Bìa truyện
Thể loại: Sủng , Đoản Văn

Bố mẹ tôi bị mất con gái ruột suốt mười bảy năm, và bây giờ cô ấy đã trở về nhà.Mẹ ôm chặt lấy cô ấy trong vòng tay, liên tục gọi “con yêu ơi, con yêu của mẹ”.Nhưng ánh mắt cô ấy lại dán chặt vào tôi, cố ý tỏ vẻ ngây thơ:"Giờ em đã trở về rồi, có phải chị nên trở về ngôi nhà của mình không?"Cô ấy nghĩ rằng tôi là một kẻ ăn trộm, được nhận nuôi chỉ để tận hưởng cuộc sống xa hoa vốn dĩ thuộc về cô ấy.Nhưng cô không nhận ra rằng, khi thốt ra những lời đó, cả ngôi nhà lập tức chìm vào im lặng.

8/10
Bìa truyện

Tô Ngọc Kiều có một giấc mơ, trong mơ gia đình cô bị kẻ xấu gài bẫy, ông bà tuổi già qua đời thê lương, ba cô, người cả đời chính trực bị vu oan sợ tội tự sát, mẹ cô, người luôn yêu thương và nâng niu cô không chịu nổi nhục nhã mà lao mình xuống sông, còn anh trai và chị dâu thì bị đày.Gia đình chịu kết cục bi thảm, còn bản thân cô thì bị kẻ xấu đẩy vào đường cùng, đứa con trai ba tuổi sốt cao không được trị biến thành kẻ ngốc.Vào thời điểm cuối cùng, chồng cũ mà cô đã ly hôn không màng gì cả trở về bảo vệ cô, gia đình chồng mà cô từng chê bai nhà quê cũng bỏ qua mọi chuyện đưa tay giúp đỡ.Sau khi tỉnh dậy, Tô Ngọc Kiều toát mồ hôi lạnh, cô như nghe tiếng vận mệnh đang nói với mình, tất cả đều là sự thật.......Lục Hiểu đã kết hôn hơn bốn năm, cứ mỗi tháng đều nhận được một lá thư đòi ly hôn của vợ, ban đầu anh sẽ tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng dần dần quen thuộc, thậm chí không thèm mở ra đọc.Ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, Tô Ngọc Kiều cả đời chỉ có thể ở trong vòng tay anh....Tô Ngọc Kiều chán ghét người chồng kia, từ khi còn là thiếu nữ cô đã bị anh dùng ánh mắt lang sói nhìn chằm chằm, như thể muốn ăn thịt cô vậy. Cô từng nghĩ rằng anh muốn đánh cô, nhưng sau đó cưới nhau rồi cô mới nhận ra người ta thật sự muốn “ăn thịt” mình...

8/10
Bìa truyện

Ác bá vương gia: Đúng với cái tên - ác độc, bá đạo, vừa trẻ con, vừa biến thái quá mức.Tiểu bạch thỏ vương phi: Cẩn thận bị lừa, thái độ hiền dịu thâm sâu, nhưng đó chỉ là giả vờ thôi, bên trong nàng nham hiểm xảo quyệt.Vì cứu người bạn thân cùng xuyên qua như mình đang bị nhốt trong hậu cung nên nàng chấp nhận làm vợ gã Vương gia ác nhân đó.Bên cạnh sự ngụy trang hiền dịu không ai sánh bằng, nàng không hề quên thông đồng với người bạn thân, thầm chuẩn bị kế hoạch trốn.Vất vả cũng được đền đáp, thắng lợi ở ngay trước mặt, thế nhưng...Ngày hôm nay, tên vương gia chết tiệt đó, đột nhiên đổi tính, dây dưa quấn quýt lấy nàngNam nhân chết tiệt kia, không ngươi phải chỉ thích nam nhân sao?...

8/10
Bìa truyện

Tác giả: Đỗ Liễu LiễuThể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Đô Thị, Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường, Hào Môn Thế Gia, HE, Nhiều CP...Văn án:"Hạ tiên sinh, xin hỏi vì sao ngài lại cưới Hạ thái thái?""Tôi chăm sóc cô ấy đã ba năm nay, giao cô ấy cho người khác tôi không yên tâm.""Ồ, là sợ người khác khi dễ cô ấy sao?""Không, cô ấy chính là cái tiểu phôi đản, tôi sợ cô ấy đi khi dễ người khác.""Đúng rồi, Hạ tiên sinh! Nghe nói ngày hôm qua Hạ thái thái vừa mới bán một cái thương trường nào đó..."Người đàn ông hơi mỉm cười: "Thương trường là của tôi, buổi sáng tôi mới vừa mua lại đây."Phóng viên: "..."Cô vô pháp vô thiên, là ác nữ Ma giới ai ai cũng sợ hãi. Ngoài ý muốn trọng sinh vào một người tướng mạo xấu xí, là học sinh cấp ba bị người người ghét bỏ. Kịch bản không phải nên là chuyện xưa về quá trình nghịch tập của cô gái xấu xí, ác nữ Ma giới xưng bá vườn trường hay sao?Vì, sao, lại, trở, thành, thế, này?"Ta muốn trở về Ma giới!!!"

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Lâm Bất Hoan
Thể loại: Trọng Sinh , Sủng

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Cưới trước yêu sau , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , Thiên chi kiêu tử , 1v1 , Dưỡng oa , Trưởng thànhVăn ánDụ Quân Chước vốn là tiểu công tử tôn quý của Hầu phủ, nhưng chỉ vì một câu "Khắc cha" của thầy bói mà bị đưa đến thôn trang ngoài kinh thành gửi nuôi, mãi đến năm 16 tuổi mới được đón về.Tưởng rằng từ đây cuộc đời sẽ thay đổi, nào ngờ thứ chờ đợi y vẫn là sự lạnh nhạt và khắc nghiệt vô tận. Cho đến khi y đột ngột chết đầu đường....Mở mắt ra lần nữa, y phát hiện mình đã quay về đúng ngày đầu tiên được đón về Hầu phủ.Dụ Quân Chước mệt mỏi rồi.Y không muốn lấy lòng bất kỳ ai nữa, cũng chẳng còn tha thiết tranh giành thứ tình thân mong manh đáng thương ấy. Thay vào đó, y lựa chọn gả cho Hoài Vương, trở thành nam thê của hắn.Hoài Vương—chiến thần uy danh hiển hách của Đại Du triều, quanh năm trấn thủ biên cương. Lời đồn nói rằng hắn tàn bạo, sát phạt thành tính, gương mặt hung dữ, mỗi khi trăng tròn đều phải ăn tim gan người sống, là kẻ chuyên dùng để dọa trẻ con ngừng khóc. Năm năm trước, khi hồi kinh báo cáo chiến công, hắn còn mang về một đứa trẻ, nghe nói đó cũng là một con quái vật ăn tim gan.Cũng bởi những lời đồn ấy, khi Hoàng đế hạ chỉ ban hôn để Hoài Vương có người xung hỉ sau trận trọng thương ở biên quan, ai nấy đều tránh còn không kịp. Nhưng Dụ Quân Chước biết rõ—không bao lâu sau khi thành thân, Hoài Vương sẽ chết.Đến lúc đó, y sẽ trở thành chủ nhân duy nhất của Vương phủ.Mà y..... vốn không phải vì tham lam di sản của Hoài Vương...Đời trước, y từng bị người ta đánh đến nửa sống nửa chết, loạng choạng ngã trước cổng Hoài Vương phủ.Đêm đó trời đổ mưa, cái lạnh cắt da hòa cùng cơn đau khiến y rơi vào mơ màng. Trong cơn mê man, y lờ mờ thấy cánh cổng lớn của phủ mở ra, một nam nhân cao lớn từ bên trong bước ra, trên tay còn ôm theo một đứa nhỏ. Nam nhân ấy sức lực vô cùng mạnh mẽ, một tay ôm đứa nhỏ, tay kia lại nhẹ nhàng vớt y lên, vác vào Hoài Vương phủ.Người ta nói, Hoài Vương phủ chẳng khác nào điện Diêm La. Bên trên có chiến thần ăn tim gan người—Hoài Vương, bên dưới lại có một tiểu quái vật lai lịch bất minh. Nhưng nơi đáng sợ ấy, lại là nơi duy nhất từng che chở y....Cho nên, đời này, y dứt khoát chủ động gả vào Hoài Vương phủ để xung hỉ.Y quyết định thay Hoài Vương nuôi dạy tiểu thế tử, cứ thế mà sống một đời an ổn.Chỉ là... y chưa từng ngờ tới—Không bao lâu sau, Hoài Vương, kẻ vốn đáng lẽ sẽ chết... lại sống dậy!Không những thế, người nọ còn một hai đòi kéo y vào viên phòng...Dụ Quân Chước: Run bần bật.jpgBan đầu, từ trên xuống dưới khắp kinh thành đều cho rằng Dụ Quân Chước sẽ không sống qua nổi mười ngày trong Hoài Vương phủ.Cho đến khi, ngay giữa buổi đại điển chúc mừng quốc khánh, họ tận mắt chứng kiến—Vị Hoài Vương xưa nay lãnh khốc vô tình lại hạ mắt, dịu giọng nói chuyện với một thiếu niên thanh nhã tựa trích tiên bên cạnh, đến mức đối phương cũng bất giác khẽ cười...Từ đó về sau, không ai còn dám khinh thường Dụ Quân Chước nữa.Những kẻ từng lạnh nhạt, tàn nhẫn với y trong Dụ gia, nay đều phủ phục dưới chân y.【 Lưu ý: Cưới trước yêu sau, 1v1 (cả thể xác lẫn tinh thần), kết HE, có tình tiết nuôi con, đứa nhỏ không phải con ruột công. 】Tag: Cung đình hầu tước, yêu sâu sắc, thiên chi kiêu tử, trọng sinh, trưởng thành, cưới trước yêu sauVai chính thị giác: Dụ Quân Chước | hỗ động: Chu Viễn HồiMột câu tóm tắt: Nói là quả phu đâu?Lập ý: Trả giá thật tình, mới có thể đổi lấy thật tình.

8/10