Anh thân là người kế thừa tập đoàn Đế Hào, tính cách quyết đoán lãnh huyết nhưng đối với cô lại là yêu chiều đến tận xương tủy. "Ông xã, em nghĩ nuôi một sủng vật, anh nói nuôi cái gì thì tốt?” ... “Nuôi em.” “...” “Ông em nghĩ đổi lại ga giường, anh nói xem ngủ cái nào thoải mái nhất?” “ Ngủ em.” “...” Trang Nại Nại:...Có thể nói chuyện đàng hoàng hay không? Ngày ấy, có người hỏi anh, “Tại sao khi hai đứa gây gổ, anh cũng phải cúi đầu trước?” Tư Chính Đình: “Tôi 185, cô ấy 165, lần nào nói chuyện, không phải là tôi cuối đầu trước?”
Phùng Xuân Mạn
Đang raNăm Khai Phong thứ bốn mươi tám, ta được đón vào Đông Cung, trở thành kế thái tử phi của Quách Cù.Vị thái tử phi đầu tiên là con gái của một dược thừa trong thái y viện, mẫu thân nói nàng ấy xuất thân thấp hèn, vốn không xứng với ngôi vị thái tử phi, chết vì khó sinh là do nàng không đủ phúc khí, ngồi lên vị trí này bị tổn thọ.Ta thường tiến cung cùng mẫu thân, có lúc gặp nàng ấy đang hầu hạ thái hậu. Thái hậu không thích nàng, lần nào cũng khiển trách, ta thấy bộ dạng khép nép sợ hãi đó thì trong lòng thầm vui vẻ.Năm Quách Cù tuyển phi, ta mới tròn mười ba tuổi, mẫu hậu nói thái hậu có ý chọn ta làm thái tử phi, nhưng tuổi ta vẫn còn nhỏ, phải chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc Quách Cù đăng cơ, vị trí hoàng hậu thuộc về ai vẫn còn chưa biết được.
Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu
Đang raĐại diện phát ngôn của học sinh mới lớp 10, Trần Nam đối với Lộ Hủ vừa gặp đã hiểu lầm cả đời.Ngoài cửa sổ ráng chiều màu hồng nhạt chiếu khắp cả bầu trời, như là một bức tranh phong cảnh đẹp mắt, đám mây uống say, trên mặt đánh vài điểm hồng, Trần Nam nín thở, dùng khoé mắt liếc nhìn Lục Hủ bên cạnh.Thiếu niên với góc nghiêng anh khí, đọc sách với tư thế tiêu chuẩn, ánh sáng chiếu vào sách làm ố vàng, cũng chiếu một ít vào người cậu. Ánh sáng mặt trời rơi vào trên mặt cậu, tôn lên nước da rất trắng của cậu, mỗi chữ trên sách Lục Hủ đều xem tỉ mỉ, mặt mày giãn ra, không còn vẻ buồn bực bất an như vừa nãy.Cô thậm chí nhìn thấy nốt ruồi bắt mắt trên mũi cậu, sống mũi cao đeo một cặp kính gọng vàng, cậu cả người như là từ trong sách bước ra. Giờ phút này năm tháng yên tĩnh. Thiếu niên, tới cả ánh mặt trời cũng thiên vị cậu.Sau đó, Trần Nam dùng thời gian 10 năm để buông bỏ khoảnh khắc ngày hôm đó.-------“Trong thanh xuân to lớn này, đối với tôi mà nói, trong sự huyên náo, tôi chỉ dám lén nhìn cậu ấy mà thôi, đã đủ rồi.”Trần Nam: Lộ Hủ, thiếu niên của tôi, tân hôn vui vẻ, cậu ấy có lẽ vĩnh viễn đều khôn biết, đã từng có một cô gái giành cả thanh xuân để yêu cậu ấy.
Vương Gia Độc Sủng Ám Vệ
Đang ra- Xấu đến như vậy, ngươi lấy mạng che mặt lại ngay cho taNữ nhân nhẹ nhàng hất chiếc khăn trên mũ xuống che đi toàn bộ khuôn mặt- Ai bảo ngươi che hết toàn bộ, để lộ mắt ra cho ta.Cặp mắt xanh bạc toát ra hàn khí, khóe môi nữ nhân bất giác giật giật, cô xé tấm mạng làm đôi buộc ngang mặt theo lời hắn.Nữ nhân một thân hắc y, mái tóc cũng đen nhánh cột gọn trên đỉnh đầu, chỉ riêng đôi mắt xanh bạc phát ra hàn khí lạnh lẽo, trong tích tắc Hắc Nhị Vương có cảm giác nữ nhân này che mặt đi cũng không khó nhìn lắm.
Hóa Ra Em Rất Yêu Anh
Đang raTác giả Mộc Phù Sinh - Hóa Ra Em Rất Yêu Anh kể về cô sinh viên sắp tốt nghiệp chuyên ngành tâm lý học Tang Vô Yên ôm mộng trở thành phát thanh viên nên đến làm trợ lý ở đài truyền hình, còn thích một người viết lời có danh "Nhất Kim". Tang Vô Yên tình cờ có cơ hội gặp được một anh chàng khiếm thị tên Tô Niệm Khâm và rơi vào tiếng sét ái tình. Sau đó, Tang Vô Yên biết được Tô Niệm Khâm chính là thần tượng Nhất Kim của mình, cô đã hoàn toàn chìm trong bể tình. Tuy nhiên do Tang Vô Yên bỏ lỡ lần gặp mặt cuối cùng với cha mình nên tình yêu của hai người tan tành. Ba năm sau, Tang Vô Yên trở thành phát thanh viên, Tô Niệm Khâm đã khôi phục thị lực và tiếp nhận việc kinh doanh của gia đình mình. Trên con đường đời khác nhau, họ gặp lại đối phương lần nữa và về bên nhau.