Hồn Chính Thất, Da Tra Nam
Đang raVăn án: Sau t@i n//ạn xe hơi, tôi và chồng bỗng nhiên hoán đổi thân x/á/c với nhau. Khi nhìn thấy tôi tỉnh lại, cô nhân tình bé nhỏ của anh ấy lao vào lòng tôi khóc nức nở. Hương thơm dịu dàng cùng cái ôm mềm mại khiến tôi không khỏi xao xuyến. Còn người chồng, đang mang khuôn mặt của tôi thì lại trưng ra vẻ mặt u ám. Tôi không nhịn được mà thở dài thoả mãn: "Tuyệt vời thật "
Ba năm bị giam cầm, cậu ấy đứng trên bậu cửa sổ. "Lục Thu, dù có ch*t tôi cũng không muốn ở bên cậu!" Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ đi/ên, một tên bệ/nh hoạn, một kẻ muốn gi*t cậu ấy. Nhưng họ không biết rằng, chỉ để yêu cậu ấy thôi, tôi đã dốc cạn sức lực của mình. Và giờ đây, đã có người cuối cùng cũng chờ được tôi từ bỏ kháng cự, rơi xuống vực thẳm.
Mời cả nhà đọc truyện Minh Chứng Tình Yêu Của Giám Đốc Bá Đạo của tác giả Lina. Tô Tuệ Anh nằm trên giường lớn của khách sạn năm sao, nhưng biểu hiện trên mặt không phải hưởng thụ, mà lại là do dự. Đến cùng có nên gọi điện tho i… gọi một tên trai bao không nhỉ? Cân nhắc khoảng mười phút đồng hồ, Tô Tuệ Anh vẫn không nhịn được, bấm gọi vào số điện thoại mà cô đã ghi nhớ trong lòng. “Xin chào…” Sau khi kết nối điện thoại, Tô Tuệ Anh lại không biết nói gì. Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại dịu dàng nói: “Xin chào, đây là câu lạc bộ ban đêm, rất hân hạnh được phục vụ quý khách, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?” “Tôi… muốn một… muốn…” Âm thanh Tô Tuệ Anh run rẩy, hai chữ trai bao đằng sau lại không thể nào nói ra thành lời. “Quý khách muốn trai bao hay gái gọi?” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại đã tập thành thói quen nên nhanh chóng tiếp lời. “Trai… trai bao…” Bàn tay đang cầm điện thoại của Tô Tuệ Anh run rẩy mãnh liệt. “Vâng, xin hỏi hiện giờ quý khách đang ở chỗ nào, chúng tôi cần địa chỉ cụ thể của quý khách.” “Khách sạn Dương Lan… phòng số 518…” Tô Tuệ Anh đọc địa chỉ một cách khó khăn. “Vâng, người của chúng tôi khoảng mười phút nữa sẽ đến, cảm ơn quý khách đã quan tâm, chúc quý khách chơi vui vẻ, hẹn gặp lại!” Đến khi đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh cúp điện thoại, Tô Tuệ Anh vẫn ngây ngốc nắm điện thoại trong tay, giờ phút này đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Tô Tuệ Anh, rốt cuộc mày đang làm gì vậy? Vậy mà lại đi gọi một tên trai bao đến đây? Mày trở nên hoang đường như thế từ bao giờ hả? Nhưng nghĩ tới sắc mặt của hai người Hoắc Anh Tú và Tô Tuệ Vân, cô hạ quyết tâm, cuối cùng không nhấc điện thoại lên nữa. Hai người kia đã từng là người thân mà cô yêu thương nhất trong cuộc đời, một người là vị hôn phu có tình cảm năm năm với cô, một người là em gái ruột thịt được cô cưng chiều từ nhỏ. Nhưng ngay ngày hôm qua, cô không cẩn thận nhìn thấy cảnh hai người bọn họ trần truồng điên cuồng dây dưa với nhau, người cứ luôn chìm trong trạng thái mơ hồ là cô mới biết, thì ra cô ngu ngốc như vậy, luôn bị hai người bọn họ nhẫn tâm phản bội sau lưng.
Ngôi trường bất thường
Đang raNửa đêm mười hai giờ, giường trên lại bắt đầu nhảy lầu rồi. Giường đối diện cũng nhét đầu vào bồn cầu biểu diễn tiết mục ch*t đuối. Cô bạn giường số một treo người trên cây quạt, lè lưỡi hỏi tôi: “Cậu biết tin gì chưa, gần đây trường mình dọa người(*) đấy!” (*)Thường mọi người hay nói là dọa m/a, nhưng trường này chỉ toàn là m/a nên gọi là dọa người.
Chồng Mù Vợ Ngốc - Ứng Hiểu Vi
Đang raTruyện Chồng Mù Vợ Ngốc - Ứng Hiểu Vi . Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị ngư i mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn - Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì Bùi Khánh Hùng với ba cô là bạn tâm giao. Ông xem cô như con gái ruột nhưng Phương Dạ Ngôn lại vô cùng căm ghét cô. Bà ta ngoài mặt đối đãi tốt với cô nhưng thực chất bà có một âm mưu to lớn hơn là trừ khử cô để chiếm cả gia tài của cô. Đột nhiên, cánh cửa phòng bệnh bật mở. "Mẹ, mẹ chết rồi à?" Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng vang lên hỏi trong bực tức.