Thái tử khen ngợi nhị muội ta đoan trang nhã nhặn, tam muội nhân từ nghĩa khí, tứ muội khí phách khoáng đạt, duy chỉ chế giễu ta là chó bản địa.Nhưng trên thực tế, nhị muội làm thổ phỉ ở Lương Sơn, tam muội ăn tươi nuốt sống trước mặt Phật tổ, tứ muội bỏ trốn ngàn dặm cùng nam nhân xấu xí mà nàng nhặt được.Những chuyện trông thấy ở trước mắt đều là ta nữ giả nam, nam giả nữ, một mình phân chia nhiều vai diễn.Cuối cùng thì ta cũng nổi khùng lên…Người nào cũng đều có thể bỏ trốn, tại sao ta lại không thể?Khoan đã.Ta có thể mà!Ta bỗng nhiên tỉnh ngộ, cởi bỏ quan phục chạy trốn suốt đêm.
Tôi Tẩy Não Đại Tổng Tài
Đang raXuyên không trở thành thế thân của ánh trăng sáng, tôi quyết định tẩy não tên tổng tài bá đạo này."Nếu anh đã coi tôi là cô ấy, vậy thì trước tiên hãy gửi một bức ảnh cơ bụng cho tôi xem nào.""Ngay cả tôi anh còn không quyến rũ được mà còn muốn quyến rũ cô ấy à?"
Khi Anh Đến Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ
Đang ra[1]Trong mắt người ngoài, Lục Chinh lạnh lùng vô tình, đứng đắn nghiêm túc, chỉ mỗi Vân Miểu biết anh không phải như vậy.Anh sẽ gội đầu giúp cô, sẽ cẩn thận thử độ nóng của nước, sẽ xuất hiện đúng giờ trước cổng trường cô mỗi tối, thậm chí sẽ ngăn cản cô yêu đương…Lúc đấy tuổi còn trẻ, Vân Miểu cảm thấy cách đối xử khác biệt này chính là thích.Cô chủ động tỏ tình, nhưng nào ngờ hồi đáp lại là chính tay anh đưa cô đến nước Mỹ.Tỉnh dậy khỏi giấc mơ…[2]Dạo gần đây, khoa trinh thám có một người đẹp lạnh lùng đến công tác, tốt nghiệp trường công nghệ Massachusetts (MIT), dựa vào kỹ thuật AI nhận diện khuôn mặt, phá được rất nhiều vụ án kỳ bí.Khoảnh khắc tảng băng ngàn năm Lục Chinh nhìn thấy cô, bỗng đụng đổ ly cà phê trong tay… Cô gái nhỏ mất liên lạc nhiều năm đã trở về rồi.Lục Chinh vui mừng nhưng lại nghe thấy cô nói với người bên cạnh: “Sao tôi có thể quen biết đội trưởng Lục của các anh chứ?”Lục Chinh đi ngang qua đó, đạp một phát bay chiếc ghế bên cạnh…[3]Lục Chinh từng được rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng đều bị Vân Miểu bóp chết từ trong nôi rồi. Mấy lần trước, cô làm rất cẩn thận.Sau này có một lần, cô làm trắng trợn quá bị Lục Chinh phát hiện: “Lần thứ mấy rồi?”Vân Miểu rũ mi, phóng khoáng thừa nhận: “Lần thứ ba thì phải.”Đèn trên đỉnh đầu mờ tối, anh bước từng bước đến gần, bóp chiếc cằm trắng nhỏ xinh của cô: “Sao nào, muốn anh độc thân?”Vân Miểu không hề sợ hãi, cô ngửa đầu nhìn anh: “Chắc là… vì yêu sinh hận.”Đáy mắt Lục Chinh tối tăm: “Còn yêu anh?”Vân Miểu cười: “Ảo tưởng là bệnh đó, chú Lục à.”Lục Chinh: “Miểu Miểu, anh còn nhớ có người từng nói không để anh cô đơn đến già.”[4]Vân Miểu có một con robot có thể giặt giũ nấu cơm, có thể phòng thân, còn có một chức năng không muốn ai biết đến. Nó có thể nhận diện khuôn mặt của Lục Chinh, đồng thời có thể ghi chép lại nhịp tim của anh khi anh đến gần.AI: “Chủ nhân, tối qua khi Lục Chinh ôm chị, tim đập rất nhanh, đã ghi chép lại cho chị, đồng thời phân loại là thích.”AI: “Chủ nhân, vừa nãy tim lại đập nhanh, hai người hôn rồi à?”Vân Miểu: “Không, chị cắn anh ấy.”AI: “Lần này phân loại là yêu. Chủ nhân, anh ấy yêu chị.”Lục Chinh tắt con AI ồn ào đi, chăm chú nhìn cô: “Làm sao đây, lời anh muốn nói đều bị nó giành hết rồi.”Vân Miểu: “Vậy anh nói thêm đi, biết đâu em muốn nghe.”
Ngày nương ta khó sinh mà chết, cha ta đang cùng tiểu thiếp ngắm pháo hoa.Về sau tiểu thiếp kia trở thành kế mẫu của ba huynh muội chúng ta, tiến hành giáo dục chúng ta theo cách tâng bốc thái quá.Ca ca nghiện cờ bạc, bị chặt hai tay, hoàn toàn trở thành phế nhân, nhảy sông tự vẫn.Mà tỷ tỷ, bị kế mẫu giật dây, bỏ trốn cùng một thư sinh, lại bị đám ăn mày ở miếu hoang nhục nhã, rồi bị bán vào thanh lâu, chịu mọi tra tấn, cuối cùng nhảy giếng tự sát.Mà ta, bị bọn buôn người cắt lưỡi, chặt đứt tứ chi, biến thành ăn mày kiếm tiền cho bọn chúng.Lần này, ta sống lại vào năm ta bốn tuổi.
Ngày đại hôn, phu quân chẳng hề lưu lại phòng ta.Sáng sớm hôm sau, người trong lòng chàng liền đến trước mặt ta khiêu khích: "Chính thất phu nhân thì đã sao? Cũng chẳng qua chỉ là cô đơn, không ai muốn."Ta khẽ mỉm cười, không biện giải, vuốt ve đầu cún cưng tên Vượng Tài, thản nhiên cười.Nuôi nam nhân chi bằng nuôi chó.Trời mới biết, những ngày tháng chẳng cần quản sự, chẳng cần hầu hạ nam nhân thoải mái đến nhường nào.Thế nhưng một ngày nọ, sau khi chàng hồi cung, bỗng nhiên thay đổi.