Ngộ Xuân Phong
Đang ra[Là phần tiếp theo của bộ Thế Xuân Phong.]Ta tỉnh lại ở quân trấn bên ngoài Ngọc Môn Quan, cõi lòng mơ hồ như chìm trong mộng, không dám tin đây là thực. Ta thân là thứ mẫu của Hoàng đế, lại vì những thân cận cùng hắn mà bị người đời gièm pha khinh miệt. Rõ ràng đã uống chén rượu độc của Thái hoàng thái hậu, hồn về tây thiên, cớ sao nay lại xuất hiện ở nơi này?Bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa huyên náo, có người cất giọng hỏi: “Phong Nhi đã tỉnh chưa?”Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, có người bước vào giữa luồng sáng. Toàn thân ta đau nhức chẳng thể ngồi dậy. Ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa, chói loá đến mức không khỏi khiến ta nheo mắt lại.“Phong Nhi? Phong Nhi?” Người nọ đến bên giường, nhẹ nhàng lay ta.Ta khó nhọc mở mắt, bóng dáng trước mặt dần trở nên rõ nét. Là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, giữa chân mày vẫn còn nét non nớt nhưng đã lộ ra vẻ tuấn tú, khôi ngô.“Nhị ca ca?” Ta ngạc nhiên thốt lên, song giọng nói lại mang theo âm điệu mềm mại như trẻ nhỏ. Kinh hãi, ta vội đưa tay bụm miệng, chỉ để nhận ra đây là bàn tay nhỏ nhắn của một đứa trẻ.Nhị Ca lại không để ý đến sự khác thường của ta, chỉ chăm chú thu dọn đồ đạc.“Mau dậy đi, chúng ta sắp hồi phủ rồi.” Một lát sau thấy ta vẫn chưa động đậy, bèn xoay người cười bảo: “Chỉ là ngã ngựa một cái, đã nằm suốt ba ngày rồi, có bị thương đâu, còn không mau dậy.” Dứt lời, huynh ấy vươn tay khẽ cốc mũi ta một cái. Hơi ấm nơi đầu ngón tay huynh ấy chân thực đến mức khiến ta không thể tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một giấc mộng.
7 Kiếp Nhân Duyên
Đang raTác giả: PinkynamiThể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Tiên HiệpTrích:Mộ Thanh Yên tràn ngập uy nghi khiến cho tất cả mọi người trong phòng sợ đến run lập cập. Không còn ai dám dị nghị, tất cả mọi người lui xuống. Trong phòng, chỉ lại hai người Mộ Thanh Yên và Quân Bắc Hàn, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng nghe rất rõ.“Ta đếm ba tiếng, không dậy, ta liền không khách khí với con nữa.”Mộ Thanh Yên giận tái mặt, nhìn Quân Bắc Hàn nằm trên giường, sắc mặt lạnh như băng sương.“Một ”“Hai ”“Ba”Mộ Thanh Yên cầm ngân châm trong hòm thuốc thái y để lại, châm vào thân mạch Quân Bắc Hàn. Người Quân Bắc Hàn đau đón, bỗng nhiên mở hai mắt ra, thân thể như con tôm búng lên.“Mộ Thanh Yên, ngươi điên rồi!” Quân Bắc Hàn đau đớn gào to.“Điên? Ngươi thông đồng thái y giả vờ trúng độc, đưa di thư cho hoàng thượng, chuyện này một khi điều tra ra, một đám người trong cung này phải chết.”“Quân Bắc Hàn, ngươi có đầu óc hay không?” Mộ Thanh Yên rất tức giận.“Làm thái tử thì phải có dáng vẻ thái tử, ngươi cho rằng phụ hoàng ngươi bệnh, đầu óc cũng không thanh tỉnh sao?”“Mộ Thanh Yên, ta không cần biết ông ta thanh tỉnh hay không thanh tỉnh, nhưng ta muốn ngươi không được an bình!” Quân Bắc Hàn tức giận hừ một tiếng.Mộ Thanh Yên cười lạnh một tiếng, nàng tiến lên bắt lấy tay Quân Bắc Hàn. Quân Bắc Hàn thấy vậy vội tránh né, thế nhưng Mộ Thanh Yên từ nhỏ đã bị huấn luyện hà khắc, khí lực và võ công không phải Quân Bắc Hàn có thể so sánh. Quân Bắc Hàn tránh một hồi cũng không tránh được.“Chát” một tiếng, Mộ Thanh Yên nhặt cây quạt ngà bên cạnh đánh vào lòng bàn tay Quân Bắc Hàn.Quân Bắc Hàn đau đớn nhưng không kêu gào, thần sắc âm trầm.“Muốn ta không được an bình, trước hết thì mình phải đủ lông đủ cánh.”“Chát” một cái, Mộ Thanh Yên lại đánh xuống.“Chưa đủ lông đủ cánh đã muốn đấu với ta, chết thế nào ngươi cũng không biết đâu!”Mộ Thanh Yên nói một câu liền đánh một cái, đánh đến mức lòng bàn tay Quân Bắc Hàn đỏ ửng.“Chờ ngươi tự mình chấp chính, quyền lực đều nắm trong tay, ngươi muốn giày vò ai cũng được, nhưng trước đó, ngươi phải nhẫn, phải nhịn, mới ngẩng đầu được!”“Chát chát chát” Mộ Thanh Yên tức giận đánh liên tục ba lần.Tay Quân Bắc Hàn đã đổ máu nhưng hắn vẫn không rên một tiếng, không gào, cũng bất động, lẳng lặng trừng Mộ Thanh Yên.“Mỗi ngày chơi mấy trò ngây thơ này có ích lợi gì? Ai bị thương? Dùng chút đầu óc được không?”Mộ Thanh Yên chưa hết giận, lại đánh thật nhiều cái. Quân Diệp Hoa ngồi trên vị trí này dựa vào tâm kế và sự tàn nhẫn, nếu như Quân Bắc Hàn không học được, sớm muộn sẽ bị nhai đến mẩu xương cũng không còn. Cho nên lúc Mộ Thanh Yên giáo huấn Quân Bắc Hàn không chút nương tay, vì muốn cho hắn biết, sinh ở hoàng gia có bao nhiêu tàn khốc. Sau khi đánh thật nhiều, lòng bàn tay Quân Bắc Hàn đã be bét máu thịt. Đau như vậy nhưng Quân Bắc Hàn không kêu một tiếng. Mộ Thanh Yên ngẩng đầu, thấy cặp mắt trầm tĩnh lại ẩn nhẫn của Quân Bắc Hàn. Phảng phất như nhìn thấy Hề Minh Húc trước đây, vừa kiên cường vừa trầm tĩnh.Trong chớp mắt ấy, tim Mộ Thanh Yên bỗng nhiên đau đớn. Mộ Thanh Yên than nhẹ trong lòng: Đời trước ngươi che chở ta như thế, đời này liền để ta tới bảo vệ ngươi, trưởng thành đừng để ta thất vọng.“Hy vọng ngươi có thể hiểu ý ta.”Sau khi Mộ Thanh Yên nói xong, tức giận triệt để tiêu tan. Nàng lấy bình thuốc từ rương của thái y ra, kéo Quân Bắc Hàn ngồi xuống, nhẹ nhàng cẩn thận bôi thuốc cho Quân Bắc Hàn. Nàng cúi đầu nên không phát hiện Quân Bắc Hàn luôn nhìn nàng, trong thần sắc hoàn toàn không có dáng vẻ ngây thơ khi nãy.Mộ Thanh Yên bôi thuốc cho Quân Bắc Hàn xong còn thổi một cái. Nàng dùng băng vải băng bó kỹ cho Quân Bắc Hàn, sau đó đưa tay trả lại hắn.“Mấy ngày nay không được đụng vào nước, nếu không vết thương sẽ nhiễm trùng. Lúc thay thuốc gọi thái y tới thay cho con, đừng tự thay biết không?”Mộ Thanh Yên nói xong, không đợi Quân Bắc Hàn trả lời, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Quân Bắc Hàn.Chỉ thấy ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Mộ Thanh Yên, đôi đôi tối tăm như hắc ngọc lóe sáng.“Nghe không hiểu à?”“Mộ Thanh Yên, ngươi không được giông điệu người lớn dạy trẻ con để giáo huấn ta.”Mộ Thanh Yên nhíu mày, nghĩ thầm, thằng nhóc này bị nàng đánh một trận, lòng tự trọng nhất định bị tổn thương.Thế là Mộ Thanh Yên tung ra kinh nghiệm dỗ dành trẻ con khi còn làm bác sĩ ra an ủi Quân Bắc Hàn.“Được được được, Bắc Hàn lớn lên là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, có thể nhịn đau, hiểu đạo lý.”Ai ngờ Quân Bắc Hàn giật giật khóe miệng, vẻ mặt khinh bỉ ghét bỏ nhìn chằm chằm Mộ Thanh Yên.“Ngươi đang lừa đứa trẻ ba tuổi? Ngươi cho rằng ta ngốc sao?”Mộ Thanh Yên hại não, cái thằng nhóc này chẳng nghe lời chút nào, làm loạn còn giày vò nữa!“Không cần biết con mấy tuổi, không nghe lời ta liền đánh con, ta nói trước, lần này đánh tay, lần sau đánh mông!”Ai ngờ Quân Bắc Hàn hoàn toàn không trúng chiêu này, hắn nói: “Mộ Thanh Yên, ta cho ngươi đánh thì ngươi dám đánh sao?”“Con nói ta có dám hay không?”Đột nhiên Quân Bắc Hàn đứng dậy, ở trên cao nhìn xuống Mộ Thanh Yên.“Ngươi chỉ lớn hơn ta ba tuổi, vừa mới cập kê, áo còn chưa cởi, ngươi lại muốn sờ mông ta, ngươi không xấu hổ sao?”Mộ Thanh Yên sững sờ, hù nàng hả? Nếu như người trước mắt là Minh Húc, hay là Thương Lăng, nàng sẽ sợ. Nhưng trước mắt là Quân Bắc Hàn, là con trai nàng, con trai uy hiếp mẫu thân, sao sợ được! Mộ Thanh Yên cũng đứng lên, cường thế đè ép lại, chỉ thiếu chút là mặt dán mặt.“Coi như ta nhỏ hơn con ba tuổi thì cũng là mẫu hậu con, có tư cách giáo huấn con. Đừng nói đánh mông con, đem con lột hết ra bên ngoài ta cũng dám!”
vắn tắt: Nữ phụ hy sinh gì đó, tôi mặc kệ, chỉ cần sự nghiệp ưu tú, mau chóng làm giàu.
Thể loại: Ngôn tình, Cận đại, Tình cảm, Xuyên không, Làm ruộng, Ngọt sủng, Sảng văn, Không gian linh tuyềnVăn án:Kiếp trước Tô Diệu Vân là giáo sư một trường nổi tiếng, năng lực nổi bật, da trắng mạo mỹ, tài chính tự do, chỉ là vẫn phải khổ sở vì mỗi ngày thức khuya chạy deadline khiến tóc ngày càng mỏng hơn.Nghe cộng đồng mạng nói có một ngôi chùa rất linh, những người từng tới đó đều cảm thấy linh tới muốn khóc.Vì thế cô cũng đến chùa, ước nguyện ba điều.Thứ nhất mong sớm được nghỉ hưu, trả lại cho cô một đầu tóc đen.Chùa: Nhận được! Đưa cô xuyên vào cơ thể một người tóc đen thời kỳ những năm 70.Thứ hai là muốn có một biệt thựChùa: Được! Biệt thự kiểu nông thôn biết không? Tiềm năng không giới hạn!Thứ ba là có thể trồng trọt nuôi thú cưngChùa: Được luôn! Nông trại chăn nuôi lợn đã sẵn sàng!Chùa: Hắc hắc! Cô nói xem thế này có phải quá linh hay không.
Editor: TinhLinhTuyết + Dung Sa + Puck + Quỳnh_ỉnNàng mang theo ký ức một đời, có được nội lực thâm hậu, có phép thuật điều khiển được ma quỷ, nhưng ở nơi dị thế này lại trở thành kẻ điên trong mắt thiên hạ.Hắn trời sinh đã có cơ thể khát máu, có được thân thể bất tử, nhưng lại là người trói gà không chặt, trở thành đối tượng mà mọi người đều có thể lăng nhục.Cổ gia có ba người con gái rưỡi, người người đều là tiên nữ trên trời. Chỉ có một nửa Cổ Tiểu Tứ, vừa không có tài không có diện mạo lại bị điên.*Ba người con gái rưỡi: ý nói nhà họ Cổ có 3,5 người con gái, Cổ Tiểu Tứ chỉ được tính là một nửa người. Cổ Tiểu Tứ, 15 tuổi, tên đầy đủ là Cổ Nhược Phong, từ khi ra đời thì đã bắt đầu điên điên khùng khùng suốt cả ngày, không có một ngày yên tĩnh. Rốt cuộc sau khi trải qua sinh nhật mười lăm tuổi được một tháng thì chết vì treo cổ.Nhân chứng đều nói: "Cổ Tiểu Tứ nổi điên treo cổ tự tử."Đầu đường phố xá sầm uất không có ai không vỗ tay khen hay: Thế đạo này đã không nên có Cổ Tiểu Tứ từ lâu rồi! Chết sớm siêu sinh sớm!Cổ Nhược Phong, người thuộc gia tộc họ Cổ ở Trung Quốc, một gia tộc thần bí lánh đời tu luyện nội gia công phu, thiên phú trác tuyệt, hơn nữa còn có Quỷ nhãn không giống người. Một tia sấm sét kinh động giữa trời quang, đã đưa linh hồn của chính mình tới một thời không xa lạ không biết là ở đâu, nhập vào trên người Cổ Tiểu Tứ đã chết vì treo cổ.Khởi tử hoàn sinh, chờ đón nàng chính là là một đạo thánh chỉ không ai hiểu nổi, gả cho Tuyết Vương, một người con không lành lặn của Vương triều.【 Lần đầu tiên 】 Gặp nhau trên đường cái, hắn bị một đám người vây đánh, nàng ra tay ngăn cản.Nàng nói: "Phu quân, chàng muốn giải quyết như thế nào?"Hắn nói: "Nương tử muốn như thế nào thì như thế ấy."Vì vậy, nàng ôm hắn đạp gió bay đi, đạp gãy xương vai người trên một con phố.【 Lần thứ hai 】 Trong lễ đại hôn, đối mặt với những trò gây khó dễ của tất cả mọi người, hắn chỉ mím môi không nói, hai bàn tay giấu dưới ống tay áo đã nắm chặt đến trắng bệch.Nàng nhẹ nhàng nắm chặt tay hắn, tuyên thệ với toàn bộ những người có mặt trong phòng khách: "Chàng ấy là người kiếp này Cổ Nhược Phong ta một lòng bảo vệ. Bất luận là kẻ nào, người dám bắt nạt chàng ấy, ta sẽ trả lại gấp trăm lần; người dám tổn thương chàng ấy, ta sẽ tặng lại gấp nghìn lần!"Tiếng nói vừa dừng lại, cái kẻ trước đó mới vừa lớn tiếng dữ dằn, muốn làm chuyện xấu đã bị rơi đầu. Nàng nói: "Hôm nay là đại hôn, ta cảm thấy trông thấy máu sẽ vui mừng hơn."Hắn gật đầu, đáy mắt hiện lên ý cười nhợt nhạt, tràn đầy hạnh phúc: "Nương tử nói đúng lắm."【 Trong tân phòng 】 Nàng tháo mặt nạ quỷ của hắn xuống, ngắm nhìn khuôn mặt vốn là khuynh thế tuyệt nhan, nhưng lại bị hủy bởi tay Thái tử. Lửa giận bùng lên, nàng, rất giỏi nhẫn tâm!【 Ngày hội Vân Hồ 】 Nàng nắm tay hắn rồi nâng lên, một giọng nói mang theo nội lực vừa trong trẻo vừa lạnh lùng giống như vương giả vang vọng khắp cả mặt hồ: "Huyết Vương Huyết Nguyệt ra đời, không họ không tên, nhưng chàng ấy, cũng chính là nghịch lân* của Cổ Nhược Phong ta. *Nghịch Lân: Có một loại cự long, trên cổ nó có một khối vảy máu trắng, hình trăng lưỡi liềm. Người ta gọi nó là Nghịch Lân. Tính con cự long này rất điềm đạm, nhưng khi có ai chạm vào chiếc vảy trắng của nó. Nó sẽ giống như ngọn núi lửa mà bộc phát ra vô số long uy. Dùng Nghịch lân là để chỉ mỗi người đều có một giới hạn không thể chạm vào. 【 Đài cao Huyết Trì 】 Hơi thở của hắn như có như không, cánh tay khoác lên cạnh đài, máu tươi từ cổ tay chảy thành dòng nhỏ như sợi tơ, tụ lại trong chậu ngọc.Sắc mặt nàng trắng bệch, tròng mắt mở to lộ vẻ giận dữ, sợi tóc đen như mực vắt ngang qua chậu ngọc, cuối cùng phun ra một ngụm máu tươi. . . . . .Từ đó, tam thiên huyết đã nảy mầm trong cuộc đời này, đả thương mắt ai, lại khiến tim ai đau nhói?Hắn nói: "Cho dù phải dốc sức hủy cả thiên hạ, ta cũng muốn giết hết những người đả thương nàng!"Kiếp này chọc vào người của Cổ Nhược Phong ta, phải chết; chọc vào người của Huyết Vương, thật xin lỗi, ngươi sẽ sống không bằng chết.Ngươi nói ngươi hối hận? Xin lỗi, nếu hối hận có ích thì còn cần phải xuyên qua làm cái lông gì? !Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền*, chỉ cần chàng không buông tay, ta sẽ luôn luôn ở đây.*Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền: Câu này được trích trong “Trường hận ca” của thi hào đời Đường Bạch Cư Dị“Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyềnLưỡng xứ mang mang giai bất kiến”Bích Lạc, Hoàng Tuyền là 2 danh từ hoán dụ để chỉ nơi tận cùng của trời và nơi tận cùng của đất, ám chỉ sự cách xa vô cùng vô tận. Thường dùng với ý tứ chỉ tình yêu của hai người cao hơn trời, sâu hơn biển, vượt cả sống chết, nguyện ý cùng nhau dẫu là cùng trời cuối đất, âm dương cách trở cũng không chia lìa.Ps: Dung mạo của nam chủ sẽ khôi phục, nam chủ không phải kẻ yếu, sau này sẽ vô cùng cường hãn! !Truyện này kiên quyết là một chọi một! !