành, chưa từng tiếp xúc triều chính, chưa từng có người quan tâm, chỉ duy nhất một người khiến y để ý, người y đặt trong lòng, n ưng người ấy lại cố tình đưa y thượng vị, bước lên ngôi vị cao nhất kia, sau đó lẳng lặng làm một tên bù nhìn. Lý Nguyên Mẫn tới lúc chết mới biết, từ đầu cho đến giờ, y chẳng qua cũng chỉ là một con tốt thí mạng cho những âm mưu quyền lực và tham vọng của kẻ khác mà thôi! Thời điểm thành bị phá, y trực tiếp hủy hoại khuôn mặt mỹ lệ khiến y cả đời đau khổ này. Một dải lụa trắng, một đời bi thảm kết thúc. Bỗng chốc trở về niên thiếu, khi nhìn thấy đứa trẻ mồ côi bị đám con cháu vương tôn quý tộc chà đạp trong Dịch U Đình, y nhớ đến gã kiêu hùng - kẻ đầy người là máu công phá cửa thành của đời trước. Lý Nguyễn Mẫn thở dài, lặng lẽ dắt đứa trẻ với gương mặt sưng vù, xanh xao vào cung điện chăm sóc, chỉ mong có thể tẩy bớt lệ khí trêи người hắn, để nhân gian bớt tiếng oán than. *** Nhiều năm sau, Đại tướng quân từ biên cương trở về triều, chuyện đầu tiên không phải là trở về Phủ, mà là lập tức bước vào Nội cung, tự tay cởi giày, hầu hạ bệ hạ tắm rửa. "Thần đã hết lòng vì giang sơn xã tắc của người, mà bỏ lỡ chung thân." Vị tướng quân cao to, uy vũ hơi cụp mắt, loáng thoáng một ánh nhìn sắc bén, nóng bỏng. "Bệ hạ nên trả thần một mối nhân duyên."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Kim Khả Thi

“Ta yêu nàng” Đó không phải là ba chữ đơn thuần, là ba chữ cả đời mãi mãi khắc cốt ghi tâm.“Vãng Tích…ta dẫn quân vào cung là để bảo vệ nàng, ta không ngờ được mọi vệc lại đến bước đường này…Xin lỗi, đáng lẽ ta phải trở về sớm hơn…”***Những âm mưu thâm sâu, những trái tim tàn bạo, những hận thù điên cuồng, những nỗi đau kìm nén, những tình yêu toan tính,... những cuộc tranh quyền đoạt vị ở nơi xa hoa nhất thiên hạ - hoàng cung luôn nhuốm máu của những kẻ không đủ dã tâm và thủ đoạn. Con đường thẳng đến chính điện nơi đặt ngai vàng được rải bằng xác người. Bốn bề giang sơn được hình thành từ máu và nước mắt của ngàn vạn bách tính. Bước từng bước đến ngai vị cửu ngũ chí tôn phải trải qua bao thống khổ. Đứng trên vạn người chẳng thể tin tưởng một người trái tim vô tình lạnh buốt. Có những lời thề ước cả đời không thể thực hiện, quay lưng rời đi, tất cả chỉ như một giấc mộng, người không muốn tỉnh lại, người day dứt tận tâm can. Kỷ niệm xa xôi tưởng như đã chôn dấu thật sâu lại ùa về theo gió đông mang theo hơi ấm quen thuộc. Phải chất chứa bao nhiêu đau khổ, tổn thương, vô vọng mới có thể vô tình?Nước mất nhà tan, giang sơn không thể giữ vững, nàng từ một nữ hoàng uy quyền trở thành tội nhân thiên cổ. Nàng không được khóc, sinh ra trong gia đình đế vương, mang trong người dòng máu hoàng tộc nàng không thể rơi lệ, yêu và hận, đâu mới là điểm dừng? Phải chăng đây chính là Phượng hoàng huyết lệ?Một nữ hoàng thì không thể có tình yêu hay sao? Trẫm vì thiên hạ này, vì bách tính mà đã sớm quên đi tình yêu của mình, trẫm đối xử lạnh nhạt với khanh cũng chỉ vì muốn khanh quên đi trẫm, chúng ta cả đời này cũng không có kết quả, cuối cùng khanh cũng đã phản bội lời thề trung thành. Lúc khanh xông vào Đại Minh điện, chĩa mũi kiếm Long Phương vào trẫm, lúc ấy trẫm mới hiểu khanh đã không còn là Tiêu Chính Quân nguyện chết bảo vệ trẫm năm xưa.Ta yêu nàng đã 10 năm, thời gian đó cũng không thể khiến cho nàng yêu ta, không đủ để nàng buông bỏ hận thù năm xưa. Ta tự biến mình thành công cụ cho nàng lợi dụng, tự biến mình thành tấm khiên chắn bảo vệ nàng, nhưng cuối cùng lại để nàng hận ta. Ngai vàng ở Đại Minh điện vốn không phải thứ ta muốn nhưng để có được nàng ta chỉ còn cách giành được giang sơn nhưng ta đã mãi mãi mất đi nàng.

8/10
Bìa truyện

Thể loại: Đầu thai chuyển thế, xuyên không Số chương: 155 chương Editor: Vy Vy1505 Giới thiệu Kỷ Uyển Thanh có hai đời kí ức, đời trước vốn là người hiện đại, hiện tại đầu thai ở cổ đại thành một tiểu oa nhi. Cứ tưởng cuộc sống hạnh phúc, gia đình hoà thu n cho tới già. Ngờ đâu biến cố xảy ra... Đây cũng là điều khiến Kỷ Uyển Thanh bất mãn. Cha mẹ mất sớm, trở thành bé gái mồ côi, hai chị em son sinh từ Hầu phủ đích nữ lại thành ăn nhờ ở đậu. Còn bất mãn hơn chính là vị cô mẫu Kế Hoàng Hậu chưa từng qua lại bao giờ, vì lợi ích nên đẩy nàng ra, gả cho Thái tử do nguyên hậu sinh. Nhưng mà, chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng đến quá trình nàng đi lên con đường độc sủng Đông Cung, một đường thăng chức.

8/10
Bìa truyện

Thể loại: hệ thống, xuyên không, cung đấu, HEEditor: Hắc NguyệtPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn: “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..”Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn.“Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?”Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy?Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói.**[Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không?A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau."Ba nghìn sủng ái? Ha ha...Đây là cái tên rất hay a!"[Hệ Thống]: Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp.Tiêu Yên: "Dựa...."[Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo.Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả!"[Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ!"ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu gì?"[Hệ Thống]: niệm tình người chơi Tiêu Yên vi phạm lần đầu, giải trừ cấm nói!***[Hệ Thống thông báo]: ngài đã mở ra nhiệm vụ thứ nhất: Phá hư hôn sự Tiêu Uyển Chu Minh Tường! thời hạn mười ngày!Tin phụ: Hoàn thành nhiệm vụ thưởng (300 ngân lượng, 10 điểm vạch trần giá trị xấu, một mốc meo phù; độ khó ba sao)

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Ngân Hà (RiKa)

Trong ngày đầu tiên nàng được xuyên qua, thì đã bị phụ thân áp giải lên kiệu hoa. Bất ngờ là nàng mới đi tới nửa đường, thì đã nhận được một tin dữ truyền đến! "Cái gì? Tên vương gia ốm yếu kia không chờ ta bái đường xung hỉ liền die?" Ha ha ha! Lăng Tuyết Mạn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, bàn tay vung lên, "Hồi phủ!" Chú rể thành người chết, vậy không cần xuất giá đi? Ai ngờ - - "Tứ Vương Gia trước khi mất để lại di ngôn: hôn lễ tiếp tục, Tứ vương phi cùng linh vị bái đường! Vì Tứ Vương Gia thủ tiết cả đời cho đến chết!" Tứ Vương Gia! Ngươi thật là một vương gia đáng chết!

8/10