Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Đang raTác giả: SSThể loại: ngôn tình, ngược, khácTrích:Nghe nói chú rể ở nhà họ Mạc kia đang bệnh tình nguy kịch, Lê gia có hai cô con gái, đều không muốn gả, cho nên Lê gia mới đón cô người vẫn luôn gửi nuôi ở nông thôn trở về, cho cô gả thay đi xung hỉ.Lúc này, Lê Hương ngồi ở giường nằm cầm sách xem, đột nhiên cửa mở ra, gió lạnh cùng với mùi máu tanh từ ngoài lùa vào.Lê Hương ngước mát, chỉ thấy một thân hình cao lớn hiên ngang ngã từ ngoài vào.Hôn mê bắt tỉnh.Ngay sau đó, mấy người mặc đồ đen xông vào: “Lão đại, bây giờ không có ai, đưa tên đó xuống thẳng suối vàng thôi.”“Ai bảo không có ai?”Người đàn ông mặt sẹo cầm đầu nhìn về phía Lê Hương.Lê Hương không nghĩ tới lại có tai vạ bất ngờ như vậy, người đàn ông đột nhiên ngã vào trong toa xe cô khiến cô gặp nguy hiểm tới tính mạng, trong mắt người đàn ông mặt sẹo đây sát ý, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu.Lê Hương im hơi lặng tiếng nhìn thoáng qua vũ khí bọn họ trong tay, lập tức hoảng sợ xin tha nói. “Đừng giết tôi, tôi không thấy bất cứ cái gì cả.”
So với việc bại dưới kiếm của kẻ thù không đội trời chung, còn có gì nhục nhã hơn?Là chết dưới kiếm của kẻ thù không đội trời chung ư?Không! Là cùng kẻ thù không đội trời chung trúng loại tình cổ "không thân thiết thì sẽ chết."Miệng thốt ra những lời căm hận, nhưng thân thể lại thành thật vô cùng…Ngoài mặt, Liên Kiều hận không thể giết chết Lục Vô Cữu.Sau lưng, nàng lại muốn hôn chết hắn.Đáng sợ hơn là, thời gian càng lâu, tình cổ càng sâu. Ban đầu chỉ cần ôm ấp qua loa, sau phải hôn, rồi về sau…Liên Kiều chịu không nổi nữa! Nếu không giải cổ, nàng thực sự muốn chết.…Con đường giải độc dài đằng đẵng, hai người ngầm hiểu ý nhau, giấu kín chuyện trúng độc.Bề ngoài xa lạ, bên trong điên cuồng.Nhưng đi dọc bờ sông lâu ngày, làm sao tránh khỏi ướt giày?Tại đại hội Tiên Kiếm, hai người vừa đánh nhau ác liệt, quay lại đã lén lút gặp mặt sau núi. Bằng hữu hai bên lo lắng bứt tóc kéo tay, cấp tốc chạy đến ngăn cản.Nào ngờ, cửa vừa mở, liền bắt gặp hai kẻ vốn nước lửa bất dung, y phục xộc xệch, thân thiết chẳng rời.Mọi người: ?Quấy rầy rồi, hóa ra cái gọi là đại chiến lại là loại chiến pháp này.…Liên Kiều xấu hổ đến không dám ngẩng mặt, phải vội giải thích mình trúng tình cổ. Nhưng thần y bắt mạch xong, lại ngập ngừng nói:"Đại tiểu thư, cổ của ngài quả thực chưa giải, nhưng Lục công tử đã chẳng có gì đáng lo lắng nữa, đáng lý hai tháng trước cổ này đã không còn tác dụng với hắn rồi."Liên Kiều: ?Cúi đầu nhìn mẩu giấy nhỏ Lục Vô Cữu để lại, hẹn nàng tối nay ra rừng nhỏ tiếp tục "giải độc," ánh mắt nàng trở nên vi diệu.
Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Tới
Đang raTác giả: Hồi Nam TướcThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Ngược luyến, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Đơn phương yêu thầmVăn án:Trong nhân sinh u ám của Cố Chiếu, nếu nói ông nội cô là ánh trời, bà nội cô là ánh trăng sáng thì Thẩm Quyết Tinh chính là ánh sao Bắc cực vĩnh viễn không bao giờ tắt.Dẫu cho ánh sao ấy không ấm áp như ánh mặt trời, cũng không tỏa sáng rực rỡ như ánh trăng nhưng chính nó đã thắp sáng bầu trời đêm cằn cỗi của cô. Lúc cô mất mát, lúc cô cảm thấy mỏi mệt, lúc cuộc đời cô bị mây đen che khuất, ánh sao ấy đã mang đến cho cô một chút an ủi.Cố Chiếu cũng không che giấu việc mình thích Thẩm Quyết Tinh, nhưng cô cũng không hy vọng xa vời người ấy sẽ thích lại mình.Không phải cứ thích là sẽ được hồi đáp, đây chính là ánh sáng thanh xuân của cô, cô không muốn mang đến cho anh bất cứ phiền não hay gánh nặng nào cả.***Yêu đơn phương là lao đến trong vô vọng, em đứng ở đầu bên này, còn anh đứng ở bên kia dãy ngân hà.Cô gái nhỏ tự ti đáng thương X Soái ca ngoài lạnh trong nóng
Thể loại: Ngược, sủng, trả thù, HE... Giới thiệu Mạn Viên Hân mù quáng, điên cuồng yêu một người đàn ông không ra gì, không có trách nhiệm, không biết đảm đương, vì bám váy mẹ, để cô làm tìmh nhân của hắn ta, hao phí hết thanh xuân bản thân, khi xảy ra chuyện thì nhẫn tâm bỏ rơi cô. Ngày bị vu oan, sỉ nhục, ôm uất ức rời đi, khi trong bụng còn đang mang một sinh linh bé nhỏ. Đau thương, khiến cô sa chân vấp ngã, trong lúc bế tắc tưởng chừng cuộc đời sẽ kết thúc từ đây, nhưng thật may mắn khi đã gặp được anh, người đàn ông sẽ giúp đời cô thay đổi. Những tưởng rời xa khỏi vũng lầy tối tăm ấy thì sau cơn mưa cầu vồng sẽ xuất hiện, nhưng nào ngờ bão giông lại vùi dập ập tới, khiến cô từ một người bình thường bỗng chốc điên dại. Liệu sau bất hạnh sẽ là hạnh phúc không? Liệu khi anh biết về quá khứ của cô thì có còn chấp nhận mở lòng yêu thương?
Hái Sao Trên Trời
Đang raVăn án: Nghe đồn rằng Lâm Chí ở Học viện Nghệ thuật Đại học Triều Lĩnh là một nhân vật cực kì đặc biệt. Gần gũi với anh ta sẽ chỉ mang lại vận rủi, nhẹ thì tan vỡ tình cảm, nặng thì phá sản. Nhưng số người yêu thích anh ấy vẫn rất đông, bao gồm cả tôi và chiếc ví của mình. Lâm Chí thường mang lại cảm giác phóng túng*, nhưng thực tế lại rất xa cách. *gốc: “游走花丛的浪荡”: miêu tả những người thích qua lại với nhiều người khác giới, cư xử phóng túng, thiếu tinh thần trách nhiệm và lòng chung thủy. Anh ấy đối xử với mọi người một cách dịu dàng nhưng cũng đầy lạnh lùng. Tôi từng tình cờ thấy anh ấy vào lúc hai giờ sáng, ngồi bên đường, che mặt khóc. Lúc ấy là khoảng thời gian đi quân sự hồi năm nhất, giáo viên chủ nhiệm đã phải chạy vào sân tập quân sự để gọi anh ấy đi, và từ đó đến khi kết thúc quân sự, anh ấy không xuất hiện trở lại nữa. Sau này tôi mới nghe đồn, hôm đó mẹ anh ấy gặp t@i n/ạn x/e. Tối hôm đó, khi tôi bắt gặp anh ấy khóc, mẹ anh ấy vừa qu/a đ/ời. Trong vườn hoa nhỏ của bệ/nh viện rất yên tĩnh, chỉ có một chiếc đèn đường soi sáng, ánh sáng vàng vọt trong mắt tôi trở thành một dải ngân hà. Có cảm giác cái đẹp của sự vụn vỡ. Lúc đó bên cạnh anh ấy không có ai, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh được nhiều người ngưỡng m/ộ trước đây. Anh ấy như một đứa trẻ bị bỏ rơi, ôm gối, r/un r/ẩy. Tiếng khóc rất nhỏ. Tôi đã đứng ở nơi tối tăm rất lâu, lòng cảm thấy đ//iên c/uồng say mê. Kể từ đó, tất cả những gì tôi biết về anh ấy như viết lại từ đầu. Nhiều người nhìn anh ấy với ánh mắt hừng hực háo hức, như thể anh ấy là một miếng thịt ngon lành, mọi người đều muốn tới thưởng thức hương thơm. Còn tôi, chỉ muốn cắn anh ấy một miếng.