Sao thế? Không thích à? Lúc nói chuyện, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Dạ Đình Sâm bất ngờ trở nên mềm mại, môi mỏng cũng hơi cong lên, rõ ràng là rất vui vẻ.
Vẻ mặt Âu Duyên Tây như nhìn thấy ma, quay lại nhìn Bạch Kính Thần thì thấy biểu cảm của hắn cũng giống mình y đúc.
Từ nhỏ đến lớn, Dạ Đình Sâm đều được nuôi dạy với tư cách là người thừa kế, yêu giận không thể hiện ra ngoài, quả thực cứ như là khối băng vậy.
Thậm chí đối mặt với hai người bạn thuở nhỏ như bọn họ mà chỉ nhếch mép cũng đã xem như là nể tình lắm rồi đấy! Thế nhưng khi nói chuyện điện thoại với một người khác hắn lại dịu dàng đến vậy! Vui vẻ đến vậy! Ngay cả Dạ phu nhân còn chưa bao giờ được đối xử như thế đâu!
– Chuyện này không phải có thích hay không là được biết không! Anh… anh… anh mua nhiều quần áo thế cho tôi làm gì? Có tiền là có thể tiêu xài hoang phí như thế sao?! Nghe thấy giọng nói hổn hển đầy giận dữ của Nhạc Yên Nhi, Dạ Đình Sâm gần như có thể tưởng tượng được lúc nói chuyện, đôi mắt như nai con to tròn của cô sinh động đến mức nào.
– Em mặc vào sẽ không phí phạm.
Hai người bên cạnh sợ chết khiếp! Dạ Đình Sâm đang nói lời âu yếm hả?! Bạch Kính Thần thật lòng muốn lật xem lịch vạn niên trong di động… Hôm nay là ngày quái gì vậy? Nhạc Yên Nhi nghe thấy thế cũng sửng sốt.
Đây là có ý gì? Tuy rằng bọn họ kết hôn giả, nhưng dù sao thì trong mắt người của Dạ gia, cô vẫn là vợ của hắn.
Hay hắn sợ cô sẽ mất thể diện trước mặt người của Dạ gia? Cô chỉ có thể tự hiểu như vậy.
– Lát nữa đón em đi ăn.
Dạ Đình Sâm nhìn thấy Âu Duyên Tây và Bạch Kính Thần nháy mắt, không muốn để bọn họ xem kịch nên chỉ dặn dò một câu rồi cúp điện thoại.
hiểu rõ.
Dạ Đình Sâm gọi giám đốc phục vụ lấy áo vest tới, cầm áo lên rồi đi ra ngoài.
Lúc đi đến cửa, nhớ tới điều gì đó, hắn quay lại nói với hai người:
– Đó là chị dâu các cậu, lần sau tôi giới thiệu cho.
Hai người trong phòng hóa đá.
Lát sau…
… Dạ Đình Sâm về biệt thự đón Nhạc Yên Nhi.
Cô phát hiện chiếc Maybach hắn lái lúc trước giờ đã đổi thành một chiếc Ferrari màu đỏ, phối hợp với bộ vest màu đen của hắn quả thực là sang chảnh muốn chết!
Tôi không đói bụng lắm. Thật ra thì lúc này Nhạc Yên Nhi không có tâm trạng nào mà ăn cơm.
Cô cảm thấy từ khi gặp được Dạ Đình Sâm, mọi chuyện đều thoát ly dự đoán của cô nên mới dẫn đến tình cảnh thế này.
Có thêm một người chồng vẫn khiến cô cảm thấy không chân thật.
Dạ Đình Sâm không hỏi lại mà dẫn thẳng cô đến một nhà hàng tư nhân có chế độ khách quý nổi tiếng trong thành phố, gọi cua hoàng đế, hải sản, sashimi cùng với canh hầm dinh dưỡng, trang trí cực kỳ đẹp.
Vốn dĩ Nhạc Yên Nhi còn không có cảm giác gì, nhưng thức ăn vừa bưng lên đã thấy đói bụng.
Ọc….
Tiếng động bất ngờ vang lên ở trong nhà hàng xa hoa vô cùng yên tĩnh dễ khiến người khác chú ý.
Nhạc Yên Nhi phản xạ ôm bụng, xấu hổ ngẩng đầu, lập tức thấy được Dạ Đình Sâm đang nhìn cô.
Mất mặt quá đi… Nhạc Yên Nhi lập tức lúng túng đến mức muốn giấu mặt xuống gầm bàn.
Cô biết Dạ Đình Sâm cực kỳ coi trọng lễ tiết, bất kể là đi hay ngồi hắn vẫn luôn tuân thủ lễ nghi quý tộc một cách nghiêm khắc.
Hẳn là sẽ cảm thấy có một “người vợ”
như cô rất mất mặt rồi.
– Không đói lắm? – Giọng nói thấp trầm của người đàn ông vang lên, lặp lại lời cô từng nói, hơi có ý cười trêu ghẹo.
– Nhạc Yên Nhi xấu hổ đến mức mặt đỏ lên: