Tiến Vào Ánh Lửa
Đang ra【Yêu anh tựa như một cuộc mạo hiểm tiến vào ánh lửa】Lần đầu tiên Bạch Chỉ gặp Phó Huyền Tây, anh vẫn còn là một thiếu niên phóng khoáng, nở nụ cười lười biếng trên gương mặt: “Em gái, bên ngoài nguy hiểm lắm, mau về nhà đi.”Nhưng sau này gặp lại, anh là Phó tiên sinh đã bôn ba qua bao nhiêu thăng trầm trên thương trường nhiều năm, dễ dàng nhìn thấu lòng người.Ngày đó tuyết rơi đầu mùa, cô lâm vào cảnh khốn cùng, anh xuất hiện đúng lúc, vươn tay về phía cô: “Nếu chuyện không ổn, cứ tìm đến tôi.”Dẫu biết hành trình này không có điểm cuối, Bạch Chỉ vẫn một lòng tiến tới, không quay đầu nhìn lại.Anh là người yêu hết mực dịu dàng, mọi chuyện đều ủng hộ và nuông chiều cô, nhưng giấc mộng nào cũng phải đi đến hồi kết.Sau này, cô đề nghị chia tay, khóc nức nở: “Đừng tìm đến em nữa.”Anh không hề nhìn cô, chỉ cười lạnh một tiếng: “Nếu bây giờ em rời đi, anh sẽ không cản em.”Phó Huyền Tây lăn lộn trong thế giới vàng son, xa hoa trụy lạc, nhưng chưa từng để người phụ nữ nào trong lòng.Cuối cùng mới có một người, vậy mà người đó cũng chạy đi mất.Sau này, không thể quên được đoạn tình cảm đó, anh cũng dần dần phát hiện ra bí mật nhiều năm trời của người mình yêu.“Cuối bức thư đó, em muốn nói gì với anh?”.“Muốn nói chuyện cả đời với anh.”“Em gái, bên ngoài nguy hiểm lắm, mau về nhà với anh đi.”#Yêu anh tựa như thiêu thân mạo hiểm tiến vào ánh lửa#Yêu thầm thành thật.Dũng cảm x Dịu dàng, thâm tìnhSong xử, HE, chênh lệch 7 tuổi.
Tôi Rưng Rưng Nước Mắt Làm Công
Đang raVăn án 1:Vì trả món nợ khổng lồ của mình, tôi đã tham gia một liên minh chuyên xuyên vào tiểu thuyết để ngược tra công.Câu chuyện vốn là như thế này…Tiện thụ lật kèo thành nữ vương thụ ngược tâm ngược thân với tra công.Y khiến tra công khóc lóc thảm thiết và hoài nghi đời người! Hắn bị mọi người xa lánh nên sống cô độc đến hết quãng đời còn lại!Kết quả…Tôi xuyên thành hàng to xài tốt(?) trời nổi giận, người ai oán đại tra công ư??Tôi: Anh đừng tới đây! Tôi sẽ gọi người! Có ai không, cứu mạng—Văn án 2:Cao Diệp xuyên vào một quyển tiểu thuyết thăng cấp rồi trở thành bia đỡ đạn tình địch con nhà giàu cho nam chính.Để mình không bị chết thảm trong truyện, cậu đưa gia sản cho cô em và trở thành đàn em trung thành, cẩn thận ôm đùi nam chính.Trong tiểu thuyết, mỗi ngày nam chính đều oán hận mọi thứ, một đường thăng cấp nghịch thiên nên cuối cùng hắn trở thành người đàn ông có địa vị cao và giàu có nhất.Mỗi khi đêm đến, Cao Diệp buộc phải mở kỹ năng đi vào trong mơ của mình. Cậu đắm mình vào giấc mơ của nam chính và thoải mái bay lượn trong đó.Cao Diệp không nhận ra ánh mắt nam chính nhìn mình càng ngày càng khác lạ.Cho đến một ngày nọ, nam chính đẩy ngã Cao Diệp trong mơ rồi hai người lăn qua lăn lại, hoạt sắc sinh hương.Sau khi Cao Diệp tỉnh dậy, cậu cảm thấy hoảng hốt: Khốn kiếp, tại sao thắt lưng tôi lại đau đến thế?Nam chính cong môi cười một tiếng rồi nói bằng giọng điệu đầy cám dỗ:“Chúng ta tiếp tục thôi.”Cao Diệp:??!Từ tình địch trở thành tình nhân, công thụ cưng chiều lẫn nhau, đôi bên thầm mến, phòng nhỏ màu đen đã được kích hoạt.Tag: Xuyên qua thời không, tương ái tương sát, hệ thống, ngọt văn.(Tương ái tương sát: Yêu nhau lắm cắn nhau đau)Vai chính: Xuyên qua ngớ ngẩn công X Đối thủ cũ bị điên thụ. Vai phụ: Khác
Chậm Rãi Mê Hoặc
Đang raThể loại: đô thị, mối tình đầu, nữ chính có bệnh tâm lý, từng bước chữa lành, Happy EndingNam chính: Thẩm Phong, xuất thân trong gia đình quân đội, giám đốc công ty đầu tư mạo hiểmNữ chính: Doãn Tang, cô gái mồ côi người dân tộc Miêu, nhà văn, chủ một xưởng thêu thủ công- --------------Năm 14 tuổi, Doãn Tang được ông nội Thẩm đem về Bắc Kinh từ làng của người Miêu, nhận cô là cháu gái, nuôi cô ăn học.Cũng năm 14 tuổi, Doãn Tang bắt đầu yêu Thẩm Phong. Anh chính là mặt trời rực rỡ chiếu sáng những tháng ngày ảm đạm của thiếu nữ người Miêu đang lạc lõng ở nơi phố thị.Thẩm Phong năm 19 tuổi không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng anh không thể cũng không bao giờ yêu một thiếu nữ như Doãn Tang, không phải vì anh câu nệ xuất thân, nhưng là vì trong mắt anh, Doãn Tang còn quá nhỏ, cũng quá tuỳ hứng để hiểu được tình yêu nghiêm túc là như thế nào.Cuối cùng, Doãn Tang và Thẩm Phong vẫn bị số phận cột chặt bằng một tờ giấy kết hôn, mà với Doãn Tang, đây là kết quả của một quá trình ủ mưu và đánh cược đầy may rủi.Thế nhưng Doãn Tang không ngờ, bên trong sự tỉnh táo của Thẩm Phong lại là tình cảm sâu đến mức không ai ngờ tới, nó bị che giấu dưới lớp vỏ bình tĩnh. Thẩm Phong đi từ sự chán ghét khi bị một đứa con gái người Miêu gầy gò suy dinh dưỡng chen ngang vào cuộc sống bằng phẳng, cho đến sự sợ hãi khi nhận ra mình vô thức chăm sóc cho người con gái ấy, cuối cùng là sự đầu hàng khi đối diện với tình cảm của chính mình.Cả câu chuyện là quá trình cả hai dần lấy lại sự cân bằng cho cuộc hôn nhân của chính mình. Thẩm Phong dành tất cả sự kiên nhẫn để bao dung và che chở cho Doãn Tang, cũng dành tất cả sự chân thành để chữa lành những tổn thương tâm lý mà cô đã một mình chịu đựng.“Tang Tang, không cần biết trước đây giữa chúng ta là do định mệnh hay do hiểu lầm, con đường anh và em đã đi qua quả thật rất dài, cũng rất long đong. Trên đoạn đường này, em không dễ chịu, anh cũng chẳng vui vẻ. Nhưng cũng do anh, anh không đủ thông minh để nhận ra tình cảm anh dành cho em, coi như anh gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu. Cho đến khi anh nhận ra, thì giữa chúng ta đã có quá nhiều khúc mắc. Có lẽ anh hơi vội vàng, muốn nhanh chóng tháo gỡ những khúc mắc này trong thời gian quá ngắn, bây giờ anh sẽ bình tâm suy nghĩ lại phương thức giải quyết chúng.”“Doãn Tang, trong hai người nhất định phải có một người chịu cúi đầu. Anh cao hơn em, nếu anh không cúi đầu thì còn phải chờ em nhón chân đến khi nào?”.
Tổng Tài Nuông Chiều Vợ Cũ
Đang raKiều Yến Ly nói ra từng chữ, từng chữ một cách nhẹ nhàng mà bình thản. Cô không hề biết rằng, khi cô vừa thốt lên ba chữ “không đồng ý” kia thì cũng chính là lúc ánh mắt của Mộ Dung Phong hiện lên tia giận dữ. Hắn dùng sức thật mạnh bóp cái cổ nhỏ nhắn, tựa như muốn giết chết vợ hắn. “Kiều Yến Ly, rốt cuộc cô muốn làm gì? Tôi không yêu cô. Ngôi vị thiếu phu nhân nhà Mộ Dung này vốn không thuộc về cô thì dù cho cô có cưỡng cầu cũng chỉ là vô dụng. “Mộ Dung thiếu phu nhân” – danh xưng ấy chỉ xứng với Nhã Đình. Cô tưởng cô là ai? Cô là cái thá gì mà tranh giành vị trí này với cô ấy?”
Thụ Chính Bạch Liên Hoa Ooc Rồi
Đang raTrác Khiêm ngủ một giấc tỉnh dậy, không chỉ xuyên thành thụ lót đường làm trời làm đất trong một bộ đam mỹ mà còn bị ràng buộc với một hệ thống nhiệm vụ.Quả hệ thống này suốt ngày âm mưu xúi giục Trác Khiêm chia rẽ công thụ chính.Tiếc thay trái tim công chính chỉ có thụ chính, trong mắt hắn những người khác tương đương với không khí, mà thụ chính lại là vỏ ngoài bạch liên hoa, thực tế là kiểu nhân vật sống sót qua 300 tập trong truyện cung đấu.Trác Khiêm vô cùng rối rắm, chọc không nổi trốn không xong, chỉ đành phải giấu đầu hở đuôi mà sống.Một buổi chiều nọ, Trác Khiêm đi học về, bắt gặp một đám người đang bị một người đánh.Ráng đỏ bao lấy bầu trời, bóng người cao lớn đứng lặng giữa đám người đang lê lết gào khóc trên mặt đất.Người kia mặc áo đen quần đen, tay cầm một cây gậy gỗ, nghe tiếng xoay người, mắt phượng híp lại: “Lại thêm một tên đến chịu chết.”Trác Khiêm: “……”Gương, gương mặt quen thuộc này không phải bạch liên hoa thì ai vào đây nữa…Không phải nói mảnh mai yếu đuối à? Đang yên đang lành tự dưng OOC!Trác Khiêm vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi, nhanh trí nảy ra ý tưởng, nhấc chân đá vào tên đang nằm gần nhất, tức giận gầm lên: “Ngay cả người tao thích mày cũng dám động đến? Đi chết đi!”Lại một ngày nọ——Trác Khiêm bị bạch liên hoa chặn ở góc nào đó.Ánh mắt bạch liên hoa mang theo cáu giận nhìn cậu: “Không phải cậu nói cậu thích tôi sao?”Trác Khiêm: “Nhưng, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”Bạch liên hoa: “Tại sao?”.Trác Khiêm rớt nước mắt: “Tôi không muốn vì yêu làm 1!”Bạch liên hoa: “……”Thụ xuyên sách × Thụ chính chuyển côngNhân vật chính: Trác Khiêm, Thẩm Gia Lan