ược rồi, rời đi thì rời đi thôi, nhưng Diệp Thanh không hiểu tại sao lão già thúi đó lại muốn đánh ngất anh. Sau đó lại ném anh từ trên Linh Sơn xuống ven sông rồi chẳng ngó ngàng gì tới nữa.
“Thiếu niễn dời mát từ dưới mặt đất lên chiếc quan tải mả người kia đang khiêng, cơ thế khẽ run lên, hai tay hán siết chặt thảnh quyền, đáp: "Diệp Đông!&rdqu ;
Võ Linh của hắn bị đoạt, tu vi bị phế, tình cờ lại có được bí cảnh Hoang Gổ, từ đó chân giẫm. lên Phảm Vực, đao phá tan Cổ Thần Vực... Cổ Võ Thần của đời này vươn đao tới đâu không si, địch lại. Thần cản thì giết thăn! Ma cản thì ch& acute;m mai!
Hắn cho rằng chỉ cần nhẫn nhịn cam chịu thì có thể sống qua ngày, nhưng người khác lại không cho hán cơ hội làm người lương thiện, cấp trên chả đạp hán, vợ phản bội hán, sau khi bị đả kích nặng nề, hắn quyết tâm phản kích, hắn không t ế để người khác chà đạp lên sự tự tôn của mình như vậy.