Bìa truyện

Edit: Khong9chu (Ochibi)Một người một hệ thống, cùng nhau viết thành phương án công lược đủ loại, đủ kiểu nam thần.Băng sơn giáo thảo √,Tổng tài bá đạo√Hắc đạo tà mị√Vương gia ngạo kiều √Mạt thế cường giả √Muội khống ca ca √Học trưởng ôn nhu√Giải trí thiên vương √...【 Mình thấy có vài thế giới được edit rồi, nhưng mình chủ yếu là vì nhu cầu bản thân muốn đầy đủ thôi】Hiện trạng: Quyển 1 (Xong)Quyển 2.....Mình còn non tay lắm, mong mọi người bỏ qua nếu có sai sót nha~

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Tô Chỉ

Trong cuốn tiểu thuyết mới xuất bản nhiều kỳ, nhân vật nam chính trong truyện “Tiềm Long”, bị kế mẫu hãm hại, kế muội khinh thường. Sau khi thân thế được phơi bày ra ánh sáng thì giết sạch hết tất cả nhà bọn họ. Kịch bản chỉ có hai chữ là sảng khoái…Tô Uyển ngủ một giấc tỉnh lại thì đã biến thành kế muội của nam chính…?Tô Uyển: Ông trời ơi, ông đang đùa tôi sao?Nữ chính là một người thích diễn xuất, Nam chính… Là người chuyên trị diễn xuấtPs:Nữ chính phải ngồi xe lăn, nhưng sau này nam chính sẽ chữa khỏi cho nàng, cũng sẽ không cần ngồi...Nữ chính (nam chính): Chữa như thế nào→ →Một câu giới thiệu vắn tắt: Xuyên thành kế muội nam chính, ca ca lại yêu taĐây là một chuyện tình yêu lãng mạn của nam nữ chủ

8/10
Bìa truyện

Con đường tu hành nghịch thiên của Tống Nhất bị tâm ma phản phệ, Độ Kiếp thất bại, xuyên đến trăm ngàn năm sau.Tu tiên văn minh còn đang phát triển phồn thịnh, nhưng mà giới tu tiên này lại không đúng lắm.Tống Nhất bị teo lại thành bánh bao nhỏ bị bắt đi, cô nghĩ mình như món đồ sắp bị moi tim róc xương…Trên thực tế, cô lại bị kéo vào trường tiểu học tu tiên.Cơ chế nghĩa vụ giáo dục kia là gì?Năm đó vì để tuyển chọn tông môn, vô số các chàng trai cô gái tranh nhau vỡ đầu, hiện tại mỗi đứa bé đều phải học sao?Tống Nhất: Thật ra em là bà cố tổ...Giáo viên cũng không ngẩng đầu lên: Lý do trốn học đó cô nghe chán rồi, next đi.Từng là kiếm đạo được cho là rất dễ đột phá phi thăng, Tống Nhất bất tài, đúng lúc cô lại là người nổi bật trong đám kiếm tu đó.Giáo viên lo lắng nhìn Tống Nhất: Phương hướng này rất khó để có công ăn việc làm đó nha.Tống Nhất:?Trường học thông báo thí luyện bí cảnh.Tống Nhất nhìn thanh kiếm bổn mạng của mình sáng loáng, trong mắt lộ ra ý định giết người.Quá trình này cô hiểu: Giết người đoạt bảo để thí luyện là chuyện thường tình, nhưng mà người khác đừng hòng mơ tưởng lấy được xíu xiu gì từ trong tay cô.Bạn cùng bàn nhìn kiếm của cô, hoang mang hỏi: Xuân Du, sao cậu không mang thêm chút đồ ăn vặt thế?Tống Nhất:?

8/10
Bìa truyện

Truyện Người Tình Bí Ấn của tác giả Thiền Tâm Nguyệt kể về Cô - một thiên kim tiểu thư hoàn hảo. Được ông trời ưu ái, coi đàn ông như cỏ rác.Nhưng lại không ngờ được rằng, một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra khiến cô bị người ta đưa lên giường anh trong trạng thái hôn mê.Hai người cùng nhau trải qua một đêm say sưa triền miên nhưng cô lại không hề biết anh là ai.Lúc gặp lại, cô cầm súng chĩa thẳng vào đầu anh: “Súng đạn không có mắt, để đồ xuống rồi cút đi”.Anh bật cười, nhìn thấy một mặt khác hoàn toàn với đêm ấy của cô, ánh mắt chợt tối, mang theo vài phần mê hoặc gợi cảm.“Cô bé, tôi cá là em không nỡ nổ súng.”“Nực cười. Có gì mà không nỡ chứ.” Cô tức giận, ngón tay cử động định kéo cò súng.Anh mỉm cười, đôi tay hành động chớp nhoáng, hai giây sau cô đã ngã vào lòng anh.

8/10
Bìa truyện

Trần Hi xuyên vào một quyển tiểu thuyết điền văn, trở thành nhân vật phản diện nhằm làm nổi bật vẻ đẹp và sự thiện lương của nữ chính.Trong nguyên tác, nữ chính đã đính hôn với nam chính, là một thư sinh cùng thôn, hai người giúp đỡ, tương trợ lẫn nhau. Sau đó, nam chính thi đỗ Trạng nguyên, thăng quan tiến chức, nữ chính trở thành người giàu có nhất triều đình, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn.Còn Trần Hi, vai trò của nàng là nhân vật phản diện, trong nhà tài tử thư sinh đã định hôn ước với nàng đột nhiên gặp biến cố, không bàn đến việc đột nhiên trở nên nghèo rớt mồng tơi, hắn còn lâm bệnh nặng, nằm liệt giường quanh năm không có thuốc nào chữa được. Không bao lâu sau khi Trần Hi từ hôn cùng tài tử thân thể ốm yếu kia, tài tử cũng buông tay nhân gian, bởi vì bị cho là có số khắc phu, cho nên không có ai tới cửa cầu hôn, mới hai mươi tuổi, Trần Hi đã buồn bực mà chết.Vai trò phản diện quá rõ ràng.Ngay khi Trần Hi vừa xuyên qua, chàng thư sinh mà cô vừa từ hôn đã tìm đến cửa.Nhìn người trước mặt, mặt mũi không chút huyết sắc, trông giống như gió thổi qua cũng có thể tan biến, đều là nhân vật phụ, đột nhiên Trần Hi cảm thấy rất thương xót cho chàng thư sinh đoản mệnh này.Không đợi cô mở miệng, chàng thư sinh bệnh tật đầy người đã lạnh mặt ném tất cả những món đồ bồi thường sau khi từ hôn tới trước mặt cô.Ném xong, hắn xoay người rời đi, như thể nhìn cô thêm một cái cũng làm bẩn mắt mình.Trần Hi: "?"Tính khí cũng rất lớn đấy chứ.Nhưng mà Trần Hi không hề bận tâm, cô sẽ không làm nhân vật phản diện nữa, cô muốn tập trung kiếm tiền và phát triển sự nghiệp!**Trần Hi từ bỏ việc kinh doanh bánh ngọt của gia đình, không cạnh tranh với nữ chính nữa, chuyển sang làm đồ ăn có vị cay, kinh doanh phát đạt đến mức không tưởng.Cuộc sống thuận lợi, tâm tình tốt hơn, cho nên thuận tay chăm sóc cho tài tử ốm yếu, một nhân vật phụ giống như cô.Không ngờ, chăm sóc một thời gian, người vốn dĩ ốm yếu quanh năm lại không những không chết mà còn sống thêm một năm, hai năm, ba năm, cho đến khi trưởng thành hắn đã biến thành một thiếu niên tuấn tú, còn đứng đầu trong kỳ thi Hương và Giải Nguyên.Mà Trần Hi cũng nhờ vào tay nghề nấu ăn của mình mà danh tiếng lan truyền khắp mười dặm tám thôn, người đến cửa cầu hôn cô nối liền không dứt.Ngày hôm đó, hai vợ chồng Trần gia cuối cùng cũng chọn được một vị hôn phu hài lòng cho nữ nhi nhà mình, đang định gật đầu đồng ý, tân Giải Nguyên Lang đột nhiên đến nhà.Nhìn sắc mặt hắn nặng nề, rõ ràng là không có ý tốt, Trần Hi chắn ở trước mặt cha mẹ, không đợi nàng mở miệng, chợt nghe Tiểu Giải Nguyên kia nặng nề nói: "Chuyện hôn sự giữa ta và thiên kim Trần Hi của quý phủ, cũng nên đưa ra để tính toán rồi."Trần Hi: "...?"Trần Hi cho rằng hắn đang mỉa mai mình có mắt không tròng, nhíu mày nói: "Hôn ước của ta với Giải Nguyên Lang đã được giải trừ từ ba năm trước."Tiểu Giải Nguyên liếc nàng một cái, móc ra một tờ giấy ố vàng, đưa tới trước mặt nàng: "Hôn thư vẫn còn, hôn ước vẫn giữ nguyên như cũ."Trần Hi: "???"Không phải hắn chỉ cần liếc nhìn nàng một cái đã cảm thấy chán ghét, sao ngay cả hôn thư cũng vẫn còn giữ?Sau đó, Trần Hi mới biết được, ngày đó hắn mang theo hôn thư một đường chạy đến nhà cô, sợ chậm một bước thì nàng sẽ định hôn với người khác.

8/10