Đọc truyện Cô Vợ Trẻ Thế Thân Của Tổng Tài Full chữ tiểu thuyết ngôn tình hay. Trước khi gặp Đường Lạc Lạc, ông vua kim cương đứng đầu S thị xếp thứ năm nhà họ Mặc – Mặc Thiệu Đình nổi tiếng với thủ đoạn cay độc, sau khi gặp Đường Lạc Lạc, da h tiếng anh lại nổi như cồn, với sự cưng chiều vợ hơn cả tính mạng... “Làm vợ anh, cuộc đời em chỉ cần mua mua mua, cà cà cà.” “Đường Lạc Lạc, nói với em bao nhiêu lần rồi, em không cần phụ trách việc xinh đẹp như hoa, phụ trách ăn ngủ chơi là được rồi!” “Anh không muốn có con, như thế sẽ chia mất tình yêu của vợ dành cho anh.” Nghe những lời nói linh tinh của Mặc Thiệu Đình, Đường Lạc Lạc dở khóc dở cười, chỉ biết đưa hai tay lên đầu hàng...
Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Đang raLời trích dẫn kinh điển của Ái tân giác la Khang Duật – nhân vật chính: “Cậu có thể sai bảo con trai như con chó, nhưng cậu có dám sai bảo nó như con trai không?” “Tình địch tương lai là một con chó, tôi còn mặt mũi gì nữa?” “Chữ của cậu thật khó xem, về nhà phải chăm chỉ tập viết, nếu không tương lai k� tên ở ô phối ngẫu của tôi lại làm tôi mất mặt.” “Đồ ngốc, cậu không thấy là tôi đang hối lộ em vợ tương lai sao?” “Giường lớn như vậy mà cậu còn ngủ kiểu này, về sau mình phải mua giường lớn hơn mới có chỗ ngủ!” “Nghe này, mình cho phép cậu thích mình. Nhưng ngoại trừ đầu bạc răng long thì cậu không còn con đường nào khác nữa!” Không tính đến những người ngoài, Âu Dương Diễm Diễm – em sinh đôi của nữ nhân vật chính từng đánh giá Khang Duật như thế này: “Chị, lúc Khang Duật nhìn những người khác, ánh mắt trong suốt như mắt em bé sơ sinh vậy, vậy mà lúc nhìn chị nó lại bẩn như cục đờm.” Tuy rằng cách so sánh có hơi ghê, nhưng rất chính xác. Vì thế, nữ nhân vật chính liền hoa hoa lệ lệ bị Khang Duật bắt cóc…
Ảnh Hậu Của Chàng Tổng
Đang raĐọc Truyện tiểu thuyêt ngôn tình ảnh hậu của chàng tổng. Tống Như co người nằm ở trên sofa nhắm mắt dưỡng thần, lại mơ hồ nghe được phòng tắm bên kia truyền đến tiếng động kỳ lạ, giống như tiếng thở gấp của người phụ nữ và đàn ông. Cô loạng cho� ng đi tới, dựa vào bên tường. Chợt có tiếng giục giã đầy hưng phấn của người phụ nữ vang lên. "Lại nhanh hơn... Lại nhanh hơn nữa!" Tiếng bạch bạch va chạm đầy xấu hổ chọc vào màng tai của Tống Như, sau đó thoáng ngừng lại. Máu trong người cô dường như đã đông cứng, bên tai chỉ còn lại có tiếng thở hổn hền của người đàn ông. "Đừng đánh thức Tống Như. Em mau mặc quần áo tử tế, anh đưa em về." Người đàn ông khẽ nói với giọng khàn khàn. "Sao nào? Anh sợ bị cô ta phát hiện ra chuyện của chúng ta à? Anh yên tâm đi, tối nay cô ta uống rất nhiều rượu... Ngày mai anh lại phải đi nhận giấy kết hôn với cô ta rồi, cho nên tối nay anh thỏa mãn em đi!" Dương Vũ Mịch nâng đôi môi đỏ mọng, khóe mắt liếc nhìn về phía bóng người mờ mờ phía sau cửa phòng tắm kia, khóe miệng cong lên cười lạnh: Tống Như à, thế này thì cô cũng nên hết hy vọng rồi chứ? Như vậy đứa trẻ trong bụng tôi mới có thể có được một thân phận danh chính ngôn thuận! Bên ngoài cửa phòng tắm, Tống Như cố nhịn không rơi nước mắt, lảo đảo lùi lại hai bước, khó khăn lắm mới chống tay vào tường, miễn cưỡng đứng vững được. Bàn tay cô buông thõng xuống bên người và siết chặt, sắc đỏ trên gò má đã mất sạch. Cô vì người đàn ông này mà bỏ qua vị trí Hoa Đán đứng đầu, tặng lại cho Dương Vũ Mịch.