Bìa truyện

Không ngờ chỉ đi thăm một người bác, Lý An Đăng lại bị cuốn vào bao sự kiện hung hiểm.Yêu ma quỷ quái không dứt, còn Quỷ Vương, Cương Thi Vương.Vác balo trên vai, trong đó có giấy vàng, trong đầu là đạo thuật, người trong huyền môn, cứ thế phiêu bạt, đời cũng không khác gì cơn gió, nhẹ nhàng thổi đi.

8/10
Bìa truyện

Rốt cục là Tiên, là Yêu, hay lại là Ma...Lạc Phi nào đâu biết điều đó, nó chỉ là một tên tiểu tiểu nhị, làm việc trong một quán rượu tại một thôn nhỏ. Không cha không mẹ, người thân của nó chính là một vị huynh trưởng tính tình có chút lưu mạnh, một tỷ tỷ có chút thông minh tinh quái, và một con trâu kéo xe...Thiên hạ nổi sóng, Nhân Tộc xảy ra nội đấu, Yêu Tộc, Ma Tộc hoành hành. Thôn diệt, người chết, thân hữu tứ tán. Huynh trưởng, tỷ tỷ mất tích… tất cả đẩy nó lên con đường trở thành cường giả, bảo vệ phiến đất trời này, bảo vệ thân tình huynh đệ, bảo vệ người nó yêu …“Ta không phải Yêu, không phải Tiên, không phải Ma.”“Ta chỉ là một phàm nhân.”“Ta sống, vì những người ta yêu thương.”“Ta chiến, để thủ hộ mảnh đất này.”“Ta chết, để đời sau có hy họng.”“Ta quay lại, để giết ngươi!!!”

8/10
Bìa truyện

Trong quyển sách nào đó, có một nhân vật vì thích gương mặt của nam chính mà cương quyết phải gả cho anh, song lại vì nam chính thương ở chân mà muốn đào hôn, bị cha bắt gả cho anh rồi lại bỏ trốn với kẻ khác, thành công khiến nam chính biến chất.Khi Túc Kiều Kiều xuyên qua, cô nhanh trí sửa lại: “Gả, con gái cha sao lại không gả chứ!”Một giây sau, trong đầu vang lên âm thanh máy móc: “Kích hoạt hệ thống Hồng Nương, liên kết thành công, mong ký chủ và chồng mình bên nhau đến già!”Túc Kiều Kiều: “???”Hệ thống Hồng Nương: “Nấu một món ăn, được chồng khen ngon, hoàn thành sẽ nhận được một túi bột mì.”Túc Kiều Kiều tiện tay bưng bát mì đến trước mặt nam chính, cứng rắn nói: “Ngon không?”Nam chính miễn cưỡng đáp: “… Ngon lắm.”Hệ thống Hồng Nương: “Lời khen chưa đủ chân thành, ký chủ hãy tiếp tục cố gắng!”Túc Kiều Kiều đoạt lấy nửa bát mì kia, hung dữ nói: “Phải khen chân thành! Không thì không được ăn!”Nam chính đáng thương nhỏ bé: “… Ngon thật mà!”Hệ thống Hồng Nương: “…” Hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng thành công!Một hệ thống chuyên lấy việc hố ký chủ làm niềm vui đã lên sàn!*****Tống Thanh Hàm từ nhỏ cha không thương mẹ không yêu, vì sống sót mà chịu bao khổ sở, bỗng một ngày anh bị ngã gãy chân, vốn cho rằng sẽ rơi xuống vực sâu, ai ngờ lại bị một giọng nói hung dữ kéo lại: “Nói ba lần vợ ơi anh yêu em, không thì nhịn đói!”Tống Thanh Hàm đỏ mặt, ngoan ngoãn nói: “Vợ ơi, anh yêu em!...”Hét xong, anh vùi mặt vào cổ vợ mình, lẩm bẩm nói: Kiều Kiều thật sự yêu anh đấy!

8/10
Bìa truyện

Từ khi sinh ra hắn chỉ có bệnh tật và bóng đêm vô tận bầu bạn. Ddến khi hắn tròn 5 tuổi đã gawpj một kẻ xưng là hề hy mệnh cổ quái trong giấc mộng của mình. Và kẻ đó đã làm bạn với hăn suốt mười năm trong giấc mộng, từng bước thay đổi vận mệnh vươn tới mộng tưởng kẻ làm vương.Vào ngày đó, Vương Trọng đang đứng trước cánh cổng Thiên Kinh học viện, chuẩn bị đưa cuộc đời của chính mình sang một trang mới.Một thời đại anh hùng nhiều như mây, nhân loại luôn hy vọng nắm lại quyền làm chủ địa cầu, tiến quân lên vĩ độ cao!Quan trọng là…. Huynh trưởng Vương, sinh viên năm hai khoa xử lý nước thải, nghiên cứu cách sử dụng bàn xoay Hy Mệnh như thế nào, để đẩy nổi cả thể giới, các sư muội chú ý, huynh trưởng đến rồi!

8/10
Bìa truyện
Tác giả: MyMi

Thể loại: tiên hiệp, khoa huyễn, huyền huyễn...Nam nhi chí tại bốn phương, theo đuổi con người tu tiên, nhưng lại vô tình với nữ nhi mà mình thương đợi đến khi mất đi nàng rồi mới hối hận. Ta đã từng vô số lần tự hỏi chính bản thân mình liệu sau khi ta chết đi rồi khi qua cầu nại hà có thể gặp lại nàng không?...Trong trí nhớ của ta luôn khắc sâu cảnh tượng của ngày hôm đó khi ta quyết định trảm tình, nàng tới ngăn cản ta, ta không đồng ý, cuối cùng chúng ta thiếu chút nữa trở mặt thành thù. Ta đánh nàng một chưởng ân đoạn nghĩa tuyệt, giờ ta mới hiểu khi đó nàng đau khổ thế nào. Bây giờ lại vì ta hương tiêu ngọc vẫn. “Cái nụ cười gượng ép này của nàng… là muốn ta không đau khổ khi nàng mất sao… sao nó lại thê lương mỹ lệ như vậy.”“Nàng cô đơn bao nhiêu năm rồi...Nàng chờ đợi bao nhiêu năm rồi...Nàng đau khổ bao nhiêu năm rồi…Nàng ra đi…Ai bồi ta, quỳnh tiêu vũ phong vân?Ai cùng ta, tiếu ngạo tận thiên khung?Ai?... Ai?...Ai?...

8/10