Quy Phục Vợ Yêu - Lăng Tuệ
Đang raThông tin: Quy Phục Vợ Yêu - Lăng Tuệ (Truyện full) Giới thiệu Truyện Quy Phục Vợ Yêu - Lăng Tuệ Để trả thù cho cái chết của cha, cô đã tìm cách leo lên giường của Phó Mặc Quân, người đàn ông của em gái mình. Khi đám cưới hai gười diễn ra, một tay cô đứng lên vạch mặt bộ mặt giả tạo của đứa em gái “tốt”, thuận lợi đạp nhà họ Trương xuống. Sau đó lại dùng đứa con trong bụng mà giao dịch với anh. “Tôi sinh đứa con này cho gia đình anh, nhưng anh phải giúp tôi điều tra lại cái chết của cha tôi” “Tôi không muốn làm một cuộc giao dịch thua lỗ” Người đàn ông hờ hững buông ra một câu. Cô nhanh chóng chặn cửa lại, không cho anh ra ngoài. “Anh muốn gì.” “Trực tiếp đem em ra giao dịch đi, như thế sẽ có lợi hơn đó” Khoé miệng anh nở một nụ cười đầy thâm sâu. Lăng Tuệ ngập ngừng, giao dịch này cô phải thực hiện cho bằng được. “Được.” Lời vừa dứt, chưa kịp đợi cô định thần đã kéo đến cục dân chính, làm thủ tục đăng kí kết hôn. Khoan đã, sao mọi chuyện càng lúc càng kì lạ vậy, rõ là cô lợi dụng anh ta, sao đến cuối cùng lại thành ra anh ta lợi dụng cô. Rốt cuộc là sai ở đâu cơ chứ?
Thông tin: Tổng Giám Đốc Cô Dâu Của Anh Bị Tráo Đổi (truyện full) Nội dung Tổng Giám Đốc Cô Dâu Của Anh Bị Tráo Đổi của tác giả: Phủng Anh kể về chuyện tình giữa Tống Thành và An Nhiên - An Nhiên thấy Tống Thành đột ngột xô g đến thì vội giơ tay ra đỡ, sợ hắn bị choáng váng sau cú tông xe. Cô lay gọi: “Đừng ngất! Tôi đưa anh đi bệnh viện” Khuôn mặt đẹp đế của Tống Thành áp vào hõm cổ An Nhiên, thở ra một hơi nóng rẩy như sốt cao. Đúng lúc đó, một chiếc lao đến, bật đèn sáng choang. Một tay An Nhiên đỡ thân thể nặng nề của Tống Thành, một tay vẫy loạn xạ ra tín hiệu gọi xe kia dừng lại. Chiếc xe màu đỏ rực đi chậm lại, đến gần hai người. An Nhiên đột nhiên thấy cảm giác quen thuộc, chưa kịp gọi thì đột nhiên tài xế kia rồ ga vọt đi mất. Trước khi đi qua, bánh xe còn hắt nguyên một vũng nước mưa tạt thẳng từ đầu tới chân cô ướt sũng.
Truyenone giới thiệu truyện ông xã là chiến thần lâm ngọc linh full chữ. Các bạn theo dõi nhé, và nhớ chỉnh màu nền và cỡ chữ, font chữ để đọc thoải mái nhé. Truyện được cập nhật mỗi ngày, các bạn ghé nhóm để chat chít, g&oacut ;p ý, báo lỗi cho team làm việc hiệu quả và tốt hơn nhé. Chúc cả nhà có những giây phút thú vị bên truyenone
Bộ truyện ngôn tình hay đặc sắc, nổi đình nổi đám trong thời gian khá dài nhờ cốt truyện và dòng văn mạch lạc. Là bộ truyện đáng đọc. Truyện one xin mời các bạn thưởng thức bộ truyện hay này. Đã full. Nhạc Yên Nhi gạt tay Đỗ Hồng Tuyết ra cô khẽ cười rồi đáp: - Được, tôi chờ, tôi chờ cô giết chết tôi! Đỗ Hồng Tuyết nghẹn họng, sắc mặt trở nên rất khó coi. - Được, tôi xem cô phách lối được tới lúc nào! Đỗ Hồng Tuyết xoa tay, khinh miệt nhìn lại rồi mới bỏ đi. Dáng vẻ kia là dáng vẻ của người chiến thắng. Nhạc Yên Nhi nhìn mà chướng mắt. Cô nhắm mắt, hít thở sâu mấy lần, cảm thấy đã không còn khó chịu như vậy nữa. Cô sờ bụng, đây là nơi khởi nguồn cho mọi dũng khí của cô, cô sẽ không chịu thua dễ dàng như vậy! Nhưng Nhạc Yên Nhi vẫn thấy rất lạnh, rất lạnh. Cô nhìn kim giây trôi qua từng vòng, sau đó là kim phút, cuối cùng đã tới mười một giờ. Vì con, cô nên ngủ sớm, thế nhưng cô vẫn muốn chờ hắn về như trước đây. 11<30. Dạ Đình Sâm mở cửa vào, thấy Nhạc Yên Nhi nằm co trên salon, tự ôm lấy mình, hệt như con mèo nhỏ khuyết thiếu cảm giác an toàn. Dáng người nhỏ gầy kia khiến tim hắn nghẹn lại. Hắn đã bảo Nghiêm lão nhắn với cô là mình về muộn rồi cơ mà? Sao cô lại ngốc thế, cứ chờ, chết tiệt! Hắn vội vàng bước tới, cởi áo khoác đắp cho cô, hành động này khiến Nhạc Yên Nhi từ từ tỉnh lại. - Dạ Đình Sâm? - Đã bảo cô rời khỏi đây cơ mà? Sao cô còn ở lại? Hắn cố nén đau lòng, nói ra những lời lạnh lẽo. Nhạc Yên Nhi làm như không nghe thấy, cô chỉ duỗi tay nắm lấy ống tay áo hắn, lay lay, cười hỏi: - Muộn thế này mới về, chắc là anh đói rồi. Em nấu mì trứng cà chua cho anh nhé? Anh có nhớ không, lần đầu tiên em nấu cho anh ăn chính là món này đấy. - Tôi đã bảo tôi chẳng nhớ được gì cả, cô đừng phí công tiếp tục nữa. Hắn lạnh lùng nói nhưng bàn tay đã siết chặt đến độ nổi gân xanh. Nhạc Yên Nhi nghe thế thì chỉ cười khẽ: