Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Nữ Phụ Độc Ác Hoang MangTác giả: 一颗柠檬Văn án:Tôi đã xuyên sách.Trong cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường, tôi là nữ phụ độc ác yêu thầm nam chính, đố kỵ hãm hại nữ chính.Sau khi xuyên, nhiệm vụ của tôi chỉ là bảo vệ nữ chính, nhưng nam chính lại tiếp cận tôi, ấm ức nói với tôi:“Tôi ghen rồi, dựa vào đâu mà cậu lại không bảo vệ tôi?”.

8/10
Bìa truyện

Ta bị ép gả cho kẻ thù của cha, Nhiếp chính vương Triệu Tư Hành.Thật tình ta cũng chẳng thể ngờ, bởi lẽ cha ta hận Nhiếp chính vương đến tận xương tủy.Hễ cứ ở nhà là người lại mắng nhiếc om sòm, ngày ngày rủa xả hắn: “Dít người như ngóe, ăn thịt người không nhả xương, máu lạnh vô tình!”. Vừa nói lại vừa rơi hai hàng lệ trong, ngửa mặt lên trời than dài: “Tiên đế ơi, lão thần có tội với người!”.Haizz, chẳng phải tại Nhiếp chính vương chinh chiến liên miên, dẫn đến quốc khố bây giờ trống rỗng, dân sinh đói khổ hay sao.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

[ Hứa Nhiều Làm Được Nhiêu? ]Văn Án:Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết bệnh kiều, nam chính là phu quân mới cưới của tôi, một tên ma ốm tuyệt sắc khuynh thành.Đêm tân hôn, hắn dịu dàng nói với tôi: "Tạm thời phải để nàng chịu uất ức rồi, lâu nhất là ba năm nữa, ta sẽ dùng một phong hưu thư để trả lại tự do cho nàng."Tôi ngoan ngoãn đồng ý, lẳng lặng chờ đợi.Ba năm sau, hắn xé nát tờ giấy hưu thư, nụ cười trên môi vừa ôn hòa lại bệnh hoạn: "Trong bụng Khanh Khanh đã có cốt nhục của ta rồi, đừng nghĩ đến việc rời đi nữa."

8/10
Bìa truyện

Mùa Chim Di Trú

Hoàn thành

​Bia mộ vỡ tan đang quàng lên vai em, tương lai phía trước mịt mờ khó thấy. Tôi cầu nguyện rằng: “Mình sẽ như một ngọn đèn dầu chẳng tắt lửa, để nước mắt này rơi mãi không ngừng, để thắp sáng ngày mai, làm tan chảy hết những đau thương lạnh lẽo và để ôm trọn em trong ấm áp cùng ánh dương.”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Du Tam

Sau khi Tạ Dữ Từ bị hủy dung, hắn rớt xuống thần đàn, chịu đủ mọi sự khinh miệt.Cả kinh thành này, chỉ có ta nguyện ý gả cho hắn.Vì để chữa trị gương mặt cho hắn, ta lên núi hái thảo dược, không may ta đã bị gãy lưng lúc trượt chân ngã xuống vực, suốt đời không thể đi lại.Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm là phế hậu.“Kẻ tàn tật như ngươi, không xứng ngồi vào vị trí Hoàng hậu.”Hắn cưới Phù Dung - người đã cùng hắn lớn lên, năm đó từng dẫn đầu việc khinh miệt hắn.Nàng ta ép ta uống Hạc Đỉnh Hồng, cười khúc khích: “Ngươi vì hắn làm nhiều đến vậy thì có ích gì, cuối cùng, hắn chẳng phải vẫn chỉ yêu mỗi mình ta đấy sao?”Khi ta mở mắt lần nữa, trở về ngày Phù Dung định đuổi hắn khỏi học đường, lần này ta hoàn toàn thờ ơ.Thế nhưng, mắt hắn đỏ hoe, ngày đêm đến tìm ta: “Liên nhi, ngay cả nàng cũng không muốn quan tâm đến ta sao?”Ta gọi cung nữ đến: “Liên nhi là tên ngươi xứng gọi sao? Người đâu, kéo tên quái vật xấu xí này ra ngoài.”

8/10