Bìa truyện

Hắn quật khởi từ trong rễ cỏ, lên như diều gặp gió. Mạnh lên trong nghịch cảnh, bất khuất không gục ngã.Thân thế không biết từ đâu, quan trường ngươi lừa ta gạt, thế giới cá lớn nuốt cá bé, dòng xoáy mỹ nữ phấn hồng...Đây là một thiên truyền thuyết xúc động lòng người về một trang nam nhi không ngại cường địch!Đây là một đoạn giai thoại về một thiếu niên đa tình yêu hận đan xen!Từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng ta muốn, trong muôn đóa hoa ấy, một phiến lá cũng không dính vào thân!

8/10
Bìa truyện

Đế Trụ

Đang ra
Tác giả: Trí Bạch

Nhà Đường diệt vong mở đầu cho thời kỳ phiên trấn cát cứ Ngũ Đại Thập Quốc. Lưu Lăng tái sinh, trở thành Cửu Hoàng tử của Bắc Hán quốc.Bắc Hán quốc tọa lạc tại Sơn Tây, là một quốc gia có diện tích vô cùng nhỏ bé, thiên tai quanh năm, đất đai cằn cỗi, dân chúng lầm than. Trong dòng sông lịch sử thênh thang chảy xiết, Bắc Hán xuất hiện như một bọt nước, một đóa hoa sớm nở tối tàn, một con đom đóm vụt sáng rồi tắt lịm, tồn tại duy hai mươi chín năm, nối ngôi qua bốn đời.Liệu sự xuất hiện của Lưu Lăng có thể nghịch chuyển dòng chảy, cải biến vận mệnh của Bắc Hán quốc, biến đổi thế cục toàn diện của thời loạn thế Năm Triều Mười Nước?– – – – – –Nhân vật chính Lưu Lăng, kiếp trước hắn là một người bệnh tật, quanh năm suốt tháng nằm trên giường bệnh, cùng sách bầu bạn. Nhưng hắn vẫn rất may mắn, có được một gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu thương. Cũng chính nhân tố này đã tạo nên con người trọng tình ở Lưu Lăng.Lần nữa mở mắt, trời ban cho hắn một cuộc đời mới, một thân phận hiển quý người người quỳ lạy. Trớ trêu thay, lại tước đi thứ hắn quý trọng nhất – tình thân.“Sinh” ra trong nhà Đế Vương, hắn không thể không đấu, không thể không giết, không thể không kiên định.Nhưng hắn tuyệt sẽ không giết vì khát máu, sẽ không giết vì ham muốn.Hắn giết, là vì thủ hộ.Hắn giết, là vì kiên trì.Tay hắn dấy đầy máu tanh là bởi không muốn khắp cả đại địa chìm trong biển máu.– – – – – –Về đến thời đại này, Lưu Lăng vẫn nhớ mãi không quên cha mẹ kiếp trước của mình. Hắn tự tay họa một bức tranh chân dung của cha mẹ, rồi treo trong thư phòng, ngày ngày nhìn ngắm, những lúc bế tắc, hắn sẽ độc thoại như đang tâm sự thổ lộ cùng cha mẹ.Một đoạn trích nhỏ, nhưng cũng đủ để nói lên con người của Lưu Lăng:Lưu Lăng xoay người nhìn bức họa cha mẹ treo trên tường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn khuôn mặt quen thuộc trong bức họa, ánh mắt dịu dàng.– Cha mẹ, con trai sắp phải ra chiến trường nữa rồi. Lần này không giống như lần trước, có lẽ vận số của Bắc Hán đã hết thật rồi. Cha mẹ, con trai đã làm đủ nhiều cho quốc gia này rồi, nhưng Bắc Hán thực sự quá nhỏ bé, rất khó cầu sinh tồn trong ngõ hẹp.– Nhưng, con trai không thể buông tay mặc kệ! Nhị ca đối với con ân trọng như núi, nếu con không dốc toàn lực giúp huynh ấy bảo vệ giang sơn xã tắc này, quãng đời còn lại sẽ không thể thanh thản mà sống. Bất luận thế nào, con trai cũng phải ra sức thực hiện. Nếu con trai may mắn chiến thắng, nhất định là cha mẹ ở phương xa đang cầu nguyện cho con trai. Nếu con trai bại, chỉ có thể trách nhị ca sinh không gặp thời, một bụng tham vọng mà không thể thực hiện.Lưu Lăng nhìn bức họa cha mẹ, tự lẩm bẩm một mình.Với lối dẫn dắt lôi cuốn, hoành tráng, bí ẩn mà không kém phần hài hước, sắc màu rất điển hình của Đại thần Trí Bạch sẽ vẽ ra một câu truyện khiến bạn không cách nào rời mắt. Nếu đã từng thưởng thức qua hai tuyệt tác của Trí Bạch là Tướng Minh và Tranh Bá Thiên Hạ tất nhiên không thể bỏ qua Đế Trụ.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Thiên Tử

Nhóm dịch Nghĩa Hiệp - gauthichdocsachHắn tự hỏi liệu có ai trên đời này xui xẻo như hắn không? Đã ba mươi cái xuân xanh đi qua và hiện tại vẫn không hồng nhan đoái hoài cũng chỉ vì hắn là một thanh niên "vô sản" theo đúng nghĩa đen: Không nhà, không xe, không sổ tiết kiệm, à, có sổ tiết kiệm nhưng số dư lại zero tròn trĩnh, tất cả những gì hắn có là mấy món đồ từ thời "khủng long" mà hắn cất công sưu tầm bằng tiền túi của mình. Ngoài cái học vị Tiến sĩ và vị trí Giáo sư khảo cổ học, còn lại vẫn là tay trắng hoàn trắng tay, nhân sinh nhàm chán chưa kịp “khai hoa” của hắn đã nhanh chóng kết thúc trong một chuyến khai quật mộ cổ... Hay nói chính xác hơn là một khởi đầu mới, vì lẽ... Hắn xuyên việt rồi!Trên đời có ai xui xẻo như hắn? Người ta “bay về” quá khứ cái là làm tướng quân, vương gia, hoàng đế, không thì cũng chưởng môn nhân, tiên nhân các thứ, hắn thì làm cô hồn vất vưởng lang thang giữa vũ trụ để rồi cuối cùng “đáp” vào cơ thể của một thằng oắt con miệng còn hôi sữa, hơn nữa còn là một thằng oắt con nhà quê, sống ở chốn khỉ ho cò gáy, chim không thèm bay tới ị. Một điểm tốt duy nhất mà hắn thầm thấy may mắn đó là kiếp này hắn có cha thương, có mẹ yêu.Trở về quá khứ cũng không khiến hắn quá ngỡ ngàng, dẫu sao với một bụng kiến thức phong phú, dồi giàu, cho dù không thể hoành tráng một phen thì cũng đủ để hắn lăn lộn thỏa thuê ở thế giới này. Điều khiến hắn rất chi rầu rĩ đó là Thẩm gia mà hắn “tái sinh” vào là một gia đình thư hương sa sút cực kỳ cổ hủ, vả lại nghèo rách mồng tơi.Trong nhà, được thiên vị nhất là chi trưởng và bị oan uổng nhất là chi út của hắn và cha hắn. Mọi ưu đãi tốt đều đầu tư hết vào chi trưởng, nhà hắn cho dù có muốn chấm mút cũng không được.Cứ coi như hắn là thiên tài trời sinh nhưng thiên tài cũng phải học qua vỡ lòng chứ, bằng không sẽ bị người ta coi là yêu quái, đem đi dìm lồng heo thì khổ. Vấn đề là nhà này không có tiền cho hắn đi học, có cũng không tới phiên hắn, ngay cả mẹ hắn cũng khuyên hắn hãy an phận làm một “người nông dân” đi, tuy cả đời dầm sương dãi nắng nhưng cũng đủ để sống qua ngày.Không được! Bất chấp thế nào hắn cũng phải kiếm được tiền để được đi học, người ta không cho thì hắn tự kiếm, phải đi học mới có bàn đạp để hắn tung hoành chứ. Trong nhà thiếu nhất là tiền, vậy... hắn phải bắt tay kiếm tiền thôi. Mục tiêu trước tiên là cho hắn đi học vỡ lòng, cho cha mẹ hắn được ăn no mặc ấm. Và tiếp đó là giật lấy cái giải Nguyên cho cha mẹ hắn nở mày nở mặt, cho vị tổ mẫu đại đương gia và cả đám thúc bá thẩm thẩm phải rửa mắt mà nhìn, thằng này không phải hạng vừa đâu, đừng tưởng chi út mà lầm.Nếu các bạn độc giả đã quá chán ngán những trận chiến đẫm máu, giang hồ gươm đao thì hãy đến với Hàn Môn Trạng Nguyên, cùng thưởng thức hành trình “trèo thang” của thằng nhóc nông dân Thẩm Khê từ dưới đáy cùng của xã hội lên đến đỉnh cao. Hãy xem cậu chàng làm thế nào để mang tới một sắc màu mới mẻ cho giới giải trí của triều đại nhà Minh nhạt nhẽo. Và dĩ nhiên không thể thiếu những câu chuyện phong lưu với các bóng hồng “ở mọi lứa tuổi” của anh chàng.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Fujiwarafuji

[Tác giả Fujiwarafuji -- Thể loại: Lịch sử, Xuyên Không ]Truyện Hoàng Hậu Không Ngai là một truyện khá hấp dẫn và lý thú, truyện nằm trong chuỗi truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online. Đọc truyện hẳn bạn đọc sẽ cảm thú vị trước những tình tiết trong câu chuyện, vẫn là truyện xuyên không, câu chuyện vượt không gian và thời gian nhưng điểm khác biệt chính là tính cách của mỗi nhân vật, thú vị, đặc trưng riêng; đọc truyện bạn mới thấy hết được những nét thú vị này.Truyện được tác giả viết lại theo tiểu thuyết “Bộ bộ kinh tâm” của tác giả Đồng Hoa; tuy rất hâm mộ tiểu thuyết nhưng ở đây tác giả lại hướng nhân vật Nhược Hy dưới một thân phận khác, một cái tên khác, một tính cách khác, các nhân vật còn lại được giữ nguyên.Lưu Thi Thi vai Chân Đông Triều/ Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi là cô gái lớn lên từ côi nhi viện, vì xa cách tình thương lâu ngày nên tính tình khô khan, lạnh lùng, đáng sợ. Lớn lên cô làm cho một công ty thám tử ở Bắc Kinh và trở nên nổi tiếng, sếp ngại, bạn nể, bọn sống trong thế giới ngầm sợ. Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ điều tra một vụ án liên quan đến tham nhũng, cô đổi tên thành Chân Đông Triều. Không hiểu cái tên có quyết định số phận con người không mà chỉ sau một ngày cô lấy tên Chân Đông Triều, đuổi theo một bọn trộm đồ cổ từ viện bảo tàng thời Thanh, cô bị kéo về thời Thanh.Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi (12 tuổi) là con gái của đại thần trong triều nhà Thanh thời Khang Hy. Tuy nhỏ nhưng đã có nét xinh đẹp, được cha mẹ yêu thương. Có điều cô bé không được ở với cha mẹ lâu, năm 13 tuổi cô bé được tứ hôn với Tứ a ca. Cô có tính tình trái ngược với Đông Triều: ngoan hiền, dịu dàng, mau nước mắt.Câu chuyện nảy sinh với nhiều tình huống hài hước có, buồn có, vui vẻ cũng có đủ, đọc truyện bạn sẽ cùng cười đôi lúc lại có chút xót thương cho nhân vật chính của chúng ta, đâu hẳn là xuyên khoogn thì dễ, việc gì cũng khó cả, quan trong là mình sẽ nỗ lực đến đâu thôi, mời bạn cũng thưởng thức truyện xuyên không đặc sắc này.Thân mời các bạn đọc tiếp!

8/10
Bìa truyện

Doãn Thần tên là Thần.Hắn chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày chính mình thật sự trở thành thần.

8/10