Khống Mộng Sư
Đang raTa là vị khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.Cái gọi là khống mộng, chính là có thể dẫn người khác vào mộng, cũng có thể xâm nhập giấc mộng của người khác.Mười năm trước, tiểu sư muội lén tiến vào mộng cảnh của đế vương, mạo xưng là thần nữ, làm chuyện mây mưa nơi Vu Sơn, từ đó trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung.Nàng ta một bước lên cao, lo sợ bí thuật khống mộng bị lộ, liền phái người t.à.n s.á.t sư môn, m.á.u chảy thành sông.Ngay cả đại sư tỷ đã bị trục xuất khỏi môn phái cũng bị một mũi tên xuyên tim mà c.h.ế.t.Mười năm sau, đế vương lại mộng thấy thần nữ, mê mẩn không tỉnh.Quý phi bất an, đích thân tiến vào giấc mộng.Nhưng nàng đâu biết, ta đã sớm bày sẵn trận pháp giam mộng, chờ nàng từ lâu."Tiểu sư muội, đến lúc đền mạng rồi."
Dưới Vương Triều Cổ Đại
Đang raĐọc truyện Dưới Vương Triều Cổ Đại - Nguyên Chiêu Lâm - Vũ Văn Dụ thuộc thể loại xuyên không của tác giả Lục Nguyệt. Nguyên Chiêu Lâm chống hai tay trên ghế, giữ vững bước chân như đi trên không của mình, nhìn ra ngoài. Cô thấy Kỳ ma ma và một thị nữ đang dìu một thằng nhóc đang ngồi trước hiên, ắt thằng nhỏ đang chảy máu, có gì đó đã chọc vào mắt thằng bé khiến nó đau đớn bật khóc. Kỳ ma ma cực kỳ sốt ruột, muốn đưa tay che chỗ chảy máu cho thằng nhóc, nhưng vật nhọn lồi lên trên nhãn cầu, bà ta muốn rút vật nhọn ra. Nguyên Chiêu Lâm thấy vậy thì chẳng màng toàn thân đang đau nhức, cô bước nhanh ra ngoài: “Không được động vào!” Kỳ ma ma giật nảy mình, quay đầu lại thấy cô thì tức giận nói: “Không có việc của Vương phi, Vương phi về đi.” Nguyên Chiêu Lâm nhìn một lát, lòng thầm thả lỏng, vật nhọn là một cái đinh, không cắm vào nhãn cầu mà là ở bên cạnh khoé mắt. Cây đinh không cắm sâu lắm, nếu cưỡng ép rút ra sẽ làm tổn thương đến giác mạc, thậm chí có thể rách nhãn cầu. “Nhíp, bông, kim, rượu mạnh, sắc ô đầu, lương đang, hạt gai, cây dương trịch trục, hoa cà độc dược thành thuốc mang tới, mau lên!” Nguyên Chiêu Lâm kéo Kỳ ma ma ra, bình tĩnh ra lệnh. Kỳ ma ma đẩy cô ra, giận dữ nói: “Đừng động vào cháu trai ta.” “Đợi đến khi đại phu…” Kỳ ma ma thấy cô còn định nói thêm gì đó thì hung ác đẩy mạnh cô vào phòng, đóng cửa lại. Nguyên Chiêu Lâm bị đẩy ngã xuống đất, trong đầu cô vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Không cần coi nàng là chủ nhân, coi như ta nuôi một con chó trong Sở Vương phủ đi.” Cô chỉ là một con chó, đương nhiên người hầu sẽ không tôn trọng cô. Nguyên Chiêu Lâm chậm rãi nằm xuống giường, nghe tiếng kêu khóc của đứa bé bên ngoài mà lòng rất nặng nề, vô lực. Âm thanh xa dần, chắc là đã được đưa đến nơi khác. Đứa bé đó chắc khoảng mười tuổi? Đáng tiếc, nếu kéo dài thời gian chữa trị mà mắt bị tổn thương, còn có thể mất mạng do nhiễm trùng.
Bạn đang đọc truyện Trọng Sinh Chi Độc Sủng Hoàng Hậu của tác giả Du Mục. Phong Hàn đời trước trải qua cực kì thê thảm, lọt vào cảnh người thân nhất là huynh đệ sinh tử chi giao cùng thiếp thất thông đồng phản bội. Hai người kia trở thành thuộc hạ của Đại hoàng tử, bày ra bẫy rập, vu hãm hắn tội mưu phản. Hắn muốn giữ lại trong sạch, tình nguyện đi tìm cái chết, mà người duy nhất muốn chết chung với hắn, lại là nam thê bị hắn lãnh đạm bao năm trời. Một đời này, Phong Hàn chỉ muốn sớm nghênh thú Mặc Khanh Vân, yêu thương y, sủng nịch y, bảo vệ y.
Cửa Cung Hoan Hỉ
Đang raTác giả: Bán Chi Tuyết Dịch giả: Đào lý thái thái (Tuệ Tú) Tuyển tú năm đó, nàng mới mười ba tuổi, xuất thân thấp hèn, thân hình gầy gò yếu ớt, quý gối trong một đám tú nữ trông nàng chẳng có gì thu hút, tất cả m i người đều chế giễu nàng là đồ nghèo kiết xác, không biết tự lượng sức mình, nhưng đâu ai ngờ được nàng thế mà mơ mơ hồ hồ bị Thái hậu tuyển vớt cho đủ số lượng. Sau khi nhập cung, nàng trở thành Thải nữ đứng bét Cửu phẩm, ăn thứ thức ăn dở nhất, mặc y phục đơn giản nhất, ở trong cung điện hẻo lánh nhất. Ai cũng nói cả đời nàng cũng đều sẽ không gặp được Hoàng thượng, nhưng ngay ngày đầu tiên nàng đã được lật thẻ. Lần đầu tiên thị tẩm, nàng vừa khẩn trương vừa sợ, quên hết những thứ mà các cô cô đã dạy, còn bị Hoàng thượng bắt gặp ăn vụng điểm tâm. Lần này chính nàng cũng nghĩ là bản thân chết chắc rồi, nhưng ngược lại Hoàng thượng không giận mà còn cho người làm thêm rất nhiều đồ ăn ngon mang tới cho nàng. Đám người trong hậu cung: ""..."" Từ đó, Diệp Tư Nhàn càng cẩn thận dè dặt, nơm nớp lo sợ cuộc sống tranh đoạt chốn thân cung. Minh thương phải tránh, ám tiễn phải phòng, quân sủng phải tranh, con thì cũng phải sinh.... Có đôi khi Diệp Tư Nhàn nghĩ, phận làm một nữ quan Thất phẩm tép riu lại còn đần như vậy, sau đó tiến cung làm phi tử của đương kim Hoàng thượng, rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh đây?