1/ Đừng Lên Tiếng! Có Người Trong Ký Túc Xá!Đã hai giờ sáng, tôi vẫn đang nằm vắt chéo chân trên giường lướt điện thoại.Wechat đột nhiên hiện lên thông báo tin nhắn.[Chị Quyên đừng lên tiếng, em thấy có người đứng trước giường chị.]Là của Linh Tử gửi tới.Bàn tay đang cầm điện thoại của tôi chợt khựng lại, tôi chậm rãi nhìn ra ngoài giường.Trước mặt bị rèm giường màu đen che kín, căn bản không nhìn thấy bên ngoài có thứ gì.Tôi bật cười, con bé Linh Tử này chắc lại xem phim kinh dị gì đó xong đi hù dọa mọi người.[Đừng đùa nữa, lại hợp tác với Tiểu Lê dọa chị đây hả? ][Mày chỉ muốn chị mở rèm rồi làm gì đó để hù chị thôi đúng không? ]Linh Tử: [Không phải! Chị Quyên! Chị phải nghe em!]Tôi kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của con bé.Tiếp theo em ấy gửi cho tôi một tin nhắn riêng.Linh Tử: [Chị Quyên! Em thực sự không đùa đâu!!!]Linh Tử: [Có một người đang đứng ở đầu giường của chị!]Linh Tử: [Cô ta quay lưng về phía em nên em không nhìn rõ mặt.]Giọng điệu này không giống như đang nói đùa, trong lòng tôi chợt có chút thấp thỏm.Con bé lại gửi một tin nhắn khác.Linh Tử: [Cô ta đang vén rèm của chị!!!]Tôi ngẩng đầu lên và bắt gặp một đôi mắt nhìn thẳng.Tim tôi lỡ nhịp, giọng nói chợt khàn đi, chỉ biết kinh hãi nhìn cô ta."Ahhh!!!" Linh Tử hét lên.Người ở đầu giường lắc lắc cổ nhìn về phía Linh Tử đang thét chói tai, cười lớn rồi lại vặn cổ trở về, thấp giọng nói một câu: "Tới chị rồi, chị Quyên.”Sau đó, đầu cô ta đột nhiên đứt lìa, rơi xuống đất, máu bắn tung tóe lên người tôi.Tiếng hét bị mắc kẹt trong cổ họng cuối cùng cũng được giải phóng."Ah!!!!!!"Toàn bộ đèn kích hoạt bằng giọng nói ở hành lang đồng loạt bật sáng."Ahhh!!!" Linh Tử cũng hét lên.Tiếng chửi bới từ phòng bên cạnh truyền đến: "Đêm khuya hét cái con mẹ nhà chúng mày!”Giọng nói của người này đã giúp tôi tỉnh táo trở lại, tôi run rẩy bấm số gọi cho cảnh sát, rồi ngồi phịch xuống giường nhìn thẳng vào t.h.i t.h.ể không đầu nằm trên mặt đất.2/ Nguyền Lão Nhị t.ự s.á.t trong ký túc xá, tình trạng chế.t vô cùng thê thảm.Mọi người đều không hiểu, với tính cách của lão Nhị, tại sao cậu ấy đột nhiên lại có suy nghĩ hồ đồ như vậy.Chỉ có mình tôi biết,Vào cái đêm cậu ấy c.hết, một người đàn ông gầy gò bỗng dưng xuất hiện trong ký túc xá.Hắn nghiêng đầu ngồi xổm bên giường lão Nhị, không ngừng nói một câu:“Tìm được mày rồi.”3/ Yêu Thương Là Gì 4/ Ký Túc Xá Rùng Rợn 5/ Người Thương 6/ Đổi Thọ 7/ Chiêu Hồn
Vẫn Chưa Bắt Đầu
Hoàn thànhVẪN CHƯA BẮT ĐẦUTác giả: Tần Phương HảoSố chương: 55 chươngThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, con cưng của trờiEditor: Kites***Giới Thiệu:Dưới ánh đèn mờ ảo, đêm buông lãng mạn, Chung Kỳ nhẹ tựa vào vai Lý Dật Sinh. Giọng cô ngây thơ, pha chút thăm dò: "Em... giống chị ấy lắm sao?".Lý Dật Sinh khựng lại một lát, rồi mới chậm rãi đáp, giọng trầm thấp: "Em là em."Kẻ dối trá. Chung Kỳ cười nhạt trong lòng, nét mặt thoáng vẻ thờ ơ.Thân phận thế thân ánh trăng sáng, nghĩ kỹ cũng chẳng tệ. Dù tình yêu chẳng được bao nhiêu, ít ra túi xách cũng đầy tay.Hai người chênh nhau 7 tuổi[Nàng - cô sinh viên thực dụng và chàng - gã đàn ông bạc tình.]
Tạ Phỉ đi xem mắt.Đối tượng nhỏ hơn anh, sự nghiệp thành công, đẹp trai giàu có, toàn thân toát lên khí chất tổng tài mạnh mẽ khiến người ta muốn quỳ rạp dưới chân. Đây là một người chồng lý tưởng không thể hoàn hảo hơn.Sở Thanh Phong: "Thay vì dành thời gian tìm hiểu và hòa hợp trước hôn nhân, chi bằng để dành nó sau khi kết hôn. Chúng ta kết hôn đi."Tạ Phỉ: "Có phải vội vàng quá không?"Sở Thanh Phong không chút do dự bán đứng cháu trai: "Nói ra thì chúng ta cũng có duyên lắm đấy. Anh và Dương Ngạn Trạch là đồng nghiệp, mà tôi lại là cậu ruột của nó."Tạ Phỉ và Dương Ngạn Trạch vốn đã khắc khẩu, từ ngày đầu nhập học đại học đến khi cùng nhau vào Bệnh viện trực thuộc Đại học B, đã đối đầu suốt mười mấy năm, như nước với lửa không đội trời chung. Nghe xong câu này, Tạ Phỉ không còn chút do dự nào nữa.Kết hôn! Nhất định phải kết hôn!Để Dương Ngạn Trạch phải gọi anh là "mợ nhỏ”!—Dương Ngạn Trạch nghe tin cậu ruột kết hôn, hí hửng xách túi lớn túi nhỏ về nhà tặng quà mừng. Kết quả vừa bước vào cửa, anh ta liền chạm mắt với người đang được Sở Thanh Phong ôm trong lòng.Dương Ngạn Trạch như bị sét đánh giữa trời quang, túi quà trên tay rơi lả tả xuống đất."...Tạ... Tạ Phỉ? Sao cậu lại ở đây?"Sở Thanh Phong: "Làm quen chút đi, đây là mợ nhỏ của cháu."Tạ Phỉ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên tay trái, bày ra dáng vẻ trưởng bối rộng lượng không chấp nhặt với vãn bối: "Chuyện trước kia cứ để nó qua đi. Người một nhà không nói hai lời. Chúng ta làm hòa nhé, cháu trai lớn."Dương Ngạn Trạch tức đến hộc máu.Tạ Phỉ ôm lấy eo Sở Thanh Phong, ngước lên hỏi: "Chồng ơi, vãn bối nhà em sao lại vô lễ thế này?"Sở Thanh Phong: "A Trạch."Dương Ngạn Trạch nghiến răng nghiến lợi: "Chào! Mợ! Nhỏ!!”—Sở Thanh Phong đi công tác nhiều ngày, hôm nay về sớm hơn dự kiến. Hắn giữ chặt vòng eo thon thả, đầu lưỡi mơn trớn vết bớt như cánh hoa anh đào nhạt màu lại giống như đang tàn nhẫn nghiền nát vết bớt kia.Sau đó, hắn dịu dàng lau đi những giọt nước mắt sinh lý trên khóe mắt Tạ Phỉ."Xin lỗi, có hơi mất kiểm soát."Tạ Phỉ thuần thục giơ ba ngón tay, xoa nhẹ: "Bớt nói lời vô ích đi."Sở Thanh Phong khẽ cười: "Khối vàng to có muốn không?"Người ngoài đều nghĩ bọn họ là một đôi kết hôn chóng vánh. Chỉ riêng Sở Thanh Phong biết rõ—Thiên đường hay vực thẳm, tất cả chỉ phụ thuộc vào một ý niệm của Tạ Phỉ.Mười năm trước đã là như vậy.
Sấn Hư Nhi Nhập
Hoàn thành[^o^]/ oh yeah!! Nam thân phá sản ~ cuối cùng cũng có cơ hội xen vào đời chàng ~ by Tống Lăng ỨcPhá sản phú nhị đại công x trung khuyển ngôi sao thụNội dung nhãn: Tình hữu độc chung đô thị tình duyên giới giải trí- -----Thể loại: Phá sản phú nhị đại lạnh lùng mỹ công x trung khuyển si hán ngôi sao thụ, thụ truy công, thụ sủng công, hiện đại, 1×1, HE.
Chuyện Xưa Vị Mật Ong
Hoàn thànhCó một vị Trung đội trưởng, vai rộng eo hẹp chân dài, không gì không làm được, khí phách vô cùng... Lần đầu tiên cô gặp anh, anh đang truy bắt tội phạm chuẩn bị trở về.Có một vị đại thần trong giới truyện tranh, tặng anh bức tranh vẽ tay để tỏ tình, thật hồi hộp....Anh: Xem không hiểu.Thế là, cô âm thầm theo đuổi..Sau này, rồi sau này nữa…Anh ôm lấy cô, cuối cùng cũng biết cái gì gọi là khó mà kìm nén, môi dán lên vành tai cô, có chút chật vật, hạ thấp giọng: "Vợ ơi..."—— Ánh nắng đầu tiên phá tan mây, bốn phía đều trở nên ấm áp, thật đẹp! Tổ quốc và em.Trọng điểm:1. Trung đội trưởng vũ cảnh* đặc chiến bá đạo khí phách × tác giả truyện tranh ấm áp mềm mại2. Nhiệt huyết, ấm áp*Vũ cảnh: tên viết tắt của cảnh sát vũ trang Trung Quốc.