Giới Tu Tiên Này Kỳ Lạ Quá
Đang raCon đường tu hành nghịch thiên của Tống Nhất bị tâm ma phản phệ, Độ Kiếp thất bại, xuyên đến trăm ngàn năm sau.Tu tiên văn minh còn đang phát triển phồn thịnh, nhưng mà giới tu tiên này lại không đúng lắm.Tống Nhất bị teo lại thành bánh bao nhỏ bị bắt đi, cô nghĩ mình như món đồ sắp bị moi tim róc xương…Trên thực tế, cô lại bị kéo vào trường tiểu học tu tiên.Cơ chế nghĩa vụ giáo dục kia là gì?Năm đó vì để tuyển chọn tông môn, vô số các chàng trai cô gái tranh nhau vỡ đầu, hiện tại mỗi đứa bé đều phải học sao?Tống Nhất: Thật ra em là bà cố tổ...Giáo viên cũng không ngẩng đầu lên: Lý do trốn học đó cô nghe chán rồi, next đi.Từng là kiếm đạo được cho là rất dễ đột phá phi thăng, Tống Nhất bất tài, đúng lúc cô lại là người nổi bật trong đám kiếm tu đó.Giáo viên lo lắng nhìn Tống Nhất: Phương hướng này rất khó để có công ăn việc làm đó nha.Tống Nhất:?Trường học thông báo thí luyện bí cảnh.Tống Nhất nhìn thanh kiếm bổn mạng của mình sáng loáng, trong mắt lộ ra ý định giết người.Quá trình này cô hiểu: Giết người đoạt bảo để thí luyện là chuyện thường tình, nhưng mà người khác đừng hòng mơ tưởng lấy được xíu xiu gì từ trong tay cô.Bạn cùng bàn nhìn kiếm của cô, hoang mang hỏi: Xuân Du, sao cậu không mang thêm chút đồ ăn vặt thế?Tống Nhất:?
Nữ Ngỗ Tác Họa Cốt
Đang raTrên truyện: 画骨女仵作; Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác*; Nữ pháp y vẽ tranh xương cốt; Editor: Emily TonCô ở thế kỷ 21 là người nổi tiếng trong giới khảo cổ.Môt ngày kia xuyên qua, cô lại trở thành vị tiểu thư đứng hàng thứ 3 của Kỷ gia ở Cẩm Giang thành, cô vốn nên sống nhưng lại bị chết đói.Một tiểu thư cha không thương, bị ghét bỏ, dinh dưỡng không đủ khiến thân thể gầy yếu. Chẳng còn cách nào khác, cô đành quay trở lại nghề cũ - Pháp y chuyên môn họa người chết.Đôi tay ngọc khéo léo, vuốt nhẹ xương trắng lại đem vụ án treo ngàn năm hóa giải.Hắn là vị vương gia lạnh lùng, chỉ vì nụ cười của mỹ nhân lại không ngần ngại bỏ qua nguyên tắc của chính mình, liên tục tán tỉnh nàng."Vương gia, sờ một lần, một ngàn lượng""Bổn vương cho ngươi một vạn lương, hôn một cái"
Thiên Tài Ngục Phi
Đang raThể loại: Xuyên không, dị giới, nữ cường, sủngNàng - Tiêu Nguyệt - là một đứa trẻ bị vứt bỏ, từ nhỏ được một sát thủ nhận nuôi và dày công dạy dỗ. Nàng coi hắn là cha, coi hắn là mẹ nhưng tận sâu trong tâm khảm mà nàng thừa nhận là nàng coi hắn là một người đàn ông.Mười năm trôi qua trong sự chở che của hắn nàng thành công trở thành một sát thủ toàn nặng, nhưng trên tay nàng chưa từng nhuốm máu ai cả, hắn mãi mãi đem nàng bảo hộ phía dưới đôi cánh của mình.Nhiệm vụ đầu tiên của mình lại là ám sát cha mẹ ruột của mình, tại sao hắn lại giao cho nàng nhiệm vụ khó khăn như vậy? Lại cho nàng biết được sự thật đó? Nàng trách hắn hận hắn. Ngày nhiệm vụ diễn ra, nàng hối hận khi biết góc khuất của nó, hắn hy sinh ngay trước mặt nàng - hình ảnh hắn ngã vào trong vũng máu đâm sâu vào tim nàng. Sự khát máu điên cuồng nổi dậy, lực lượng mạnh mẽ thôi thúc trong người nàng, cả thân đầy linh lực huyết sắc, nàng tàn sát mọi người. Khi mọi việc đã xong xuôi rồi thì tâm mạch nàng bạo tạc mà chết.Lúc ngã xuống nàng vĩnh viễn ôm chăt lấy hắn.Nàng muốn chết đi nhưng ông trời không theo ý nàng mà cho nàng một lần nữa sống lại. Không phải là một tiểu thư nhà đại quan, không phải là hoàng hậu cường quốc, lại càng không phải là thân phận hiển hách gì, mà nàng là con của một tù nhân.Số phận liệu có cho nàng gặp gỡ lại hắn, liệu có cho nàng một hạnh phúc?Phong Huyền xin giới thiệu tới mọi người một bộ truyện xuyên không mang sắc lại cuồng ngạo, đặt biệt là không có việc đấu đá trong một gia tộc mà nữ chính bị khi dễ. Nàng vĩnh viễn cao ngạo, cao ngạo cho tới phút cuối cùng. Nhưng ẩn ẩn trong cái cao ngạo đó là một con người yếu đuối đầy tình thương. Nàng yêu thương mọi người nhưng nàng tàn nhẫn với kẻ thù của mình.Trích dẫn:Trích dẫn 1: Tiêu Nguyệt khập khễnh bước lại chỗ của Tiêu Dật, thận trọng ôm chàng lên như ôm một món trân bảo. "Xin lỗi...." Huỳnh Thế Khanh thấy thế cũng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn hết thảy. "Xin lỗi chàng, ta sai rồi.""Xin lỗi chàng, xin lỗi ..... ta sai rồi." Tiêu Nguyệt nỉ non bên tai Tiêu Dật, một dòng huyết lệ chảy ra, bắt đầu toàn thân Tiểu Nguyệt hiện lên một vầng sáng đỏ, tần sáng dần khuyếch tán, bao bọc kể cả Tiêu Dật. Trích dẫn 2: Tiêu Nguyệt lẳng lặng đứng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, nàng không hề hoang mang hay lo sợ như mọi người nghĩ. Tay nàng nâng lên, luồng huyết sắc linh lực bao trọn lấy tay của nàng. Phía sau lưng nàng một huyết sắc linh dực dần hiện lên, nàng huyền phù trên không trung chờ đón đòn công kích của ả ta.Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy Tiêu Nguyệt huyền phù trên không trung đầy căm tức, ả không thể chấp nhận hào quang của ả bị cướp lấy dễ dàng như vậy. Lôi linh lực tập trung về phía hai bàn thân, ả sẽ sử dụng sát chiêu của mình để giết luôn Tiêu Nguyệt."Tiêu Nguyệt, ngươi đi chết đi. Thập Nhất Lôi Chưởng."Mười một huyễn ảnh chưởng lôi linh lực gộp thành một hay về phía Tiêu Nguyệt, đang khi mọi người nghĩ rằng Tiêu Nguyệt sẽ hương tiêu ngọc vẫn thì nàng nhếch miệng cười mỉa mai."Mộ Dung Tĩnh, ngươi quá xem thường ta rồi."Trích dẫn 3:"Mọi người luôn gọi ta là Hiên Viên Dật, tứ vương gia nhưng ta không thích thân phận này. Ta thích làm đoàn trưởng của Huyết Sát đoàn - Tiêu Dật thần bí thì hơn."Nam tử một thân bạch y đứng đó mỉm cười nhìn về phía Tiêu Nguyệt, hắn đã nghĩ rằng nàng sau khi biết được sự thật thì sẽ trách mắng hắn nhưng nàng lại không làm vậy.Tiêu Nguyệt lao về phía Tiêu Dật, nàng ra sức ôm thật chặt."Dật, tại sao lâu như vậy mới nói cho ta biết?"
Trần Hi xuyên vào một quyển tiểu thuyết điền văn, trở thành nhân vật phản diện nhằm làm nổi bật vẻ đẹp và sự thiện lương của nữ chính.Trong nguyên tác, nữ chính đã đính hôn với nam chính, là một thư sinh cùng thôn, hai người giúp đỡ, tương trợ lẫn nhau. Sau đó, nam chính thi đỗ Trạng nguyên, thăng quan tiến chức, nữ chính trở thành người giàu có nhất triều đình, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn.Còn Trần Hi, vai trò của nàng là nhân vật phản diện, trong nhà tài tử thư sinh đã định hôn ước với nàng đột nhiên gặp biến cố, không bàn đến việc đột nhiên trở nên nghèo rớt mồng tơi, hắn còn lâm bệnh nặng, nằm liệt giường quanh năm không có thuốc nào chữa được. Không bao lâu sau khi Trần Hi từ hôn cùng tài tử thân thể ốm yếu kia, tài tử cũng buông tay nhân gian, bởi vì bị cho là có số khắc phu, cho nên không có ai tới cửa cầu hôn, mới hai mươi tuổi, Trần Hi đã buồn bực mà chết.Vai trò phản diện quá rõ ràng.Ngay khi Trần Hi vừa xuyên qua, chàng thư sinh mà cô vừa từ hôn đã tìm đến cửa.Nhìn người trước mặt, mặt mũi không chút huyết sắc, trông giống như gió thổi qua cũng có thể tan biến, đều là nhân vật phụ, đột nhiên Trần Hi cảm thấy rất thương xót cho chàng thư sinh đoản mệnh này.Không đợi cô mở miệng, chàng thư sinh bệnh tật đầy người đã lạnh mặt ném tất cả những món đồ bồi thường sau khi từ hôn tới trước mặt cô.Ném xong, hắn xoay người rời đi, như thể nhìn cô thêm một cái cũng làm bẩn mắt mình.Trần Hi: "?"Tính khí cũng rất lớn đấy chứ.Nhưng mà Trần Hi không hề bận tâm, cô sẽ không làm nhân vật phản diện nữa, cô muốn tập trung kiếm tiền và phát triển sự nghiệp!**Trần Hi từ bỏ việc kinh doanh bánh ngọt của gia đình, không cạnh tranh với nữ chính nữa, chuyển sang làm đồ ăn có vị cay, kinh doanh phát đạt đến mức không tưởng.Cuộc sống thuận lợi, tâm tình tốt hơn, cho nên thuận tay chăm sóc cho tài tử ốm yếu, một nhân vật phụ giống như cô.Không ngờ, chăm sóc một thời gian, người vốn dĩ ốm yếu quanh năm lại không những không chết mà còn sống thêm một năm, hai năm, ba năm, cho đến khi trưởng thành hắn đã biến thành một thiếu niên tuấn tú, còn đứng đầu trong kỳ thi Hương và Giải Nguyên.Mà Trần Hi cũng nhờ vào tay nghề nấu ăn của mình mà danh tiếng lan truyền khắp mười dặm tám thôn, người đến cửa cầu hôn cô nối liền không dứt.Ngày hôm đó, hai vợ chồng Trần gia cuối cùng cũng chọn được một vị hôn phu hài lòng cho nữ nhi nhà mình, đang định gật đầu đồng ý, tân Giải Nguyên Lang đột nhiên đến nhà.Nhìn sắc mặt hắn nặng nề, rõ ràng là không có ý tốt, Trần Hi chắn ở trước mặt cha mẹ, không đợi nàng mở miệng, chợt nghe Tiểu Giải Nguyên kia nặng nề nói: "Chuyện hôn sự giữa ta và thiên kim Trần Hi của quý phủ, cũng nên đưa ra để tính toán rồi."Trần Hi: "...?"Trần Hi cho rằng hắn đang mỉa mai mình có mắt không tròng, nhíu mày nói: "Hôn ước của ta với Giải Nguyên Lang đã được giải trừ từ ba năm trước."Tiểu Giải Nguyên liếc nàng một cái, móc ra một tờ giấy ố vàng, đưa tới trước mặt nàng: "Hôn thư vẫn còn, hôn ước vẫn giữ nguyên như cũ."Trần Hi: "???"Không phải hắn chỉ cần liếc nhìn nàng một cái đã cảm thấy chán ghét, sao ngay cả hôn thư cũng vẫn còn giữ?Sau đó, Trần Hi mới biết được, ngày đó hắn mang theo hôn thư một đường chạy đến nhà cô, sợ chậm một bước thì nàng sẽ định hôn với người khác.
Con Rể Của Nữ Tổng Thống
Đang ra"Ta là Thái Cực y sư. Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ là người kế vị của ta. Ngươi sẽ nhận được Kinh Thái cực quyền và Ngọc sinh tử của ta, treo bình giúp đời, cứu khổ những người khác và chính bạn..." Ye Fan cảm thấy mình đang ở trong một khoảng không hư vô., cùng với âm thanh truyền thừa, một lượng lớn thông tin tràn vào trong đầu tôi. Y thuật võ công, thuật châm cứu thần bí, công thức luyện công, va chạm không ngừng...Khi một miếng ngọc sinh tử rót vào lòng bàn tay, Diệp Phàm không khỏi kêu lên: "A ——" Diệp Phàm tỉnh lại, phát hiện nằm trong bệnh viện, toàn thân đầy vết thương. Cố nhớ lại, anh nhớ mình đã bị bọn côn đồ đánh đập và sau đó bị tống ra khỏi quán bar. Cơn đau trong đầu cũng xác nhận điều này. Chỉ là hắn kinh ngạc phát hiện giấc mộng còn rõ ràng: "Chẳng lẽ vừa rồi giấc mộng là thật sao? Thật quá nực cười. "Anh ấy thực sự có một "Kinh Thái cực quyền" trong tâm trí của mình. “Giấc mộng này chẳng lẽ là quá thật sao?” Diệp Phàm vẫn là không tin, sau đó mở ra “Thái Cực Kinh”, làm theo phương pháp trên sửa lại xiềng xích. Chỉ cần không có gì để sửa chữa sợi dây chuyền, thì sinh tử ngọc bích và "Thái Cực Kinh" chỉ là một trò đùa. Nhưng sự thật lại khiến Diệp Phạm sững sờ. Trong vòng chưa đầy nửa giờ, anh cảm thấy một luồng hơi nóng nhỏ xuất hiện từ đan điền của mình. Sau đó, hơi nóng truyền qua các chi và xương. Đi đến đâu tôi cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.Cùng lúc đó, trong lòng bàn tay trái của hắn, mơ hồ có một Thái Cực đồ... Sinh Tử Chi Ngọc. Sống trắng, chết đen. Có bảy mảnh ánh sáng ở mỗi bên, bóng tối rất mờ nhạt, nhưng các tầng rõ ràng. Diệp Phạm cho rằng hoa văn vô tình bị vấy bẩn, vì vậy hắn dùng cổ tay lau qua đùi mình mấy lần, mới phát hiện hoa văn Thái Cực vẫn còn ở đó.