Thôi Diệu yên lặng gật đầu. Anh ta cũng biết việc này rất khó nói, vốn định nhờ Quách Mục dàn xếp nhưng cuối cùng vẫn phải qua đại soái phê chuẩn. Anh ta cảm thấy cũng không thể làm gì được nữa liền nói:
- Được rồi! Ta cùng ngài đi xin chỉ thị của đại soái.
Hai người rất nhanh đã tới phủ đô hộ. Bọn họ đều có lệnh bài thông hành nên không cần bẩm báo có thể trực tiếp vào trong phủ. Lúc này Vương Tư Vũ đang ngồi trầm tư trước bản đồ. Ông ta vừa nhận được tin tức từ thành A Sử Bất Lai là hai vạn quân Đại Thực tấn công thành đột nhiên biến mất, mà sau đó thám báo được phái đi tìm kiếm cũng không phát hiện được một chút tung tích nào của bọn chúng ở vùng sa mạc phía Bắc.
Rõ ràng là nhánh quân đó tự biết đánh không lại thành A Sử Bất Lai còn từ phương bắc vượt qua núi Thiên Tuyền, vậy mục tiêu của bọn chúng là gì? Vương Tư Vũ chăm chú nhìn chằm chằm vào bản đồ, hướng đông của sa mạc phương bắc là sông Y Lệ. Vương Tư Vũ hít vào một hơi lạnh, chẳng lẽ bọn chúng muốn tới đánh thành Luân Thai? Hay là muốn ngăn chặn viện quân cùng vật tư ở Bắc Đình? Việc này phải lập tức thông báo tới thành Yêu Long, Y Lệ và Cung Nguyệt, để cho các thành này tăng cường phòng ngự, nhất là Yêu Long thành không có tường bảo hộ, nhất định phải tạm thời rút lui.
Nghĩ vậy ông ta lập tức viết một phong thư phân phó cho thân binh nói:
- Lập tức đem thư này cho Đường quân ở thành Yêu Long, Y Lệ, Cung Nguyệt.
- Ngươi nói là ngươi muốn cùng thương đội này đi Bạt Hãn Na tiếp tục sứ mệnh của mình sao?
Vương Tư Vũ thoáng chút bất ngờ, không thể hiểu nồi viên quan trẻ tuổi này, trong lòng ông đang không biết chuyện này là hoang đường hay là can đảm dám nghĩ dám làm
- Chẳng lẽ ngươi không sợ bọn họ đem bắt ngươi giao cho người Đại Thực sao?
- Tôi cũng từng nghĩ về khả năng này.
Thôi Diệu tỏ ra hết sức nghiêm túc
- Bọn họ là thương nhân, nếu như giúp tôi đến Bạt Hãn Na thì ở Đại Đường họ sẽ có đầy lợi ích hồi báo. Nhưng nếu bán đứng tôi cho Đại Thực thì họ không được lợi gì, hơn nữa hai con trai Mục Tháp cũng đều chết dưới đao của người Đại Thực, về tình về lý ông ta cũng sẽ không bán đứng tôi.
Vương Tư Vũ không nói gì, ông ta chậm rãi đi đến trước bản đồ, dừng lại ở vị trí Bạt Hãn Na. Sau khi đại chiến bùng nổ, Bạt Hãn Na này sẽ trở thành căn cứ hậu cần của người Đại Thực. Nếu như Vương thất Bạt Hãn Na chịu quy phục Đại Đường thì bọn họ có thể có tác dụng mấu chốt, thật sự là cần một người đến liên lạc với quốc vương Bạt Hãn Na. Ông ta liếc nhìn qua Thôi Diệu, tự dưng lại thấy những suy nghĩ hoang đường của anh ta trở thành hợp tình hợp lý.
Quách Mục ở bên cạnh biết được thực chất Thôi Diệu muốn cùng đoàn thương nhân kia đi Bạt Hãn Na thì không khỏi tròn mắt. Điều này sao có thể! Nếu Thôi Diệu có xảy ra chuyện gì Thôi gia lại đòi bọn họ chịu trách nhiệm thì phải làm sao. Ông ta lại thấy đại soái có ý đáp ứng liền vội vàng cản trở nói:
- Đại soái, thân phận Thôi Diệu rất đặc biệt, ngài không thể để anh ta đi mạo hiểm như vậy được.
Thôi Diệu vốn đã sợ bọn họ e dè thân phận của mình, lại thấy Quách Mục đã nói ra việc này, không đợi Vương Tư Vũ trả lời anh ta lập tức phản bác:
- Thân phận Thi Dương không đặc biệt sao? Vậy sao anh ta có thể chính diện chiến đấu với quân Đại Thực trên chiến trường? Ta tuy là văn nhân nhưng cũng là nam nhi Đại Đường, thỉnh Quách tham quân không nên nói đến chuyện Thôi gia. Ta hiện giờ chỉ là một quan viên Đại Đường, huống hồ việc đi sứ Bạt Hãn Na vốn là chức trách của ta.
Nói tới đây anh ta hướng tới Vương Tư Vũ thi lễ thật sâu nói: