Thay Chị Lấy Chồng full của tác giả Mộc Tâm Hôm nay, tôi đã được lấy người đàn ông mà mình yêu mười hai năm trời, chỉ có điều là dùng danh nghĩa của chị gái mình - Tống Duyên Minh mà thôi… Tôi và chị gái tuy có khuôn mặt giống nhau, nhưng lúc nhỏ vì sơ sót của bệnh viện nên tôi bị đưa vào cô nhi viện. Cho đến ba năm trước tôi mới trở về nhà họ Tống. Đứa con gái lỗ mãng như tôi hoàn toàn xa lạ với nhà họ Tống lớn như vậy nhưng vì từ nhỏ tôi không có bố mẹ nên tôi luôn cẩn thận, hy vọng có thể hòa nhập với gia đình ấy, hy vọng có được sự yêu thương của bố mẹ. Vậy nên hôm trước, lúc bố mẹ và chị gái cầu xin tôi gả cho Lý Hào Kiệt thay cho chị gái, tôi gần như chẳng nghĩ gì mà đồng ý luôn. Một là vì tôi yêu Lý Hào Kiệt, hai là vì đây là lần đầu tiên tôi được người nhà cần đến nên tôi không muốn khiến họ thất vọng. Giờ đã là mười hai giờ sáng, sau khi nghi thức lễ cưới kết thúc, Lý Hào Kiệt liền vội vàng rời khỏi, chẳng thèm dặn dò tôi lấy một câu.
Đọc truyện cô vợ câm tổng tài hãy yêu đi các cậu nhé full ngôn tình sủng hay. Mộ Viên Bách nổi tiếng là kẻ lập dị, ít ai chịu được tính anh. Chỉ vì Mộ gia và Ninh gia có hôn ước được lập từ nhỏ, đáng ra người kết h& circ;n với anh là Ninh Tuyết, nhưng cô ta không chịu kết hôn với kẻ lập dị này, ba cô liền đẩy cô đến đây. Bởi vì từ nhỏ Ninh Hinh đã không nói chuyện được. Điều đó khiến Ninh gia rất chán ghét cô, chẳng ai công nhận cô là nhị tiểu thư trong nhà cả. " Ai cho phép cô ngồi trên giường?". Mộ Viên Bách tức giận hỏi, anh là người có thói quen giữ sạch sẽ, đồ của anh chưa được phép mà có người khác chạm vào anh liền xem thứ đó rất dơ bẩn. Thấy Mộ Viên Bách tức giận, cô vội ôm váy cưới lên rồi xuống sàn ngồi. Mộ Viên Bách nhìn người con gái đang ngồi dưới sàn, bộ váy cưới trên người cũng chưa kịp thay ra, anh lướt qua cô. " Chỉ là một con câm, tại sao tôi phải kết hôn với cô chứ?". Nói xong anh tiến thẳng vào phòng tắm, đóng cửa một cái thật mạnh. Ninh Hinh co mình lại, cô dồn bản thân vào góc tường. Từ trước đến nay, sự tồn tại của cô chẳng ai công nhận, đi đến đâu cũng bị người khác ghét bỏ.
Tung Hoành Cổ Đại (full)
Đang raĐọc truyện Tung Hoành Cổ Đại Ôn Yến thể loại xuyên không của tác giả Ôn Uyển. Ôn Yến kìm nén sự đau đớn cả người, cộng thêm sự chua xót trong lòng không giải thích được, yếu ớt hỏi: “Ngươi, nói cho ta biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?" Đúng vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không phải nàng đang nằm trong phòng phẫu thuật sao? Sao lại tới nơi này rồi? Hơn nữa ngực nàng đã không còn đau, nói cách khác thì vết thương đã khép lại. Còn nữa, những trí nhớ không phải của nàng nhưng nằm trong đầu nàng, đó rốt cuộc là của ai? Một ý nghĩ nhanh như chớp xẹt qua đầu óc của nàng, nàng xuyên việt rồi? Làm sao sẽ… Cả người Ôn Yến lạnh lẽo như chết vậy, máu toàn thân đông lại, hô hấp lập tức trở nên gấp gáp, nàng hét lên một tiếng: “A..." Ôn Yến hoang mang nhìn nam nhân trước mặt. Hắn đã mặc áo quần xong, áo mãng bào làm bằng tơ lụa màu đen được thêu thêm tơ vàng, bên hông thắt một chiếc đai lưng bằng vàng ngọc, chân đi đôi ủng da dê màu đen. Dáng dấp tuấn tú lạnh lùng tàn bạo, ánh mắt mang theo thứ ánh sáng lạnh lùng, tựa như được ngưng tụ từ băng của địa ngục vậy. Trong sự lạnh lùng đó, còn mang theo một sự thù hận cực lớn. Hắn chậm rãi đi tới trước giường của nàng, nói từng chữ từng câu: “Cả đời ta cũng không tha thứ cho ngươi! Nếu như Khanh Nhi vẫn không tỉnh lại, ta nhất định làm cho ngươi khó chịu!" Ôn Yến chìa tay nắm lấy tay hắn, trong đầu là một mảnh ngổn ngang, trí nhớ của hai người không ngừng đánh thẳng vào nàng, nàng muốn phân biệt nhưng không biết nói thế nào, chỉ lẩm bẩm: “Ta không phải là nàng ta, ta không phải là nàng ta..." "Ngày mai Bạch Phi sẽ vào cửa, nếu ngươi muốn giữ được cái ghế chính phi, tốt nhất nên an phận thủ thường. Nếu không, cho dù mẫu hậu phản đối, bổn vương cũng tuyệt đối sẽ bỏ người!" Nói xong, hắn dùng đôi mắt lạnh lẽo liếc nhìn nàng một cái, xoay người phất tay áo rời đi.
Chàng Ceo Của Tôi Full
Đang raĐọc Truyện Chàng CEO Của Tôi Full của tác giả Đinh Thiển. Cô rất cần tiền, cần chứng cứ, mà ngoài Bùi Duy, cô không nghĩ ra còn ai có thể giúp được cô nữa. Nghĩ thế, Đường Nhật Khanh mới xuống nước, đẩy cửa đi vào. Ngoài hành l ng âm u ẩm thấp, nhưng trong nhà lại hết sức nóng bỏng, quần áo vương vãi đầy đất, âu phục của đàn ông, cùng... phụ nữ ... Lúc này, phía phòng ngủ truyền đến âm thanh rên rỉ quyến rũ của phụ nữ: "Anh Duy, anh làm người ta đau." Đường Nhật Khanh dừng bước, đưa tay đẩy cánh cửa khép hờ trước mặt ra. "Hả, ai đó?" Người phụ nữ trên giường phản ứng trước tiên, sợ hãi kêu lên, kéo chăn che trước ngực. Việc quan trọng bị ngắt quãng, Bùi Duy tức giận, nghiêm mặt lên tiếng chửi mắng, quay đầu nhìn thấy Đường Nhật Khanh sắc mặt trắng bệch đang đứng ở cửa, anh ta vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Sao em lại tới đây?"
Đọc truyện đỉnh cấp rể quý Trần Dật Thần - Trần Lạc Thần - Trần Đức Thân Trần Phong, Người thừ kế của nhà siêu giàu đỉnh cấp gặp rất nhiều rắc rối khi chỉ ước ao cuọc sống điền viên. Lựa chọn làm rể hay thừa kế, xin mời các bạn đọc bộ truyện đô thi hợp thời này. Trích: Thành phố Thương Châu, phố đi bộ, trước cửa một nhà hàng, Trần Dật Thần mặc một bộ quần áo giao đồ ăn màu vàng, thần sắc lạnh nhạt. “Dạ phải, ông chủ nói, chỉ cần cậu chủ chịu về nhà họ Trần, tài sản trăm ngàn tỷ của nhà họ Trần sẽ giao cho cậu chủ nắm giữ.” Đối diện với Trần Dật Thần, một ông lão mặc Đường phục màu xám cung kính mở miệng. “Ha…tài sản trăm ngàn tỷ?” Trần Dật Thần cười tự giễu một tiếng, nhàn nhạt thở dài nói: “Nhà họ Trần các người thật có tiền a.” Giống như là nghe ra được ý vị mỉa mai trong lời nói của Trần Dật Thần, ông lão Đường phục bất lực hỏi: “Cậu chủ vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện ba năm trước sao?” Thấy Trần Dật Thần không nói chuyện, Trần Lâm cười khổ nói: “Cậu chủ, chuyện ba năm trước, đích thực là ông chủ làm không đúng, nhưng ba năm nay, ông chủ cũng đã vì chuyện đó mà trả giá đủ rồi, tại sao cậu chủ lại không chịu cho ông chủ một cơ hội kia chứ?” “Cơ hội?” Khoé miệng Trần Dật Thần nhếch lên một tia mỉa mai, bảo anh cho Trần Ứng Long cơ hội, nhưng Trần Ứng Long đã từng cho mẹ anh qua cơ hội sao? Trần Dật Thần vĩnh viễn cũng không quên được, ba năm trước, bộ dạng mẹ bệnh chết ở trước mặt của mình. Nhà họ Trần có tài sản trăm ngàn tỷ, nhưng Trần Ứng Long lại không chịu móc ra 3 tỷ để cho mẹ chữa bệnh, cho dù mình đã quỳ xuống trước mặt ông ta vẫy đuôi cầu xin lòng thương xót như một con chó, Trần Ứng Long cũng không một chút động lòng, trơ mắt mà nhìn mẹ bị bệnh chết. Bây giờ Trần Ứng Long lại muốn một cơ hội? Ha… Trần Dật Thần lắc đầu, thần sắc mang theo sự trào phúng nói không nên lời. Nguồn: inovel