Bìa truyện

======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC <Quan Cư Nhất Phẩm> tại truyenfull.vision ========Những năm Gia Tĩnh thời Minh, đương kim thánh thượng bỏ bê chính sử, theo đuổi tu tiên, suốt ngày luyện đan hưởng lạc. Giao hết quyền hành cho phụ tử Nghiêm Tung khiến cho triều cương thối nát, hạng a dua xu nịnh, bất tài vô tướng nắm quyền cao chức trọng. Khiến trí sĩ trong thiên hạ nản lỏng. Nhân vật chính Thẩm Mặc, con trai độc nhất của một tú tài nghèo kiết xác xuất hiện.Tối hôm đó hai cha con Thẩm Hạ Thẩm Mặc ăn cơm xong, pha trà trò chuyện, câu chuyện tự nhiên nói tới tương lai của Thẩm Mặc.Chẳng ai lạ gì nữa, Thẩm Mặc là tên tiểu tử thối tự tin tới mức tự phụ, ngày hôm đó y nói với cha mình:- Ba trăm sáu mươi nghề, nghề mà chẳng thành đạt được. Thẩm Triều Sinh con làm gì cũng đều giỏi, đều có thể làm tổ tiên vinh diệu.Đánh giá của Thẩm Hạ với lời này của con trai chỉ có một chữ "Khắm!", sau đó mượn hơi rượu chỉ bảo con:- Thiên hạ tuy có ba trăm sáu mươi nghề, nhưng ở Đại Minh không muốn bị người khác ức hiếp, muốn ngẩng mặt với đời, muốn tạo dựng sự nghiệp thì chỉ có làm quan, còn phải làm quan văn, phải là quan văn xuất thân tiến sĩ.Thẩm Mặc há là kẻ dễ chịu phục, khi ấy cãi lại:- Con đi làm lính, hiện giờ triều đình nam bắc đều không thái bình, nói không chừng con lập được đại công, làm tới tổng binh, được phong công hầu, chẳng phải là thành đạt sao?- Làm lính? Hừ, chưa nói thân phận con không phải quân hộ thì có thể làm lính hay không.Thẩm Hạ cười nhạt:- Cho dù con có thể làm lính, lập công, phong hầu thì sao nào? Một tên quan ngự sử đã có thể quản lý con không nhúc nhích được. Nếu con là quan võ trên tam phẩm, phạm sai lầm thì nhiều lắm là bị quát mắng, nếu dưới tam phẩm thì bị đè thẳng ra đánh đòn. Người ta nói "sắt tốt không rèn đinh, hảo hán không đi lính", con nói xem làm lính thì còn có tiền đồ gì nữa?- Giang Nam giàu có trùm thiên hạ, thương mại phát triển, con đi kinh doanh, thành thiên hạ đệ nhất phú ông.Thẩm Mặc hoàn toàn tranh cãi chẳng màng thực tế.- Con có thể giàu hơn Thẩm Vạn Tam không?Thẩm Hạ cười nhạo:- Khi đó ông ấy không thẹn là người giàu nhất thiên hạ. Kết quả thế nào? Còn chẳng phải vì quá nhiều tiền mà khiến thái tổ gia ghi hận, tịch thu sạch tài sản, đi đày tới Vân Nam sao?Thế nên chỉ có một con đường là làm quan, hơn nữa nhất định phải là quan văn.Đây là một trong số ít tác phẩm lịch sử lại không đi đôi với quân sự mà lại là là đấu tranh chính trị trên quan trường, và cuộc sống sinh hoạt cũng là một mảng lớn của nó.Giữa thời buổi nhiễu loạn đó giữa trốn quan trường gian trá và lòng người suy vi đó vẫn nổi bật lên chữ “tình”, tình thầy trò, tình cha con, tình phu thê, tình bằng hữu.Tác phẩm có bố cục chỉnh thế rộng lớn, phần chi tiết được miêu tả tỉ mỉ sinh động thú vị hấp dẫn, tràn đẩy không khí lịch sử, cùng trải nghiệm sinh hoạt làm người ta như sống cùng nhân vật. Có tác phẩm bạn đọc xong thấy người bừng bừng hào khí, có truyện khiến bạn sục sôi căm phẫn, còn Quan Cư Nhất Phẩm khiến lòng bạn yên ả thỏa mãn, rồi lúc ngẫm lại gật gù cười tủm tỉm.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Tứ Bối Lặc

Tên gốc: Sống lại trong vương triều Ung ChínhDịch giả: nhatchimai000, thým, ngongiotrang, Đừng Hỏi Tại Sao, minhhaonguyen, aiemk46nhat2, Vô Hư Không, Vivian NhinhiMột người trẻ tuổi đang làm việc trong phòng nhất thời bị mê muội, một cảm giác không sao nói rõ được. Trong phút chốc hắn trọng sinh và trở thành Tứ a ca Dận Chân. Hắn không biết làm thế nào để sinh tồn ở thời đại này, hắn chỉ biết mơ hồ một chút về lịch sử mà thôi, hắn nhớ không nhầm là nhờ xem qua truyền hình và đọc qua một ít tiểu thuyết. Hắn không biết làm thế nào để chế tạo vũ khí hiện đại, cũng không phải là một thiên tài, hắn chỉ là một người bình thường như bao người khác, nhưng cũng hi vọng có thể làm được một số chuyện lớn lao. Câu chuyện được bắt đầu từ đây.Một vài dòng giới thiệu sơ lược về nhân vật chính trong truyện "Trở về đời Thanh" của tác giả Tứ Bối Lặc:Thời vua Càn Long và Khang Hi là những trang lịch sử hào hùng của Trung Quốc, câu chuyện diễn ra vào thời vua khang Hi (1654_1722). Nhân vật chính trọng sinh làm tứ a ca Dận chân, về sau làm hoàng đế Ung Chính(1678-1735). Đây là vị hoàng đế thứ 5 của nhà Thanh trong lịch sử trung Quốc, trị vì từ năm 1723-1735, là một vị vua siêng năng, cần kiệm và có tinh thần chống tham ô.Lịch sử là như thế, còn câu chuyện tác giả viết như thế nào? Xin mời quý độc giả theo dõi và ủng hộ cho nhóm dịch của Bạch Ngọc Sách.Trân trọng cảm ơn.- minhhaonguyen​ (Bạch Ngọc Sách) -

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Đào Hoa Lộ

Lâm Tô Diệp nằm mơ một giấc mơ thấy người chồng lạnh lùng thận trọng luôn bị trà xanh hỏi mượn tiền? Mấy đứa con trong tương lai đứa thì ngỗ nghịch, đứa thì thê thảm?Lâm Tô Diệp: Tức đến bừng tỉnh!Lâm Tô Diệp không có văn hóa suy nghĩ nghiêm túc một chút, quyết định biến thân thành người mẹ đanh đá có tính cách sáng nắng chiều mưa, dùng đủ mọi kiểu moi móc tiền riêng của chồng.Mẹ chồng đau nửa đầu phải mua thuốc (bị cô chọc tức).Con trai cả muốn mua sách (cô mua cho từ điển để học).Con trai thứ hai lại đánh nhau (bị cô phạt đi bốc gạch).Lần nào cũng nếm được trái ngọt nhưng lần này...Tiết Minh Dực, em ngã gãy chân rồi, nhanh gom tiền đi!Hôm đó, người chồng cao lớn tuấn tú xuất hiện ngay trước mặt cô, nhìn Lâm Tô Diệp đang vung cành mận gai ra sức dạy dỗ con trai, đôi mắt tối sầm lại:... Ồ.Lâm Tô Diệp:... Bây giờ đến cả anh em còn dám đánh đấy nhé, có tin không?Tiết Minh Dực: Sao người vợ trẻ tốt đẹp của mình lại thành trái ớt nhỏ thế này? Ôi, vợ mình ngoại trừ quen bạo lực ra thì còn có thể thế nào được nữa? Cố mà chịu vậy.Lâm Tô Diệp sự nghiệp thành công: Tiết Minh Dực, ly hôn!!!Chồng đẩy cô lên giường:... Ly hôn? Hả, kiếp sau nằm mơ tiếp đi.Lúc đầu Lâm Uyển Tinh và Tiết Minh Dực dạm ngõ nhưng anh tạm thời đi làm nhiệm vụ nên không tới, cô ta mới chọn một người chồng khác tự cho là phù hợp hơn để làm chồng mình.Sau khi kết hôn cô ta lại không cam lòng, cứ cảm thấy nếu như chọn Tiết Minh Dực thì cuộc sống sẽ khác biệt rất lớn.Cô ta nhìn thấy đứa em họ hồ ly tinh không có văn hóa gả cho Tiết Minh Dực, nhìn bọn họ ân ái cả đời mà cứ cảm thấy khó chịu thế nào, như thể hạnh phúc vốn thuộc về mình lại bị người ta... cướp đi mất.

8/10
Bìa truyện

"Tùy Đường Diễn Nghĩa" là một trong những bộ sách ưu tú của loại tiểu thuyết lịch sử diễn nghĩa nổi tiếng của văn học cổ điển Trung Quốc mà Chử Nhân Hoạch dựa vào "Tùy Đường Chí Chuyện" của La Quán Trung, tác giả ‘Tam Quốc diễn nghĩa", và bộ "Tùy Dượng Đế Diễn Sử", không rõ tác giả mà viết nên. Ngoài ra, Nhân Hoạch cũng tiếp thu những tinh hoa của các sách sử, các truyện truyền kỳ thời Đường, Tống, những thành công của văn học giảng xướng, và nhất là những truyền thuyết dân gian về các anh hùng, hào kiệt cuối thời Tùy, đầu đời Đường."Tùy Đường Diễn Nghĩa", phản ánh xã hội Trung Quốc thời Tùy và Đường, có đề cập ít nhiều đến triều Trần trước đó, và nhà Đường thì cũng chỉ miêu tả đến loạn An Lộc Sơn mà thôi, khoảng cuối thế kỷ thứ sáu đến giữa thế kỷ thứ tám, sau công nguyên. Tác phẩm gồm ba bộ phận lớn: việc tụ nghĩa và tan rã của các anh hùng trên đồi Ngũ Cương, cuộc tình giữa Tùy Dượng Đế và Chu Quý Nhi; duyên nợ giữa Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi. Qua ba tuyến lớn đó, tác giả phơi bày sự thối nát của giai cấp phong kiến thống trị, ca ngợi tinh thần dũng cảm, lòng nghĩa khí của các anh hùng và đời sống của họ còn gắn chặt với quần chúng lành mạnh.Tính cách của các anh hùng trong truyện được miêu tả rất sắc nét, điển hình: Tần Thúc Bảo cầm giản, bán ngựa, Đơn Hùng Tín ngang nhiên ra pháp trường chịu chém, Hoa Mộc Lan đóng giả trai tòng quân thay cha... là những trích đoạn nổi tiếng thường được sân khấu và cả điện ảnh hiện đại phương đông khai thác. Sự sa đọa, bẩn thỉu, vô luân... của giai cấp thống trị, cũng được tác phẩm miêu tả khá đặc sắc, không thua kém gì các tiểu thuyết chuyên khai thác chủ đề này như "Hồng Lâu Mộng", "Chuyện Làng Nho". Triều Trần, triều Tùy đang thời đổ nát đã đành, mà ngay cả triều Đường của thời kỳ xây dựng cũng chẳng hơn gì về mặt hoang dâm, xa xỉ không thể tưởng tượng nổi.

8/10
Bìa truyện

Khi các quốc gia tranh đấu thì cũng là lúc nghiệp đế vương lay chuyển. Lúc này trên đỉnh núi xuất hiện một thiếu nữ đẹp như tiên thiên, mang theo hành động và lời nói không hề kỵ úy khiến toàn võ lâm thiên hạ phải kính ngưỡng.Cùng với đó là sự xuất hiện của chàng trai mang y phục đen tuyền, tác phong ung dung nhận được sự ngưỡng mộ của toàn thiên hạ.

8/10