Tôi Tẩy Não Đại Tổng Tài
Đang raXuyên không trở thành thế thân của ánh trăng sáng, tôi quyết định tẩy não tên tổng tài bá đạo này."Nếu anh đã coi tôi là cô ấy, vậy thì trước tiên hãy gửi một bức ảnh cơ bụng cho tôi xem nào.""Ngay cả tôi anh còn không quyến rũ được mà còn muốn quyến rũ cô ấy à?"
Bạn trai tôi đột nhiên mất trí nhớ, lại đem lòng yêu một cô gái mà trước đây anh ấy rất ghét. Tôi đau khổ tuyệt vọng, tìm mọi cách gây sự với họ, anh ấy cũng vì người yêu mà trở thành kẻ chủ mưu bắt nạt tôi. Cuối cùng vào một đêm mưa, tôi bị người do chính tay anh ấy sắp đặt làm nhục. Trước khi chết, tôi đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận trôi nổi: 【Nữ phụ tội nghiệp quá, cô ấy còn chưa biết nữ chính đã kích hoạt hệ thống.】 【Cô ấy càng có nhiều cảm xúc tiêu cực thì nam chính càng yêu nữ chính, nữ chính còn có thể lấy được nhan sắc và tài sản của cô ấy.】 【Tội nghiệp cái gì chứ, chẳng phải cũng chứng minh nữ phụ ghen tị đến mức nào sao?】 Lúc này tôi mới hiểu ra, thì ra cả đời mình chỉ làm áo cưới cho người khác. Sống lại một đời, khi cô gái kia lại khoe ảnh thân mật của cô ấy và Quý Nghênh Xuyên cho tôi xem. Tôi cầm bút cười nói: "Vậy chúc hai người dài lâu nhé." Đời này, tôi phải chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến bộ, tự mình đi trên con đường rực rỡ.
Thái tử khen ngợi nhị muội ta đoan trang nhã nhặn, tam muội nhân từ nghĩa khí, tứ muội khí phách khoáng đạt, duy chỉ chế giễu ta là chó bản địa.Nhưng trên thực tế, nhị muội làm thổ phỉ ở Lương Sơn, tam muội ăn tươi nuốt sống trước mặt Phật tổ, tứ muội bỏ trốn ngàn dặm cùng nam nhân xấu xí mà nàng nhặt được.Những chuyện trông thấy ở trước mắt đều là ta nữ giả nam, nam giả nữ, một mình phân chia nhiều vai diễn.Cuối cùng thì ta cũng nổi khùng lên…Người nào cũng đều có thể bỏ trốn, tại sao ta lại không thể?Khoan đã.Ta có thể mà!Ta bỗng nhiên tỉnh ngộ, cởi bỏ quan phục chạy trốn suốt đêm.
Tô Ngọc Kiều có một giấc mơ, trong mơ gia đình cô bị kẻ xấu gài bẫy, ông bà tuổi già qua đời thê lương, ba cô, người cả đời chính trực bị vu oan sợ tội tự sát, mẹ cô, người luôn yêu thương và nâng niu cô không chịu nổi nhục nhã mà lao mình xuống sông, còn anh trai và chị dâu thì bị đày.Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật.......Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh....Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...
Bạn đang đọc truyện Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Ta Cùng Sư Tôn Nam Chủ Ở Bên Nhau của tác giả Điềm Tửu Bán Biên. Bọn họ đều là đồ đệ của sư phụ, nhưng Nguyên Sầm hiểu, Diễn Văn cũng hiểu, sư phụ từ lúc có tiểu sư muội, họ chính là đồ đệ "ghẻ"Sư tôn cưng chiều tiểu sư muội vô cùng, thái độ, cách đối xử với tiểu sư muội và với họ khác nhau như trời với đấtVới tiểu sư muội: Con cầm đống này đi dùng đi chơi đi, bảo vật, binh khí, đan dược,...cứ thoải mái dùng. Hết rồi ta lại đưa con!Với hai người bọn họ: Tự lực cánh sinh!Đối với sư muội việc phải tự làm, trầy chút da cũng phải vì nàng lấy lại công đạo, đối với bọn họ chỉ cần bất tử hắn liền mặc kệ, vì sư muội sư phụ còn học được lấy việc công làm việc tư, lấy quyền áp ngườiĐây mà gọi là dưỡng đồ đệ, rõ ràng là dưỡng tổ tôngSau lại, bọn họ nhìn thấy bên người Phong Tư Lạc xuất hiện một tiểu hài tử cùng sư phụ giống nhau như đúc, bọn họ bừng tỉnh đại ngộ: Nga, nguyên lai sư phụ đang dưỡng sư nương aPhong Tư Lạc: Ta không phải, ta không có, chúng ta trong sạch, đúng không sư phụ?Vị sư phụ luôn luôn thanh lãnh vô tình không có trả lời, ngược lại chậm rãi đỏ mặtPhong Tư Lạc:???