Truyện Gả Vào Hào Môn - Trác Du Hiên - Quân Dao. Trích: "Cô là ai? Tại sao lại ở nơi này?" "Em là vợ anh!" "Nói dối, vợ tôi tôi lại không nhận ra sao? Cô không phải là Thẩm Sơ Vũ, không phải là cô" Tạ nhà họ Thẩm trước một ngày hôn lễ diễn ra. "Quân Dao, chị mày bỏ trốn rồi.Mai mày phải thay chị mày kết hôn" "Nhưng con....' Cô cắn chặt môi, đôi mắt đen láy rưng rưng nước mắt, cô ngước mắt nhìn người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi trước mặt mình. Người đó không ai khác lại chính là mẹ cô. "Không có nhưng nhị gì hết.Hôm nay mày phải ở đây, mai mày chuẩn bị làm cô dâu đi:" Bà đặt một đĩa cơm xuống đất, liếc mắt nhìn cô một cái rồi cho người đem một chiếc váy cưới màu trắng tinh vào phòng. Đó là chiếc váy cưới mà chị cô, Thẩm Sơ Vũ ngày mai sẽ mặc, sẽ bước vào lễ đường cùng với người đàn ông cô yêu nhất. Nhưng vài tiếng trước, chị cô lại bỏ trốn đi đâu mất.
Chàng Mù Hóa Ra Em Yêu Anh
Đang raTruyện Chàng Mù Hóa Ra em Yêu Anh của tác giả Mộc Phù Sinh. Truyện One chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Radio trường học lúc nào cũng sinh động, so với lúc Tang Vô Yên mới vào trường thì các tiết mục phong phú hơn. Đáng tiếc, phòng radio đó nàng đã đã lâu không đi. Đang đứng đợi Trình Nhân ở vườn hoa n ỏ đã mấy phút, mới thấy Trình Nhân cười khanh khách đi tới. “Làm sao vậy? Vẻ mặt ngốc quá àh.” Trình Nhân hỏi. “Ta đang say mê giọng nói của Hứa Thiến.” “Ta nghĩ là ngươi đang ăn dấm chua thì có.” “Không có, không có, không có.” Tang Vô Yên nhéo nàng.
Thay Chị Lấy Chồng full của tác giả Mộc Tâm Hôm nay, tôi đã được lấy người đàn ông mà mình yêu mười hai năm trời, chỉ có điều là dùng danh nghĩa của chị gái mình - Tống Duyên Minh mà thôi… Tôi và chị gái tuy có khuôn mặt giống nhau, nhưng lúc nhỏ vì sơ sót của bệnh viện nên tôi bị đưa vào cô nhi viện. Cho đến ba năm trước tôi mới trở về nhà họ Tống. Đứa con gái lỗ mãng như tôi hoàn toàn xa lạ với nhà họ Tống lớn như vậy nhưng vì từ nhỏ tôi không có bố mẹ nên tôi luôn cẩn thận, hy vọng có thể hòa nhập với gia đình ấy, hy vọng có được sự yêu thương của bố mẹ. Vậy nên hôm trước, lúc bố mẹ và chị gái cầu xin tôi gả cho Lý Hào Kiệt thay cho chị gái, tôi gần như chẳng nghĩ gì mà đồng ý luôn. Một là vì tôi yêu Lý Hào Kiệt, hai là vì đây là lần đầu tiên tôi được người nhà cần đến nên tôi không muốn khiến họ thất vọng. Giờ đã là mười hai giờ sáng, sau khi nghi thức lễ cưới kết thúc, Lý Hào Kiệt liền vội vàng rời khỏi, chẳng thèm dặn dò tôi lấy một câu.
Đọc truyện cô vợ câm tổng tài hãy yêu đi các cậu nhé full ngôn tình sủng hay. Mộ Viên Bách nổi tiếng là kẻ lập dị, ít ai chịu được tính anh. Chỉ vì Mộ gia và Ninh gia có hôn ước được lập từ nhỏ, đáng ra người kết h& circ;n với anh là Ninh Tuyết, nhưng cô ta không chịu kết hôn với kẻ lập dị này, ba cô liền đẩy cô đến đây. Bởi vì từ nhỏ Ninh Hinh đã không nói chuyện được. Điều đó khiến Ninh gia rất chán ghét cô, chẳng ai công nhận cô là nhị tiểu thư trong nhà cả. " Ai cho phép cô ngồi trên giường?". Mộ Viên Bách tức giận hỏi, anh là người có thói quen giữ sạch sẽ, đồ của anh chưa được phép mà có người khác chạm vào anh liền xem thứ đó rất dơ bẩn. Thấy Mộ Viên Bách tức giận, cô vội ôm váy cưới lên rồi xuống sàn ngồi. Mộ Viên Bách nhìn người con gái đang ngồi dưới sàn, bộ váy cưới trên người cũng chưa kịp thay ra, anh lướt qua cô. " Chỉ là một con câm, tại sao tôi phải kết hôn với cô chứ?". Nói xong anh tiến thẳng vào phòng tắm, đóng cửa một cái thật mạnh. Ninh Hinh co mình lại, cô dồn bản thân vào góc tường. Từ trước đến nay, sự tồn tại của cô chẳng ai công nhận, đi đến đâu cũng bị người khác ghét bỏ.
Tung Hoành Cổ Đại (full)
Đang raĐọc truyện Tung Hoành Cổ Đại Ôn Yến thể loại xuyên không của tác giả Ôn Uyển. Ôn Yến kìm nén sự đau đớn cả người, cộng thêm sự chua xót trong lòng không giải thích được, yếu ớt hỏi: “Ngươi, nói cho ta biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?" Đúng vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không phải nàng đang nằm trong phòng phẫu thuật sao? Sao lại tới nơi này rồi? Hơn nữa ngực nàng đã không còn đau, nói cách khác thì vết thương đã khép lại. Còn nữa, những trí nhớ không phải của nàng nhưng nằm trong đầu nàng, đó rốt cuộc là của ai? Một ý nghĩ nhanh như chớp xẹt qua đầu óc của nàng, nàng xuyên việt rồi? Làm sao sẽ… Cả người Ôn Yến lạnh lẽo như chết vậy, máu toàn thân đông lại, hô hấp lập tức trở nên gấp gáp, nàng hét lên một tiếng: “A..." Ôn Yến hoang mang nhìn nam nhân trước mặt. Hắn đã mặc áo quần xong, áo mãng bào làm bằng tơ lụa màu đen được thêu thêm tơ vàng, bên hông thắt một chiếc đai lưng bằng vàng ngọc, chân đi đôi ủng da dê màu đen. Dáng dấp tuấn tú lạnh lùng tàn bạo, ánh mắt mang theo thứ ánh sáng lạnh lùng, tựa như được ngưng tụ từ băng của địa ngục vậy. Trong sự lạnh lùng đó, còn mang theo một sự thù hận cực lớn. Hắn chậm rãi đi tới trước giường của nàng, nói từng chữ từng câu: “Cả đời ta cũng không tha thứ cho ngươi! Nếu như Khanh Nhi vẫn không tỉnh lại, ta nhất định làm cho ngươi khó chịu!" Ôn Yến chìa tay nắm lấy tay hắn, trong đầu là một mảnh ngổn ngang, trí nhớ của hai người không ngừng đánh thẳng vào nàng, nàng muốn phân biệt nhưng không biết nói thế nào, chỉ lẩm bẩm: “Ta không phải là nàng ta, ta không phải là nàng ta..." "Ngày mai Bạch Phi sẽ vào cửa, nếu ngươi muốn giữ được cái ghế chính phi, tốt nhất nên an phận thủ thường. Nếu không, cho dù mẫu hậu phản đối, bổn vương cũng tuyệt đối sẽ bỏ người!" Nói xong, hắn dùng đôi mắt lạnh lẽo liếc nhìn nàng một cái, xoay người phất tay áo rời đi.