Bìa truyện

Lục Giang đã gia nhập quân đội trong mười hai năm và được đánh giá cao về nhiều mặt. Tuy nhiên, gia đình anh ta lại không tốt. Trong khi đó, Phong Khinh Tuyết không quan tâm đến bề ngoài của những người xung quanh, dù tổ tiên của cô từng bần nông.Năm 60 có nhiều thiếu hụt vật tư, và người dân phải dựa vào công điểm để kiếm sống. Vật dụng như quần áo hay thực phẩm đều phải được xác nhận bằng phiếu. May mắn thay, Phong Khinh Tuyết sở hữu một cái không gian tùy thân, chứa đầy vật tư. Cô lấy Lục Giang làm chồng và theo đó, cả hai sống sót tốt hơn nhờ vào không gian đó, không lo ngại về vấn đề vật tư. Hãy đọc tiếp và trải nghiệm câu chuyện này nhé!

8/10
Bìa truyện

VĂN ÁNTriệu Bồng sống lại ba lần, gả cho Tần Thư Hoài ba lần.Lúc hắn mười bảy tuổi vẫn còn là hạt nhân, nàng lấy thân phận công chúa gả cho hắn, hắn hại nàng chết;Lúc hắn hai mươi tuổi làm hoàng tử, nàng lấy thân phận nữ tướng quân gả cho hắn, hắn ám sát nàng;Lúc hắn hai mươi lăm tuổi trở thành Vương gia quyền cao chức trọng, nàng lấy thân phận thiên kim Thừa tướng gả cho hắn, hắn bỏ độc nàng chết.Nàng thề nàng tuyệt đối không gả cho hắn nữa.Chờ mở mắt lần nữa, Triệu Bồng trở thành công chúa si tình phụ tá ấu đệ lên ngôi, tay cầm binh quyền, thủ tiết ba năm.Cũng là kình địch Nhiếp chính vương Tần Thư Hoài để ý duy nhất, không dám động vào lúc bấy giờ.Đối mặt với thân phận này, Triệu Bồng kích động đến mức khóc lóc chảy nước mắt nước mũi.Nàng bầu bạn với hắn từ khi hắn yếu ớt thấp hèn đến khi hắn có được quyền khuynh triều đình, trong tay tất cả đều là thóp của hắn.Cùng Tần Thư Hoài trở thành chính địch, đại khái là chuyện may mắn nhất bốn đời của nàng.Mà Tần Thư Hoài ôm bài vị của Triệu Bồng sáu năm phát hiện Trưởng công chúa quả phụ này rất giống thê tử chết sớm của hắn.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Nam Quang

Thể loại: Trùng sinh, trạch đấu, cung đấu, HETình trạng bản gốc: đã hoàn Số trang: <1300 trangEditor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97 Converter: Ngocquynh520Thành thân năm năm, cùng trượng phu chinh chiến ba năm, rốt cuộc cũng đến ngày Tiết Phỉ được phong hậu, phượng lâm thiên hạ!Chuyện đời khó đoán, Hoàng đế phu quân muốn nạp phi, cử nàng đến biên cảnh dẹp loạn, hại nàng chết trận sa trường!May mắn được ông trời rũ lòng thương xót, tỉnh lại trở thành Hộ quốc vương phi Vân Tuyết Phi, lúc này đây nàng xin thề sẽ chỉ sống vì mình.Vương phủ thâm sâu, không có chuyện gì làm thì đấu với tiểu thiếp, chọc tức biểu muội của vương gia, ức hiếp thứ muội tự đưa đến tận cửa...Nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối: Cuộc sống tốt đẹp như thế, nhưng ta lại sống quá uổng phí, không được không được!Bất chợt một vị vương gia xinh đẹp tựa như yêu nghiệt nhảy ra chớp mắt ái muội nói: "Thời tiết tốt như vậy, rất thích hợp để tạo người!"Thế là, mắt lóe ánh sáng xanh, sói đói bổ nhào về phía con mồi...Hắn, Tư Nam Tuyệt, Hộ quốc vương gia quyền khuynh thiên hạ, trước khi gặp nàng, thanh tâm quả dục. Sau khi gặp nàng, không ngừng ham muốn! Châm ngôn sống: chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ, mọi thứ đều là mây bay, chuyện của nương tử mới là lớn nhất!Đoạn ngắn đặc sắc một:Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."...Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!Đoạn ngắn đặc sắc hai: "Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói. "Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp. "Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ. Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chăt. Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?"

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Lí Ngư Hoàn

Sau khi xuyên qua, nàng trở thành con gái cả của một gia đình nông dân bần hàn và bị đuổi ra khỏi nhà bởi mẹ kế.Nhưng may mắn thay, trước khi xuyên qua, nàng đã ước nguyện sẽ tránh khỏi việc lấy chồng không tốt.Ngay khi đặt chân vào thế giới mới, nàng đã gặp vận đen với việc chồng mình bị quốc cấp trọng thương. Nhưng nàng không nản lòng, mà quyết định chiêu đãi cơn đen tối đó một cách kiên nhẫn.Cùng với tinh thần tháo vát và kiến thức y thuật, nàng sử dụng không gian nông nghiệp để trồng trọt và chữa bệnh cho người dân.Những bước đột phá tiếp theo cho nàng là trở thành một cung nữ khi nàng được triệu tập vào cung đình, giúp đỡ hoàng hậu trong các vấn đề y tế.Nhưng người ám hại và ghen tuông vẫn luôn tồn tại.May mắn thay, chồng nàng – người đã hứa bảo vệ nàng bất cứ lúc nào – đã xuyên qua từ thế giới khác và sẵn sàng chiêu đãi bọn ác nhân đó.Sự dũng cảm và tài năng của nàng đã được công nhận và yêu mến bởi người dân và hoàng đế. Tuy nhiên, khi nàng biết được chồng mình cũng là một người trùng sinh, nàng hiểu rằng người đó sẽ luôn bảo vệ và yêu chiều mình.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Ta xuyên thành chủ mẫu của Hầu phủ, còn đứa con riêng của phu quân ta lại là một nam phụ si tình. Sau khi trưởng thành, hắn sẽ cưỡng ép nữ chính, tiêu tiền như nước. Với nam chính thì giở trò ly gián, bày mưu hãm hại. Cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ đánh bại, cạo đầu đi tu, sống cô độc cả đời. Hầu phủ cũng vì hắn mà bị liên lụy, bị tịch thu gia sản, tước bỏ tước vị, chịu cảnh lưu đày thê thảm. Mới xuyên đến, nhìn đứa nhỏ trước mắt đang giả vờ ngoan ngoãn… Hắn muốn sống khép kín, sống trong tăm tối hả? Không được, nhất định phải nuôi dưỡng hắn trở thành một đứa vui vẻ, tươi sáng như ánh dương rực rỡ cho ta! Hắn muốn tiêu xài hoang phí ư? Không được, nhất định phải nuôi dạy thành kẻ tiết kiệm, biết lo toan cho gia đình. Khối tài sản to lớn của Hầu phủ này, ta nhất định phải giữ cho vững. Về sau, người người đều nói ta vung tiền như rác, kiêu căng xa hoa. Con riêng liền phản bác: “Ngươi nói bậy! Mẫu thân ta là người tiết kiệm, biết lo toan việc nhà, hiền lương đức hạnh. Người từng chu cấp cho biết bao học trò, toàn là tiền tự tay người tằn tiện mà có. Ngươi làm được không?” Có người nói thủ đoạn của ta độc ác, hành sự chẳng khác chi nam tử. Hắn liền sa sầm mặt: “Mẫu thân ta dịu dàng hiền hậu, nhân đức nhất đời. Rõ ràng người có thể đoạt thẳng bạc của ngươi, lại cố ý cho ngươi cơ hội cạnh tranh công bằng. Là ngươi vô dụng, chẳng trách được ai, đúng là phế vật.” Đến cả phụ thân hắn cũng không nén nổi, cất lời: “Con à, mở to mắt mà nhìn cho rõ, mẫu thân con vốn không phải hạng người dễ bị bắt nạt đâu.” Hắn giận dữ nói: “Phụ thân, người đừng ép con trở mặt với người. Người có thể nói con thế nào cũng được, nhưng mẫu thân—vạn lần không thể động đến.”...

8/10