“Hoàng Sâm, mau thu hồi ánh mắt hèn hạ của cậu lại!” Anh Đàm trừng mắt nhìn người đàn ông kia: “Nếu như cô ấy có thể sống sót qua đêm. nay thì sau này sẽ là vợ của Cửu gia, là chị dâu của chúng ta, cẩn thận cái đầu của cậu đấy.”Hoàng Sâm khinh thường khẽ hừ khinh thường.Chị dâu à?Chẳng phải chỉ là một đứa con gái được đưa tới để lấy lòng Cửu gia thôi sao?Nói dễ nghe là vợ và chị dâu, nhưng thật ra cũng chỉ đến làm ấm giường mà thôi.Còn không biết có thể sống qua đêm nay không nữa....
Vạn Tộc Chi Kiếp
Đang raVạn Tộc Chi Kiếp Hoa Tiến Tửu Vạn tộc chi kiếp, bổn tọa chính là kiếp nạn của vạn tộc! Trùng sinh quá khứ, ôm ảo mộng tương lai, rốt cuộc mộng ảo kia là thật, hay chỉ là tâm ma? Cuối cùng, thân phận thật sự của bổn tọa là gì?
Chuế Tế Vô Địch
Đang raChuế Tế Vô Địch Hoa Tiến Tửu Tỉnh lại sau giấc ngủ. Lạc Thanh Chu trở thành con thứ Lạc gia Thành Quốc phủ của Đại Viêm đế quốc Vì giúp Lạc gia Nhị công tử từ hôn, Lạc Thanh Chu bị ép ở rể, cưới một tân nương nghe nói bị si ngốc, không biết nói chuyện không biết cười. Sau khi bái thiên địa, động phòng hoa chúc, hắn mới đột nhiên phát hiện: "Nương tử nhà ta, không thích hợp!" Nương tử đâu chỉ có không thích hợp, cả hai tiểu thị nữ bên người nương tử và những người khác trong Tần phủ, đều không thích hợp! Đại thị nữ lớn lên ngọt ngào xinh xắn đáng yêu, dễ chọc người, giọng nói như chim sơn ca. Tiểu thị nữ lạnh như băng sát khí âm trầm, xuất kiếm là phong hầu. Cô em vợ tài hoa hơn người, như Lâm Đại Ngọc yếu đuối xinh đẹp. Tiểu biểu tỷ cao ngạo ngang ngược, từng roi đều trí mạng. Nhạc phụ đại nhân mặt mũi luôn luôn đứng đắn, trong lòng thì nói tục. Nhạc mẫu đại nhân mỹ mạo như hoa, mắt để trên đỉnh đầu, thích liếc mắt. Nhị ca một lòng luyện võ, nói muốn làm rạng rỡ tổ tông. Mà Lạc Thanh Chu, hắn chỉ muốn thành thành thật thật làm tên ở rể nho nhỏ, sau đó âm thầm trở thành thiên hạ vô địch...
Người chồng vô dụng của nữ thần
Đang raTa nghe theo di ngôn của mẹ, giả vờ làm phế vật đến nhà người khác ở rể trong ba năm. Bây giờ, ba năm đã kết thúc... Lâm Chính âm thầm siết chặt nắm tay, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng. Hắt xì! Đột nhiên, tiếng cành cây bị gãy vang lên trong nghĩa trang vô danh. Lâm Chính ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, trong bóng tối có hai bóng người đang chạy về phía này. Một già một trẻ, ông cụ mặc quần áo nhà Đường, tóc bạc da đồi mỗi nhưng trên thắt lưng lại có vết máu, rõ ràng là đang bị thương. Còn cô gái kia tầm hai mươi tuổi mặc một chiếc váy hoa liền, dáng người thon thả, da thịt trắng nõn nà, rất là đáng yêu
Người thanh niên tên Dương Thanh, anh mới chỉ nhập ngũ năm năm lại lập được công lao hiển hách, thành tích xuất sắc. Anh mới hai mươi bảy tuổi đã trở thành Tướng quân trẻ tuổi nhất từ trước tới nay, trấn giữ vùng đất biên giới Chiêu Châu. Sau khi trở thành Tướng quân, anh còn lập thêm vô số chiến công và được phong hiệu là Chiến Thần Bất Bại! “Bây giờ biên giới phía Bắc đã là một thành trì vô địch, còn có ai dám đánh nữa?” Nói đoạn, Dương Thanh lấy ra một tấm ảnh chụp hai người mặc áo trắng trên phông đỏ, đó là ảnh trong giấy đăng ký kết hôn. Trong ảnh là anh và một cô gái với gương mặt vô cùng xinh đẹp. Cô gái trông khoảng ngoài hai mươi tuổi, mái tóc dài được buộc đơn giản ra sau đầu, đôi mắt hạnh cong cong, mũi dọc dừa, đôi môi nhỏ đầy đặn. Chỉ nhìn sơ qua đã thấy cô còn xinh đẹp hơn cả mấy ngôi sao.