Xe của Dạ Đình Sâm nhanh chóng tới khách sạn đón Nhạc Yên Nhi. Không có Nghiêm lão và Trần Lạc nên trong xe rất yên tĩnh. – Hôm nay muốn ăn gì? Giọng Dạ Đình Sâm nhẹ và dịu dàng hiếm có. Nhạc Yên Nhi nở một nụ cười tinh quái, nháy cặp lông mi dày như cánh quạt, bảo: – Không nói cho anh biết đâu, cứ để tôi dẫn anh đến đó đã. Đảm bảo là anh chưa từng ăn món này cho mà xem. Trông cô vui vẻ như vậy, không còn bộ dáng rụt rè như mọi khi mà thêm một phần hoạt bát khiến người ta yêu thích. Đây là mặt khác mà hắn chưa từng thấy ở cô. Dạ Đình Sâm lẳng lặng nhìn Nhạc Yên Nhi, trong đôi mắt luôn lạnh nhạt giờ đây có chút dịu dàng lưu chuyển. Nhạc Yên Nhi chỉ đường cho lái xe, sau khi chạy qua mấy ngã tư xe đi vào một con ngõ nhỏ cũ nát, bề ngang chỉ vừa với chiếc xe đắt tiền này. – Thiếu gia, thế này thì… Tài xế do dự nói. Dạ Đình Sâm không để ý tới anh ta, cúi đầu hỏi Nhạc Yên Nhi: Nhạc Yên Nhi gật đầu. – Dừng xe đi, chúng tôi đi bộ vào. Giọng nói thấp đầy từ tính vang lên. – Không được đâu thiếu gia, sao ngài có thể đến chỗ như thế này được ạ… Tài xế nóng vội hô lên. Thiếu gia cao quý của gã mỗi bước đi đều phải được trải thảm đỏ dưới chân mới đúng, sao ngài ấy có thể đến cái chỗ dơ dáy bẩn thỉu thế này được chứ! Tiếc là Dạ Đình Sâm căn bản là không hề nghe gã nói gì, đôi chân dài bước một bước đã trực tiếp xuống xe. Nhạc Yên Nhi hào hứng đi trước, thỉnh thoảng quay đầu lại, chớp chớp đôi mắt to, vẫy tay giục hắn đi theo. Hai người theo con ngõ nhỏ đi sâu vào mấy trăm mét liền thấy phía trước có một quán ăn nhỏ hiện ra, có lẽ nơi này được sửa lại từ nhà ở bình thường, trông có gì đó đìu hiu quạnh quẽ khó tả. Nhạc Yên Nhi nhìn sắc mặt Dạ Đình Sâm, thấy hắn không tỏ ra khó chịu mới nói: – Anh đừng thấy chỗ này trông xập xệ mà coi thường nha, đồ ăn ở đây rất ngon đó. Mấy năm qua tôi cũng đi nhiều nhà hàng đắt đỏ rồi nhưng vẫn thấy đồ nơi đây làm là ngon nhất. Khi mẹ tôi còn sống hai mẹ con tôi cũng hay đến đây ăn lắm. Hai người cùng đi vào quán, bên trong không có ai hết, Nhạc Yên Nhi hô lên: – Thím Giang ơi, con tới rồi nè. Từ phía nhà bếp đằng sau quán vang lên tiếng bước chân, một người phụ nữ trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi đi ra, thấy người đến là Nhạc Yên Nhi liền vui vẻ cười nói: – Yên Yên! Lâu lắm rồi mới lại thấy con đó nha. Nhạc Yên Nhi tươi cười đáp lại: Thím cũng không nhận ra con nữa rồi. Thím Giang kéo tay Nhạc Yên Nhi, cẩn thận quan sát cô từ trên xuống dưới rồi mới nói vẻ đau lòng: