Hạ Hiểu và Ôn Sùng Nguyệt từ lúc gặp mặt đến đăng ký kết hôn chỉ mất không đến hai mươi bốn giờ. Ngày đầu tiên xem mắt, hai người ngồi đối diện nhau. Hạ Hiểu hai tay quy củ để trên đùi, tựa như đang trả lời câu hỏi của thầy giáo trên l ��p học, cẩn thận từng li từng tí nói với Ôn Sùng Nguyệt: "... Chào thầy Ôn, đã lâu không gặp."
Tác giả: Hoàng Tần Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Cổ Đại, Truyện Sủng, Điền Văn, Trọng Sinh, Nữ Phụ, Truyện Khác Văn án Tô Nhuyễn có một người em họ là người xuyên sách. Em họ cho rằng cô là nữ chủ nên luôn mu n bày mưu để cướp lấy vận may của cô. Bởi vì muốn làm người vợ yêu kiều được chồng sủng ái ở trong lòng bàn tay nên đã đoạt người nhân bị tàn tật cầu hôn với Tô Nhuyễn, còn bày mưu khiến Tô Nhuyễn phải gả cho một thanh niên nghèo đang trong thời kỳ gây dựng sự nghiệp. Kết quả là em họ không được như ý nguyện. Còn Tô Nhuyễn lại cùng thanh niên nghèo gây dựng sự nghiệp tích cóp được tài sản hàng tỉ, trở thành phú bà hào môn được mọi người hâm mộ. Sau khi trọng sinh, Tô Nhuyễn phát hiện em họ đang tích cực câu dẫn thanh niên nghèo gây dựng sự nghiệp, còn tính toán đẩy người quân nhân tàn tật kia lại cho cô một lần nữa. Tô Nhuyễn:??? Tô Nhuyễn chỉ cảm thấy buồn cười, đời trước cả đời của cô giống như một con công xòe cánh, dùng sự kiêu ngạo của mình để bày ra những thứ ngăn nắp hoa lệ cho người ngoài thấy. Còn ở sau lưng thì sao? Nói ra tất cả đều là nước mắt. Nếu như em họ muốn đoạt thì cứ để cho cô ta đoạt. Sống lại một lần nữa thì làm gì còn ai muốn kết hôn nữa chứ! Đây chính năm 90 có hoàng kim ở khắp nơi, thị trường chứng khoán sắp phát triển cao tốc, địa ốc còn chưa phát triển, chỉ cần mở một cái nhà máy là có thể được kiếm tiền. Đời này không còn người kéo chân sau nữa, thật sự là quá sảng khoái. Bị đẩy đến trước mặt người nam nhân nghe nói là quan xứng của mình, Tô Nhuyễn không hoảng hốt một chút nào: Vị này chính là kẻ điên vui giận thất thường trong truyền thuyết, không gần nữ sắc, kiên quyết không kết hôn. Hiện tại cô chỉ là nhân vật đi ngang qua sân khấu mà thôi. Dù sao cô sẽ không làm kiều thê đâu. Quả nhiên, người nam nhân kia cũng bưng một khuôn mặt chán đời: Không cưới. Đấy, mọi người mau xem đi, ngay cả ngọt sủng cũng không có. Nhiều năm sau, em họ xử lý xong con trai riêng của chồng, lại bị buộc đi tìm Tô Nhuyễn vay tiền để quay vòng tài chính. Khi em họ ăn nói khép nép đứng trước cửa lớn đại viện, nhìn người nam nhân lãnh lệ đáng sợ kiếp trước đặt Tô Nhuyễn ở trong lòng bàn tay chiều chuộng đến mức muốn ngôi sao thì sẽ hái cả ánh trăng xuống kia. Đáy lòng thật sự muốn sụp đổ. Đây, đây rốt cuộc là chuyện như thế nào? Rõ ràng đời trước anh ta không hề để ý tới cô ta cơ mà! Còn có, sao Tô Nhuyễn lại còn sống phong cảnh hơn cả đời trước?!! Rõ ràng đời này cô ta đã đoạt mất vận may của Tô Nhuyễn rồi cơ mà! Tiểu kịch trường: Tô Nhuyễn nghe nói mình là một người vợ yêu kiều ở trong một quyển sách niên đại. Cô ký vào di chúc quyên tặng hết tất cả tài sản. Nhìn tra nam và cả nhà tra nam bị chính mình ngược đến kêu cha gọi mẹ?? Cô? Người vợ yêu kiều? Phốc…… Lộc Minh Sâm là “điên thần” có tiếng, cả đời chỉ yêu bộ đội. Lão bà là cái gì? Anh còn chưa đủ phiền toái hay sao. Có một ngày Tô Nhuyễn tức giận. Anh buộc chặt đai lưng rồi vẫn còn cố hóp bụng lại thêm một chút nữa. Nghe nói Tô Nhuyễn cực kỳ yêu thích eo nhỏ. Tag: Duyên trời tác hợp, trọng sinh, ngọt ngào, xuyên sách. Một câu tóm tắt: Nghe nói tôi là mỹ nhân có vận may lớn ở trong truyện niên đại. Đề cử: Làm đến nơi đến chốn, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình. Truyện hành văn trơn tru mạch lạc, cốt truyện không theo khuôn phép cũ, nam nữ chủ cũng không phải 10 phân vẹn mười, thậm chí đều gặp phải sự bi thương trong gia đình. Nhưng mà một người luôn cố gắng tự lập, một người kiên trì giữ vững tín ngưỡng, bao dung và chữa khỏi lẫn nhau, ấm áp ngọt ngào. Nội dung gần sát cuộc sống, nhân vật có tính cách rõ ràng, đáng giá đọc thử.
Trác Thù dạo này có bao dưỡng một tiểu nghệ sĩ, là kiểu cấm ɖu͙ƈ thanh lãnh tên Ưng Đồng Trần. Người này rất biết điều, không hề làm ba cái trò tranh giành, hay là cố tình lạt mềm buộc chặt, còn chẳng nũng nịu đòi hỏi bao gi . Vừa không nhão nhão dính dính, bám lấy người, vừa tinh tế, đoán ý người khác, làm hắn thích cực kì, đi đâu cũng dẫn người theo, cảm giác có mặt mũi ghê gớm. Có điều người này lại quá lười đi, chẳng chịu phấn đấu chút nào. Một đêm nào đó, hắn chủ động hỏi: "Em nói đi, em muốn có được hạng mục nào?" Ưng Đồng Trần: "Tài nguyên à? Vậy thì mua cho tôi mấy quyển sách bìa cứng Năm-Ba Chọn lọc đề tham khảo kì thi đại học, Giải thích ngữ pháp tiếng Anh nhé." (*) Năm - Ba: Bộ sách tổng hợp đề chính thức trong 5 năm gần nhất và đề tham khảo tiêu biểu trong 3 năm gần nhất của kì thi tuyển sinh đại học - cao đẳng. Trác Thù: *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua*??? ___ Ưng Đồng Trần là một giáo viên tiếng Anh gương mẫu còn độc thân, bỗng dưng một hôm chó ngáp phải trai đẹp, đã đẹp trai lại còn lắm tiền, sở thích số một là chuyển khoản cho anh. Anh xem số dư trong tài khoản dài thêm một dãy số 0, bèn nói: "Tôi là người đứng đắn." Trác Thù: *cầu vồng hỏi chấm vút ngang qua*???
Cô Ấy Xinh Đẹp Như Vậy
Đang raTên Hán-Việt: Nàng như vậy như vậy mĩ Số chương: 96 chương + 12 phiên ngoại. Edit: Salim Beta: Kumoe Lạnh lùng cao nhã học thần X Yêu tinh học tra hoa hậu giảng đường "Trước khi thích em, tôi không phải kiểu người điên cuồng Thế nhưng sau đó, tôi lại chưa từng lý trí thêm lần nào nữa" __by Cố Tinh Trầm __ Những bạn học ở trường Bát Trung đánh giá Cố Tinh Trầm thế này: thân cao, da trắng, lạnh lùng có chút rụt rè, cả người phong độ trí thức, là học bá trong học bá, học sinh ba tốt trong học sinh ba tốt. Hứa Anh âm thầm trợn trắng mắt: Đồ lừa đảo!! Bạn học Bát Trung đánh giá Hứa Anh: chân dài, eo thon, mắt to, nhà có tiền, chỉ là thành tích kém đến không nỡ nhìn cha mẹ, là hoa hậu giảng đường trong hoa hậu giảng đường, thiếu nữ bất hảo trong thiếu nữ bất hảo. Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười: Bé ngoan! Sau khi Hứa Anh học xong tiết hai nghe được đánh giá của Cố Tinh Trầm, liền đem sách vở của cậu... xé!! .... - Lời cuối sách - Sau này lớn lên, Hứa Anh thích nhất là ôm lấy tay chồng, hỏi anh có yêu cô không, yêu nhiều thế nào, có phải hay không yêu nhất. Cố Tinh Trầm tay kẹp thuốc lá suy nghĩ chốc lát, nói:" Nói yêu em không bằng nói hận, hận không thế mang em đốt thành thuốc lá hít vào phổi, hoặc là bóp nát rồi ăn, ai cũng không thể lấy em đi." Hứa Anh sợ đến mức bỏ chạy, mắng to biến thái. Ban đêm cô mới âm thầm đến bên anh:" Tốt nhất em sẽ là một viên kẹo đường, ngậm ở đầu lưỡi anh, thấm vào ngực anh, ngọt ngào ở đầu quả tim." " Tôi của niên thiếu, có lạnh nhất dáng vẻ, cũng có ôn nhu nhất tình yêu."