Chương 530: Toái diệp phong vân (6)b

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Oanh! Một tiếng động thật lớn vang lên. Lưới sắt đã bị phá ra khoảng một trượng, hai thuyền nhỏ liền xông vào cổng thành. Quân Đại Thực cầm thuẫn nhảy lên bờ, hướng về phía quân Đường đánh tới. Hai quân đánh giáp lá cà vô cùng ác chiến, tiếng kêu la vang đầy trời, huyết nhục tung tóe, xác người đầy đất. Càng ngày càng nhiều thuyền nhỏ tiến vào trong thành, hình thành một đạo thuyền quân. Quân Đại Thực chen chúc lên bờ, tay cầm loan đao kêu gào xông vào thành. Chủ tướng thành Diệp Chi thấy đại thế đã mất liền hạ lệnh bỏ thành mà rút lui. Hơn ba trăm kị binh Đường quân chạy như điên trên thảo nguyên, bọn họ mang đến một cái tin tức trọng đại cho Toái Diệp: người Đại Thực rốt cuộc cũng đã tới. Thành Toái Diệp đã đóng cổng, cây cầu treo cực đại cũng được kéo lên, trong thành chính thức bắt đầu chấp hành chế độ trong thời gian chiến tranh. Tất cả lương thực trong thành đều đã được sắp xếp, nam nhân được phân vào các đoàn dân quân, bọn họ đều đang mặc áo giáp, trên vai đeo trường cung và túi đựng tên, eo đeo hoành đao, chỉ khác Đường quân chính quy ở trang phục mà chính quân đang mặc. Nữ nhân thì giúp đỡ hậu cầu. Cả thành Toái Diệp tở thành một tòa quân doanh cực đại. Nhiều đội giáp sĩ do ngu hầu (tức hiến binh) suất lĩnh thường xuyên tuần tra trên đường, bất luận binh sĩ hay dân binh nào không tuân theo quy định sẽ lập tức bị bắt giữ. Đêm khuya hai ngày sau, Đường quân trên thành đột nhiên bị âm thanh ầm ầm làm cho kinh động. Bọn họ đều hướng lên thành, chăm chú xem xét động tĩnh phía nam. Phương xa mây đen buông xuống, trên bình nguyên đầy những đốm lửa tạo thành từng vệt hồng sắc cháy trong đêm tối hun hút, nhanh chóng lao về phía thành Toái Diệp. Ẩn ẩn trong vô số những đốm lửa đó có thể thấy những bóng đen cực đại đang vượt qua sông Toái Diệp. Những bóng đen đó giống như cự quái núi Yêu Long, thong thả di chuyển trên bình nguyên Toái Diệp, tạo ra những âm thanh ầm ầm gào rít. Suốt một đêm, trên thành Toái Diệp có thể thấy vô hạn những đốm lửa đang cuồn cuộn đi tới phía nam. Bọn họ giống như vô số nhánh sông nhỏ, từ bốn phương tám hướng tạo nên một hải dương màu lửa trên bình nguyên Toái Diệp. Đột nhiên lúc này dòng lửa chữ Phiến vô tận đột nhiên biến mất, chỉ còn lại những đốm lửa tán loạn, cuối cùng tắt hẳn, tất cả lại trở về một mảng yên lặng hắc ám. Quân tâm quân Đường cũng dần dần bình ổn lại. Đến sáng sớm, ánh nắng ban mai chiếu rọi bình nguyên Toái Diệp, một hình ảnh đồ sộ xuất hiện trước mắt quân Đường, trên vùng quê, tất cả đều là quân Đại Thực đông nghịt, cả Toái Diệp đã bị bao vây, khắp nơi đều là đại trướng bồng màu đen hoặc đỏ sẫm, giống như nấm mọc sau mưa. Chính giữa đám nấm đó là năm khung xe chùy công thành sừng sững như những trái núi nhỏ. Xe chùy này cao tới hai mươi trượng, dài gần ba mươi trượng, chùy được làm bằng thiết mộc ngàn năm. Toàn bộ chiều dài mười lăm trượng cũng đủ khiến người ta sợ hãi. Khóa chùy được Tát Mã Nhĩ Hãn tuyển chọn năm trăm thợ rèn dùng nguyên liệu tốt nhất và thời gian một năm để chế tác. Mỗi khung chùy do hai ngàn binh lính Đại Thực điều khiển, bốn trăm lạc đà kéo, Tát Mã Nhĩ Hãn mất ba tháng mới vận chuyển được tới Toái Diệp. Bên ngoài hai trăm dặm trong quân doanh cũng có một chỗ chuyên để đặc chế nó. Loại chùy công thành này từng đánh Đại Mã Sĩ Cách, giờ vẫn có tác dụng cực lớn, có uy lực phá hủy vạn vật. Quân Đại Thực đã đến hết, bốn vạn quân Hô La San, ba vạn nô lệ Đột Quyết, còn có hơn mười vạn quân của các quốc gia ở A Mỗ Hà. Hơn hai mươi vạn đại quân đem thành Toái Diệp vây chặt như nêm, mặt khác Lạp Hi Đức lại điều tám vạn đại quân từ Ai Cập đang trên đường Đông Phương tới đây. Trong chiến dịch lần này, người Đại Thực đã sử dụng gần trăm vạn dân phu vận chuyển hậu cần, một số kho hàng ở Ba Cách Đạt và Đại Mã Sĩ Cách đều gần như cạn sạch. Tất cả vật tư hậu cần phục vụ cho chiến tranh đều được giao cho tổng đốc Tát Mã Nhĩ Hãn A Cổ Thập quản lý. Quân Đường chính quy trong thành chỉ có năm vạn người, ngoài ra còn có tám vạn dân binh. Tuy binh lực kém hơn quân Đại Thực nhưng Đường quân lại có thành trì chắc chắn cùng với vật tư sung túc đầy đủ. Giống như Đại Thực, Đại Đường cũng vận động năm mươi vạn dân phu của các quốc gia ở Quy Tư, Cao Xương, Sơ Lặc, An Tây đi vận chuyển vật tư. Bất luận là Dương Châu, Thương Bẩm hay là Trường An, đường sông đều được nối liền không dừng, xe ngựa vận chuyển cũng chất đầy hàng hóa. Đại Đường vì chiến tranh cũng dốc hết lực lượng cả nước. Chiến dịch lần này để đánh giá ý chí cũng như thực lực của một nước, cũng để đánh giá Hoàng đế Đại Đường và Calipha Đại Thực. Kẻ thắng lợi cuối cùng sẽ thống trị toàn bộ Dĩ Tây, A Mỗ Hà rộng lớn.