Bến Xe
Đang raTruyện Bến Xe của tác giả Thương Thái Vi. Vận mệnh mỗi con người chính là đều tuân theo quy luật: sinh, lão, bệnh, tử. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta gặp biết bao nhiêu người, lại đi qua biết bao nhiều người, và con tim chúng ta lại đỗ bến ở một người. Nếu vận mệnh đã công bằng, cho ai đó cùng có m t vòng lặp như nhau thì sao số phận lại bất công, nhẫn tâm với nhiều con người như vậy??? Và "Bến Xe" chính là một tác phẩm khiến người đọc cảm thấy bất công, tàn nhẫn đến vô hạn, một nỗi đau giằng xé trong những con chữ, ngay từ chương đầu, và thấu hiểu một điều bi ai trong nhân sinh, sự khiếm khuyết của họ chính là nỗi đau, là vết thương mãi không bao giờ khép miệng, vì họ luôn mang trên mình khiếm khuyết đó...cho đến hết đời. Chúng ta không lựa chọn được chúng ta sẽ sinh ra ở đâu, sinh ra như thế nào, sinh ra trong hoàn cảnh nào, vì vậy nhiều người vốn phải chấp nhận hình hài bản thân được ban cho, lẫn ưu điểm và khiếm khuyết. Người thầy giáo dạy Văn khiếm thị Chương Ngọc chính là một ví dụ, cho việc không hoàn hảo về thể xác, nhưng ý chí vượt trội, nghị lực đáng nể, thầy thách thức số mệnh và đối mặt với chúng, sợ hãi sự tàn nhẫn bất công chỉ làm ta yếu đuối thêm mà thôi Phi thường hơn nữa, chính là vì một đám cháy lớn mà toàn bộ tài sản và đôi mắt của anh bị mất đi... Một con người vốn tài hoa như vậy đột nhiên phải sống trong một cảm giác tăm tối, sống trong bóng đêm dày đặc, nhưng anh không hề bỏ cuộc dù rằng anh dần dần mặc cảm và cao ngạo hơn vì không muốn nhận lấy sự thương hại của bạn bè đồng nghiệp. Nhưng sự tận tụy của anh trong công việc đã khiến anh kiêu hãnh hơn rất nhiều và anh dần thoát ra khỏi bóng đêm của tâm hồn khi gặp được cô học trò Liễu Địch với tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, sự nhân hậu và lòng yêu văn chương Chính anh đã nối tiếp ước mơ cho cô bé, hướng cô tới lý tưởng sống cao đẹp Cảm động trước những bài học của thầy, Liễu Địch kiên quyết muốn giúp đỡ thầy giáo trong cuộc sống. Cô tình nguyện làm trợ lý cho thầy ở trường, đưa thầy từ trường ra bến xe, chấm bài giúp thầy. Nhờ Liễu Địch, Chương Ngọc đã tìm lại ánh sáng cho tâm hồn mình từ khi anh mất đi đôi mắt.
Lãnh Hoàng Phế Hậu
Đang raTruyện Lãnh Hoàng Phế Hậu của tác giả hồ Tiểu Muội. Lãnh Hoàng Phế Hậu thuộc thể loại ngôn tình sắc đầy mới mẻ, chuyện ngoài ý muốn xảy ra khiến Hạ Lan Phiêu xuyên qua thời không tới….. thanh lâu mua vui!!! Càng kinh khủng hơn khi xung quanh nàng còn có bốn tên mỹ nam yêu nghiệt đang vây lấy. Trời , tại sao lại xảy ra tình trạng hỗn loạn thế này? Nàng bị bắt gian tại giường, sao mấy người kia lại gọi nàng là “hoàng hậu”. Chẳng lẽ nàng xuyên không và rồi lại trở thành vị hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử đến kỹ viện để tìm nam nhân, mà lại còn bị bắt gian tại trận nữa. Ông trời ơi, nàng thật sự chết không được tử tế rồi. Đọc truyện để tìm hiểu thêm về câu chuyện thú vị này.
Tân Sinh
Đang raTruyện Tân Sinh của tác giả Thần Vụ Quang. Tác giả Thần Vụ Quang không còn xa lạ đối với dân ngôn tình. Tân Sinh nêu lên những tiêu cực của phái nam nhưng cũng rất đáng để học hỏi. Ở cái khu nhà ở cũ kĩ này điều kiện gia đình Tiêu Tuyết cũng được xem là khá giả, ba của Tiêu Tuyết làm nghiệp vụ xưởng sản xuất thép thường xuyên đi công tác ở những nơi khác đồng thời cũng giúp cơ quan kiếm lợi nhuận, cô cùng Tiêu Tuyết còn có một người bạn cùng trang lứa ở kế nhà tên là Đinh Nạp, 3 người các cô chơi với nhau từ bé thân như chị em ruột. Cho dù thời tiết rất oi bức, nhưng chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt đẹp trai và nụ cười lưu manh của Nhan Dịch Trạch là Quan Hiểu Ninh nhịn không được cười, ba mẹ sống chết cũng không đồng ý cho cô và Nhan Dịch Trạch qua lại. Vì Nhan Dịch Trạch 24 tuổi từ nhỏ ba mẹ đã ly dị, hắn sống với bà nội không học hành đàng hoàng suốt ngày đi đánh nhau với người ta lại thường đem những thứ lai lịch bất minh đi bán, vì vậy trong mắt mọi người Nhan Dịch Trạch là một người không có tiền đồ vã lại là một kẻ chuyên gây sự sớm muộn gì cũng gây ra việc lớn bị bóc lịch.
Tổng tài gian nan đưa người yêu bé nhỏ lên chín tầng mây - sáng tác Bắc Minh Truyện nói về câu chuyện tình yêu của một tổng giám đốc tập đoàn Sở thị, quyền thế có thể làm nghiêng trời lệch đất, anh tuấn, giàu có, lại rất hào phóng. Phụ nữ loại nào mà hắn không chiếm được? Nhưng tiểu n a đầu tầm thường này, lại cứ cố tình không để hắn vào trong mắt! Trích: Trong phòng thay đồ, Mạc Tiểu Hàn thay đồng phục phục vụ bàn nhà hàng, nhìn mưa to ngoài cửa sổ bắt đầu rầu rĩ. Xem đôi giày cũ đang mang trên chân đã nứt ra rồi, nếu ngâm nước thêm một lần nữa, đoán chừng toàn bộ liền bị phá hủy! Haizz, cô làm gì có tiền mà mua giày mới! Nhìn đồng hồ trên cổ tay một chút, đã muộn rồi, cô phải mau sớm chạy về nhà. Ba nhất định vẫn còn đợi cô. Mưa bụi cùng với gió thổi hung hăng quất vào mặt cô, khiến cho hai mắt Mạc Tiểu Hàn gần như không mở ra được. Đột nhiên, một ánh sáng chói mắt quét qua, "Két. . . . . ." Một chiếc Lamborghini màu đen tư thế hung mãnh đột nhiên dừng lại, phát ra tiếng thắng xe bén nhọn! Ánh đèn chói mắt chiếu vào mặt khiến Mạc Tiểu Hàn mở mắt không ra, còn chưa kịp có phản ứng, cô đã bị đẩy ngã trên mặt đất! Đầu gối cùng cánh tay truyền đến cơn đau nhức như kim châm muối xát, Mạc Tiểu Hàn cố gắng chống đỡ cơ thể muốn đứng lên, lại lảo đảo một cái, rồi lại ngã xuống đất. Từ trong xe Lamborghini lao ra một người đàn ông xông về phía cô hùng hùng hổ hổ: "Đi bộ không có mắt à? Ở trên đường lao về phía trước làm gì? Vội vàng đi đầu thai sao?" Tại sao có thể có một người tài xế ngang ngược không hiểu chuyện như vậy, rõ ràng vừa rồi là đèn đỏ, cô rõ ràng được phép đi băng qua đường đúng không? "Chính ông vượt đèn đỏ còn dám mắng chửi người ta?" Nhìn chiếc xe Lamborghini phách lối đang dừng ở trước mặt mình, Mạc Tiểu Hàn tức giận phát run: "Có tiền thì hay lắm sao? Có tiền thì có thể tùy tiện vượt đèn đỏ sao? Bảng số xe của ông tôi nhớ kỹ rồi, ông có tin tôi sẽ tới đồn cảnh sát kiện ông hay không?" Tài xế không ngờ người phụ nữ này miệng lưỡi lại bén nhọn như thế, vừa muốn nói chuyện, thì cửa sổ xe Lamborghini bị quay xuống, một giọng nam trầm thấp mà từ tính truyền ra: "Cho cô ta 5000 đồng, rồi đuổi cô ta đi!" "Dạ! Thiếu gia!" Tài xế lập tức thay bằng giọng nói vô cùng cung kính. "Pằng!" Một xấp tiền mặt thật dầy ném lên người Mạc Tiểu Hàn, khiến cô cảm thấy hơi đau! Tài xế dùng ánh mắt ban ơn vẫy tay ra hiệu cho cô, sau đó xoay người chuẩn bị lên xe. Mạc Tiểu Hàn giận đến tròng mắt đều đỏ, nước mắt tức giận đảo quanh trong mắt, cô cố gắng ngẩng đầu lên, không để cho nước mắt rơi xuống. Nhặt những tờ tiền trên mặt đất lên, cố nén nỗi đau thấu xương từ đầu gối và cánh tay truyền tới, dùng hết toàn bộ hơi sức, hướng bóng lưng phách lối của người tài xế đập tới! Nguồn dien dan truyen org Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư
Vợ Cũ Bị Mù Của Hàn Tổng Tài
Đang raTruyện vợ cũ bị mù của Hàn tổng tài thuộc thể loại ngôn tình. cộc...cộc....cộc... Tiếng gõ cửa của bà quản gia đang có chút lo sợ và gấp gáp gõ cửa phòng cô "Giang tiểu thư đã chuẩn bị xong chưa, thông gia của gia tộc Hàn đã đến, cô có thể xuống lầu" Giang Thanh Hân không trả lời bà, lặng lẽ mở cửa bước ra, theo sự giúp đỡ của quản gia mà xuống lầu. Bên dưới lầu, tiếng nói cười thương mại của hai bên gia tộc đang tiếp diễn bỗng thấy cô, đột nhiên ngừng lại. Hàn phu nhân nhẹ nhàng lên tiếng " Đây là Hàn Thanh Hân cháu dâu tương lai của chúng tôi đây phải không?" vừa hỏi bà nhẹ nhàng đánh giá cô từ trên xuống, ngoại trừ đôi mắt bị mù ra, mọi thứ đều rất vừa ý, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi căng bóng hồng hào, sóng mũi cao thanh tú,... có thể tóm tắt gương mặt của cô bằng một câu "ngũ quan cân xứng" cùng với mái tóc dày bồng bềnh xoăn nhẹ nhàng, nếu cô không bị mù thì có lẽ cô đã trở thành một đại mỹ nữ aaa. Giang lão gia không đáp chỉ khẽ gật đầu. Sau một hồi nhìn kĩ cháu dâu tương lai của mình, Hàn lão gia tỏ vẻ hài lòng rồi mới bắt đầu bàn chuyện chính, đi thẳng vào mục đích của cuộc liên hôn của hai gia tộc " Hai bên gia tộc ta đều biết rõ mục đích của nhau. Hàn tộc chúng tôi cần đường biển của thông gia để vận chuyển vũ khí mà không bị kiểm soát, Giang tộc các người muốn thao túng toàn bộ mỏ khoáng sản ở Tây Châu, chúng tôi có thể đáp ứng đều đó, chúng tôi sẽ cho người rút lui toàn bộ, đồng thời nếu hai gia tộc liên hôn chẳng phải như hổ trong rừng mọc thêm cánh sao đồng thời cũng dễ dàng đối phó với Long bang" Nhanh chóng quyết đoán là thái độ làm việc của Hàn lão gia. Giang lão gia không nói gì chỉ uống một ngụm trà trên tay, thay cho câu đồng ý với điều kiện thỏa thuận vừa rồi. Dù sao cháu ông đã 20 tuổi, cũng đã đến lúc nên lập gia đình. Mặc dù cháu ông có bị mù thì cũng không thể gả đại cho một tên quê mùa tiểu tốt, ít nhất cũng phải gả cho đại thiếu gia Hàn Trạch Âu đứng trên vạn người kia. Cuộc liên hôn này đối với gia tộc họ Giang chỉ có lợi chứ không có hại.