Bìa truyện

Hào Môn Kinh Mộng 2: Khế Ước Đàn Ukulele - sáng tác Ân Tâm Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình. "Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô. Cô gật đầu. Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em." Từ được đề bạt đến hăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp. Trích: Ánh đèn sáng chói vừa lên, thứ sáu giờ tan tầm, đường phố đông nghịt người và xe, từ nơi đây nhìn ra, màn đêm rực rỡ càng thêm mê hoặc. Đèn hoa sáng trưng từ trung tâm mua sắm Yansha hắt lên thủy tinh, tựa như những đốm sáng nhỏ vụn. Trang Noãn Thần lắng nghe tiếng nhạc vờn quanh, trầm mặc suốt hai mươi phút vừa qua. Đây là một bài hát xưa mang đậm âm điệu đàn ukulele, bài hát có gì đó nhẹ nhàng lại có gì đó đau thương. Tâm tư cô lúc này giống như cánh diều đứt dây bay bổng xa xăm, bay tới sân trường đại học nơi cô từng học với những cánh hoa lê tung bay theo gió, bao phủ lấy không gian. Dưới tàng cây, một người thanh niên mặc áo trắng cười dịu dàng, vóc người cao lớn hòa quyện vào hoa lê, ấm áp đầy sức sống hơn cả hoa lê. "Cô Trang?" Giọng nói trầm thấp đầy nhẫn nại khẽ vang lên từ phía đối diện. Cánh diều đang bay đột nhiên bị người khác kéo lại. Đôi mắt Trang Noãn Thần thoáng khựng lại, cô có cảm giác như mình ngửi được hương hoa lê trong không khí. Nhướng mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện, lòng cô chợt thấy chua xót, bình thản cất giọng, "Xin lỗi. Anh Trình vừa nói gì vậy ạ?" Trình Thiếu Tiên mỉm cười, ánh mắt ngời sáng, "Cô Trang thích bài hát này?" "Tôi chỉ thấy dễ nghe, vẫn chưa nói thích." Trang Noãn Thần hời hợt đáp lời. Cô lấy đồ trang điểm từ trong túi ra, ấn nhẹ nút, chiếc gương nhỏ liền đẩy ra, che khuất tầm nhìn của anh. Cô ở trong gương xa lạ vô cùng. Nhưng cũng phải, từ trước đến nay cô luôn hiểu phụ nữ trước và sau khi trang điểm đều như hai người khác nhau. Lấy cô làm ví dụ điển hình, cô ở trong gương sau khi trang điểm "kỹ lưỡng" liền trở thành một chú mèo hoang quyến rũ. Cọ kẽ viền mắt phác họa đôi mắt cô dài và to hơn tựa như hạnh nhân, mái tóc đen dài búi xinh xắn, cực kỳ giống với hình tượng phụ nữ thành đạt tao nhã thời đại mới. Khó trách khi Ngải Niệm nhìn thấy "gương mặt" phụ này, liền mắng cô "có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn". "Núi Thái Sơn" trong miệng Ngải Niệm chính là Trình Thiếu Tiên - người đàn ông đang ngồi đối diện cô vào giây phút này. Anh mặc áo sơ mi tay ngắn màu be, phối với quần tây màu tối, trông anh khoan khoái nhẹ nhàng vô cùng, mặt mũi anh dưới ánh đèn đủ sắc xoay quanh lúc lờ mờ lúc rực rỡ. Anh ba mươi tuổi với tương lai đầy hứa hẹn, hay nói cách khác là người đàn ông độc thân hoàn mỹ. Nguồn: truyen org

8/10
Bìa truyện

Truyện Em Không Thể Chạy Trốn Tình Yêu Của Anh của tác giả Lãnh Hàn Minh Nguyệt. Trong một hang động ẩm thấp dưới lòng đất, một đống lửa nhỏ lập lòe mơ hồ soi sáng hang động nhỏ. Ánh lửa phát ra tiếng tí tách của những chiếc lá khô đang bị đốt cháy, những tia lửa nhỏ văng ra nhảy thành từng vệt nh có như không trong không khí yên tĩnh của hang động. Gần kế bên đống lửa là một người đàn ông thoạt nhìn còn khá trẻ, khuôn mặt với ngũ quan tinh xảo và làn da trắng xanh nhợt nhạt, trên đầu, bụng và ngực quấn một dãy băng trắng, tay chân cũng có nhiều vết thương đã được xử lí cẩn thận, anh ta đang nằm đó đôi mắt nhắm lại an tĩnh như đang ngủ. Bên cạnh anh ta là một con cún khá nhỏ với bộ lông trắng như tuyết, chân cũng được quấn một tầng băng trắng, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ hừ hừ nho nhỏ. Ngồi ở phía bên kia đống lửa là một cô gái khá nhỏ nhắn, cô ấy đang vừa ăn bánh quy vừa đọc một cuốn sách về các loại thực vật, lâu lâu lại ngước lên nhìn động tĩnh của người nằm bên này. “Cũng đã một ngày một đêm rồi mà anh ta vẫn chưa tỉnh lại” Dạ Nguyệt nghĩ thầm rồi lắc đầu. Em Muốn Trốn Sao Bảo Bối Nguồn: Sưu tầm; Edit: Neko

8/10
Bìa truyện

Đoc Tình yêu cấm kỵ truyện full sáng tác Tiểu Khuynh Khuynh Trích ai đã ngủ với cô. Cửa từ từ mở ra. Căn phòng mờ tối, ánh trăng vắng lặng xuyên qua cánh cửa sổ chiếu lên chiếc giường lớn, một cơ thể bé nhỏ đang cuộn tròn trên giường, mặt xoay vào trong đang nằm ngủ. Người đàn ông � ã đứng ngoài cửa tầm năm phút rồi mới vào trong phòng chốt cửa lại. Giơ tay nhấc lên chiếc cốc thủy tinh trên kệ tủ đầu giường, một nửa cốc sữa đã lạnh ngắt. Kéo chăn xuống, người đàn ông do dự trong phút chốc, định rời đi. Nhưng nhìn người con gái ấy đang ngủ rất say sưa, hơi thở nhẹ nhàng, đôi môi hơi cong lên, cuối cùng anh ta lại quyết định ở lại. Cúc áo ngủ từng nút từng nút được mở ra, lộ ra cơ thể trong trẻo với đường nét rõ ràng, nhè nhẹ vén chăn lên giường, anh nằm xuống, một mùi dầu gội phụ nữ thơm dịu bên cánh mũi, giơ tay, sờ lên khuôn mặt người con gái, thật mềm mại, mịn màng, đẹp đẽ không có chút tì vết.

8/10
Bìa truyện

Đạo quân thuộc thể loại Tiên Hiệp của tác giả Dược Thiên Sầu. - Hai trăm ngàn lính mới bôn ba mà đến, lặn lội đường xa có chút mệt nhọc, Lư Các chủ tốt nhất là nên để bọn họ ở đây trước tiên nghỉ ngơi một ngày đã, sau đó mới xuất phát cũng không muộn. Lư Uyên cười nói: - Tướng quân nhắc nhở phải, trước tiên để họ nghỉ ngơi và khôi phục một ngày đã, sau đó mới xuất phát. Nhìn theo mấy người Hiểu Nguyệt Các rời đi, sau đó La Đại An xoay người đi vào, trở về chính sảnh. Nguồn:VIP

8/10
Bìa truyện

Tạ Thanh tắt Weibo đi, chỉnh lại tâm trạng, dồn toàn bộ tinh thần chuẩn bị cho buổi viết thử bản thảo. Không phải cô không màng đến khói lửa thế gian, không thèm để ý những chuyện này, mà là nếu như cứ ở đây tiếp tục lãng phí thời gian vì chuyện này, cô không còn tiền ăn thịt nữa rồi. Thẻ ngâ hàng của cô còn lại chưa tới 500 đồng. Dù sao cũng vẫn phải tiếp tục sống, cô không muốn làm lính đào ngũ trong trận chiến ác liệt trên hot search kia, cho nên cô đã đến phòng làm việc Linh Mặc này.

8/10