Tô Tây xuyên sách, trở thành ‘Em vợ’ của đại boss phản diện trong tiểu thuyết cận đại. Nguyên chủ xinh đẹp nhưng kiêu ngạo không có đầu óc, điên cuồng chạy trên con đường trở thành bia đỡ đạn. Lấy chuyện làm nhục người anh duy nhất làm thú vui chỉ vì anh trai là người đồng tính. Cuối cùng anh trai không chịu nổi áp lực mà uất ức tự sát, cô bị anh rể là đại boss phản diện trả thù, chết vô cùng thảm.Tô Tây vốn là hoa đào tinh vừa xuyên qua thấy cốt truyện cẩu huyết này liền run rẩy…
Tác giả: Công Tử Văn Tranh Tran / Editor: Đảo PPP Beta: Đảo PPP Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt Độ dài: 202 Giới thiệu Làm một vai ác trà xanh v ợt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính. Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù. Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia. Mà người chồng trên danh nghĩa của cô - Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người. Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia. “Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.” “Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?” “Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T” “Chị, ôm một cái [ đáng thương ]” — Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi. Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa. Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.” Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya. Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án. “Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”. Văn Nghiên: “?”. Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả. “Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?”. “……” Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt
Tác giả: Hoàng TầnThể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Cổ Đại, Truyện Sủng, Điền Văn, Trọng Sinh, Nữ Phụ, Truyện KhácVăn ánTô Nhuyễn có một người em họ là người xuyên sách.Em họ cho rằng cô là nữ chủ nên luôn muốn bày mưu để cướp lấy vận may của cô.Bởi vì muốn làm người vợ yêu kiều được chồng sủng ái ở trong lòng bàn tay nên đã đoạt người nhân bị tàn tật cầu hôn với Tô Nhuyễn, còn bày mưu khiến Tô Nhuyễn phải gả cho một thanh niên nghèo đang trong thời kỳ gây dựng sự nghiệp.Kết quả là em họ không được như ý nguyện.Còn Tô Nhuyễn lại cùng thanh niên nghèo gây dựng sự nghiệp tích cóp được tài sản hàng tỉ, trở thành phú bà hào môn được mọi người hâm mộ.Sau khi trọng sinh, Tô Nhuyễn phát hiện em họ đang tích cực câu dẫn thanh niên nghèo gây dựng sự nghiệp, còn tính toán đẩy người quân nhân tàn tật kia lại cho cô một lần nữa.Tô Nhuyễn:???Tô Nhuyễn chỉ cảm thấy buồn cười, đời trước cả đời của cô giống như một con công xòe cánh, dùng sự kiêu ngạo của mình để bày ra những thứ ngăn nắp hoa lệ cho người ngoài thấy.Còn ở sau lưng thì sao? Nói ra tất cả đều là nước mắt.Nếu như em họ muốn đoạt thì cứ để cho cô ta đoạt.Sống lại một lần nữa thì làm gì còn ai muốn kết hôn nữa chứ!Đây chính năm 90 có hoàng kim ở khắp nơi, thị trường chứng khoán sắp phát triển cao tốc, địa ốc còn chưa phát triển, chỉ cần mở một cái nhà máy là có thể được kiếm tiền.Đời này không còn người kéo chân sau nữa, thật sự là quá sảng khoái.Bị đẩy đến trước mặt người nam nhân nghe nói là quan xứng của mình, Tô Nhuyễn không hoảng hốt một chút nào:Vị này chính là kẻ điên vui giận thất thường trong truyền thuyết, không gần nữ sắc, kiên quyết không kết hôn.Hiện tại cô chỉ là nhân vật đi ngang qua sân khấu mà thôi.Dù sao cô sẽ không làm kiều thê đâu.Quả nhiên, người nam nhân kia cũng bưng một khuôn mặt chán đời: Không cưới.Đấy, mọi người mau xem đi, ngay cả ngọt sủng cũng không có.Nhiều năm sau, em họ xử lý xong con trai riêng của chồng, lại bị buộc đi tìm Tô Nhuyễn vay tiền để quay vòng tài chính.Khi em họ ăn nói khép nép đứng trước cửa lớn đại viện, nhìn người nam nhân lãnh lệ đáng sợ kiếp trước đặt Tô Nhuyễn ở trong lòng bàn tay chiều chuộng đến mức muốn ngôi sao thì sẽ hái cả ánh trăng xuống kia.Đáy lòng thật sự muốn sụp đổ.Đây, đây rốt cuộc là chuyện như thế nào?Rõ ràng đời trước anh ta không hề để ý tới cô ta cơ mà!Còn có, sao Tô Nhuyễn lại còn sống phong cảnh hơn cả đời trước?!!Rõ ràng đời này cô ta đã đoạt mất vận may của Tô Nhuyễn rồi cơ mà!Tiểu kịch trường:Tô Nhuyễn nghe nói mình là một người vợ yêu kiều ở trong một quyển sách niên đại.Cô ký vào di chúc quyên tặng hết tất cả tài sản.Nhìn tra nam và cả nhà tra nam bị chính mình ngược đến kêu cha gọi mẹ??Cô? Người vợ yêu kiều? Phốc……Lộc Minh Sâm là “điên thần” có tiếng, cả đời chỉ yêu bộ đội.Lão bà là cái gì? Anh còn chưa đủ phiền toái hay sao.Có một ngày Tô Nhuyễn tức giận.Anh buộc chặt đai lưng rồi vẫn còn cố hóp bụng lại thêm một chút nữa.Nghe nói Tô Nhuyễn cực kỳ yêu thích eo nhỏ.Tag: Duyên trời tác hợp, trọng sinh, ngọt ngào, xuyên sách.Một câu tóm tắt: Nghe nói tôi là mỹ nhân có vận may lớn ở trong truyện niên đại.Đề cử: Làm đến nơi đến chốn, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình.Truyện hành văn trơn tru mạch lạc, cốt truyện không theo khuôn phép cũ, nam nữ chủ cũng không phải 10 phân vẹn mười, thậm chí đều gặp phải sự bi thương trong gia đình. Nhưng mà một người luôn cố gắng tự lập, một người kiên trì giữ vững tín ngưỡng, bao dung và chữa khỏi lẫn nhau, ấm áp ngọt ngào. Nội dung gần sát cuộc sống, nhân vật có tính cách rõ ràng, đáng giá đọc thử.
"Nam Cung đại thiếu, tôi đã từng không thể tha thứ cho ngài, ngài nói xem vì sao tôi có thể tin tưởng ngài được đây?""Diệp An, nếu ngay từ đầu tôi đã muốn hãm hại cô, có lẽ tôi đã không dần dần sắp đặt người của mình đi theo để bảo vệ cô rồi"Nếu một ngày kẻ canh giữ thời không phát hiện em không thuộc về nơi này mà mang em đi, anh sẵn sàng cường ngạnh bẻ cong thời gian để đưa em quay trở lại dù phải trả cái giá lớn đến như thế nào đi chăng nữa.------Truyện được dựa theo Trọng Sinh Chi Tồn Tại đã drop.
Đỗ Minh Trà cầm trong tay kịch bản nữ phụ ngược văn, nhưng cô lại không đi theo kịch bản.Bị ép đổi họ, anh họ chỉ trích cô không bằng em cái nuôi ngoan ngoãn: “Cô không đổi thì đừng nhận người anh trai này là tôi.”Đỗ Minh Trà hết sức phấn khởi: “Như thế thì tốt quá!”Anh họ: “....Cô quay lại đây!”“Bạn trai chuẩn” được người lớn chọn trong lòng đã có tiểu bạch hoa*, còn uy hiếp cô từ bỏ cơ hội: “Cô không nhường cô ấy, tôi sẽ không cưới cô.”Tiểu bạch hoa ‘小白花’: Chỉ một người dáng vẻ yếu đuối, khổ sở đáng thương, xinh đẹp như hoa, nhưng hở một chút là rơi nước mắt nhưng sâu bên trong lại là kẻ âm hiểm, độc ác, thường thông qua vẻ ngoài yếu đuối của mình để lấy được sự đồng cảm. (Theo Baidu)Đỗ Minh Trà vui mừng khôn xiết: “Niềm vui nhân đôi!”‘Bạn trai chuẩn’: “.......Cô quay lại đây!”Sau khi lại giành lại được tự do, Đỗ Minh Trà vừa ý một người đàn ông, giá trị nhan sắc như tuyết trên núi cao, khí chất như tiên hạ phàm.Một ngày nọ, khoác tay anh đi dạo phố gặp được ‘bạn trai chuẩn cũ’.Đang định giới thiệu, ‘bạn trai chuẩn cũ’ sắc mặt xanh mét: “Không cần, đây là nhị gia của tôi.”Đỗ Minh Trà: Làm trái đạo hiếu quá à.Đỗ Minh Trà người muộn màng nhận ra mình đã gây ra chuyện lớn, xuyên đêm lên máy bay chạy trốn, lại bị đối phương xách lên xe.Người đàn ông sắc mặt lạnh lùng cởi găng tay, chậm rãi tháo cà vạt: “Minh Trà, tôi không có dạy em ăn xong thì chạy.”- Trước khi xác định quan hệ, Thẩm Hoài Dữ hứa hẹn sẽ để cho cô trải nghiệm cuộc sống như là nữ chính trong sủng văn.Sau khi xác định quan hệ, Đỗ Minh Trà phát hiện đích thực là rất ngọt.Nhưng là cái kiểu ngọt thơm văn *siêu sủng cao H* của trang web nào đó. QAQ- Thẩm Hoài Dữ bị mù mặt nặng, khuôn mặt của tất cả mọi người trong mắt anh đều là những đường nét mờ nhạt và xám trắng.Mãi cho đến lúc gặp được Đỗ Minh Trà vị hôn thê tương lai của đứa cháu trong dòng họ.Da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo, sáng ngời xinh đẹp.Thế giới xám trắng của anh, cô chính là sắc màu duy nhất.Mọi thứ vì cô mà sáng lên.*Em có biết, tất cả những thứ anh nhìn đều không rõ bằng em*[Nữ chính cho rằng bản thân là nữ phụ kinh điển trong ngược văn, nam chính ý đồ để nữ chính phát hiện cô là nữ chính trong sủng văn, chỉ có nam phụ kiên trì tin tưởng bản thân đang cầm trong tay kịch bản nóng lòng như lửa đốt theo đuổi vợ, cuối cùng mới phát hiện tro cốt của bản thân đều bị bốc rồi]Hướng dẫn rà phá bom mìn nên xem:1. Tuổi tác cách nhau 8, dáng người không cân xứng, hàng loạt thực tế phi nhân tính thế nên cả hai bên đều không có người yêu cũ.2. Nam chính mù mặt nghiêm trọng + cướp đoạt tình yêu, hai bên sự nghiệp phát triển, đủ các loại ưu điểm, hình tượng là người vô cùng hoàn mỹ.3. Văn phong như vẽ cát, vui vẻ là chính. Tác giả là người nghiêm túc, văn phong không nhất định sẽ nghiêm túc.4. Kiếm tiền nuôi bé mèo ở nhà, nếu có bug, xin nhẹ nhàng chỉ bảo, sẽ cảm kích không thôi. Hy vọng giao tiếp hòa bình, cùng bảo vệ môi trường đọc tốt đẹp.