Chương 32

- “ Đúng là ngốc hết thuốc chữa , con mẹ nó , tôi vì cô mà tôi mất bao nhiêu thời gian đấy “ . Anh tức giận quát cô , xong lại hạ giọng : - Còn muốn ở đây đến bao giờ . Thế là Lệ Phó Thành quay lưng đi trước , để cô chạy theo sau . Trước khi lên xe cô còn mải ngắm nhìn chiếc xe mới , anh sở hữu hơn trăm chiếc siêu xe như vậy không thấy lãng phí sao . Cũng đâu có đi đâu mấy . - Nhìn gì ? Còn không mau lên xe . Huỳnh Hứa Giai ngồi bên ghế lái phụ , mắt lờ đờ nhìn anh lại chọc cho anh nổi giận . - Nhìn cái vẻ mặt của cô chán chết đi được . Cô siết chặt tay , miệng làu bàu : - Cũng đâu ai bắt anh nhìn . Lệ Phó Thành như ngạc nhiên ngước mắt nhìn cô , đằng đằng sát khí mở miệng , con mắt dài hẹp híp lại . - Cô vừa mới nói cái gì ? Huỳnh Hứa Giai không dám chọc giận anh , đêm nay có về nhà được hay là bị vứt ở đây là tuỳ thuộc vào tâm trạng anh . Cô nào dám liều lĩnh cãi tay đôi với Lệ Phó Thành . Huỳnh Hứa Giai mỉm cười , nụ cười mà đến cả Lệ Phó Thành cũng thấy giả trân hết sức nhưng vì biểu hiện ngoan ngoãn của cô nên anh hài lòng tiếp tục lái xe . - Cô cần tiền đến vậy sao ? Anh vẫn chăm chú lái , mắt hướng thẳng nhìn phía trước . Dường như thấy cô không hiểu hết toàn bộ câu nói lại thêm vào đó vài câu . - Đuổi theo tên trộm đó vì trong túi có tiền . Cô ngước mặt lên , mắt tròn xoe nhìn anh . - Em vốn không hay mang theo nhiều tiền bên mình đâu , bên trong có ảnh của em và mẹ chụp chung thôi . - Là Diệp Lộ ? Huỳnh Hứa Giai vội vàng xua tay : - Không phải , là mẹ ruột của em - Mộng Khanh . Lệ Phó Thành trước giờ chưa từng biết người mẹ trước của cô trông như thế nào nhưng thoạt nghe qua cái tên thấy quen quen . Hình như anh từng gặp người có cái tên đó ở đâu rồi . Cô nhìn khung cảnh tối om ngoài trời , ngồi bên trong còn cảm thấy rợn người . - Anh đến đây không thấy sợ ma sao . Lệ Phó Thành đang lái xe quay sang nhìn cô . - Từng sợ , khi tôi còn là một cậu bé thì cũng từng rất sợ . Nhưng khi tận mắt chứng kiến người thân của mình ra đi như vậy , cũng nằm ở nền đất lạnh lẽo đó nỗi sợ đã không còn nữa rồi . Cho nên Huỳnh Hứa Giai , mẹ tôi mà có mệnh hệ gì cô sẽ sống không yên đâu . Không gian bỗng chốc trở nên yên ắng , hơi thở nặng nề đến khó tả . Huỳnh Hứa Giai lén lút nhìn sắc mặt anh . - Em . . . . - Cô nhìn cái gì , thấy tôi nói xong rồi liền chột dạ sao? . . . . . . . . . . Gần 1 giờ đêm , Lệ Phó Thành vẫn chưa đưa cô trở về biệt thự mà đậu xe trước đồn cảnh sát . Cô muốn hỏi anh muốn vào trong đó làm gì , đi có lâu không nhưng nhìn gương mặt hầm hầm như băng của anh , cô lại thôi ý định hỏi. Cũng may là trước khi anh rời đi đã kịp mua cho cô cuộn cơm nắm ở cửa hàng tiện lợi nên chiếc bụng trống rỗng của cô cũng được lấp đầy . Mà Lệ Phó Thành đi cũng lâu hơn Huỳnh Hứa Giai dự đoán , tầm giờ này vẫn còn đến đây chắc hẳn phải có chuyện cần giải quyết . Ở đây cũng chỉ còn mỗi xe anh một mình trước cửa đồn . - Này , cho cô . Lúc Lệ Phó Thành đi ra , trên tay đã cầm chiếc túi sách của Huỳnh Hứa Giai lạnh lùng đưa cô . - “ Anh lấy được rồi sao “ . Huỳnh Hứa Giai vui vẻ nhận lấy . - Lúc nãy em nghe thấy tiếng súng , bên trong vẫn ổn chứ . - “ Vẫn ổn “ . Lệ Phó Thành sao có thể nói rằng anh vì cô mà tốn sức lực không ít , tiếng súng mà cô vừa nghe được là để đe doạ tên kia phải khai ra đồng bọn phía sau . Lệ Phó Thành cho xe chạy vào gara , quay sang nhìn đã thấy Huỳnh Hứa Giai đang ngủ ngon lành . Anh ngồi im lặng trên ghế nhìn cô cứ thỉnh thoảng lại mỉm cười cái gì đó . - “ Đúng là con heo đần “ . Lệ Phó Thành nhìn một hồi rồi đưa tay bế cô ra khỏi xe đi vào trong nhà . Huỳnh Hứa Giai có được hơi ấm liền cọ vào người anh . - “ Xem cô hưởng thụ chưa kìa , nặng chết tôi rồi “ . Lệ Phó Thành tuy nói vậy nhưng khoé môi lại cong lên . - “ Thiếu gia đã tìm được thiếu phu nhân rồi sao ? “ . Mã quản vẫn chưa đi ngủ , đứng trước cửa nhà chờ hai người về . - Ừm . Ông cũng mau nghỉ ngơi đi muộn rồi . Anh sau khi nói chuyện với Mã quản gia xong đưa cô lên lầu , giúp cô thay bộ váy ngủ rồi nhẹ nhàng đắp chăn . Lệ Phó Thành bước ra ngoài hành lang tối om , bật điện thoại lên sau đó nhìn vào màn hình một lúc lâu . - Tiểu Du Du . Cô ta bị cuộc gọi giữa đêm đánh thức như vậy hình như còn ngái ngủ , giọng nói không được rõ ràng như mọi khi . - Anh . . . Anh gọi em có chuyện gì sao . - Ngày mai chúng ta nói chuyện đi . Tiếng điện thoại kéo dài “ tút tút “ rồi kết thúc . Tiểu Du Du như phát giác được ra chuyện gì mở to mắt , cơn buồn ngủ cũng tỉnh . Cô ta nhanh chóng gọi cho số gần đây nhất nhưng không có ai hồi âm . Bất giác sợ hãi mà đưa tay lên cắn móng tay . Khi Huỳnh Hứa Giai tỉnh dậy đã thấy quá trưa , cảm giác người có gì đó nằng nặng đè lên mơ màng mở mắt . Khuôn mặt đẹp trai không góc chết lập tức đập trước mặt hoà cùng với tia nắng chói mắt khiến cô nói luyên thuyên một hồi .