Chương 33

- Mình đang ở thiên đường sao ? Nhưng sao trên thiên đường lại có Lệ Phó Thành chứ . Lệ Phó Thành gối tay lên đầu , nằm nghiêng nhìn cô . Giọng nói lãnh đạm lại có chút đe doạ . - Cô đang ở địa ngục đấy . Xem tôi có giống với Diêm Vương muốn đoạt mạng cô không . Huỳnh Hứa Giai lúc này mới tỉnh táo hẳn , mở choàng mắt ra . Ý thức được mình đang nói mấy điều linh tinh liền dừng lại . Cô vội gạt phăng bàn tay của anh đang đặt trên người mình ra rồi đứng dậy . - Anh . . . Sao anh lại ngủ ở đây vậy . - Tôi là chồng cô , ngủ với vợ mình cũng không được sao . Điều lí này bị cấm kị từ bao giờ vậy . Huỳnh Hứa Giai thấy anh nói có lí như vậy nhất thời không biết nên nói thế nào nữa . Nhưng mà tự nhiên lại tỏ ra thân mật như vậy cô thấy không quen . Con người này tính tình lúc nóng lúc lạnh khiến cô không biết đâu mà lần . Cô đưa tay sờ chiếc bụng đang kêu , lại cảm thấy có gì đó không đúng . Đây đâu phải là chất liệu vải cô mặc hôm qua đâu , cúi xuống nhìn thì bàng hoàng . . . . Là chiếc váy có ren hồng mà . . . mà còn . . . không mặc nội y bên trong nữa . Huỳnh Hứa Giai đỏ mặt ôm thân thể mình hét lên . - Anh . . . Anh thay quần áo cho em sao . Lệ Phó Thành vẫn nằm thản nhiên ở giường , cười híp mắt gian xảo nhìn cô . - Ngoài tôi ra còn ai dám thay cho cô sao , đã nhìn mấy lần rồi còn ngại cái gì nữa . Chỗ cần sờ cũng đã sờ . Sao anh có thể nói mấy câu này trơn tru như vậy chứ khiến Huỳnh Hứa Giai xấu hổ muốn độn thổ . - Nếu đã dậy rồi mau đi thử đồ đi , tối nay còn cùng tôi đi dự tiệc nữa . Lệ Phó Thành đưa cô đến tủ quần áo , kéo ra . Bên trong phong cách gì cũng có , đồ còn mới tinh . Nó ở trong phòng cô nhưng cô đâu mua chúng , rõ ràng hôm qua còn chưa thấy xuất hiện . Chẳng lẽ Lệ Phó Thành đã sớm cho người nhét vào từ lúc sáng . Huỳnh Hứa Giai còn đang thất thần Lệ Phó Thành lại kéo tường kép của ngăn kéo , lộ ra những bộ nội y cũng được sắp xếp gọn gàng . Anh đưa tay ra dấu mời , ý bảo Huỳnh Hứa Giai cứ chọn bừa một bộ cho tối nay . Cô đưa tay lật qua mấy bộ , cả quần áo lẫn nội y đều vô cùng phù hợp với số đo của mình . - Sao anh biết số đo của em vậy . Anh híp mắt , đút tay vào túi quần âu . Cả người dựa vào tường . - Bàn tay tôi đo suốt ngày rồi cũng dần thân thuộc thôi . Huỳnh Hứa Giai nghe vậy tức tối cãi lại : - Vô sỉ . Gì mà đo suốt ngày chứ ? Lệ Phó Thành khoé môi nhếch lên , định châm chọc cô thêm vài câu , nhưng lúc này điện thoại trong túi vang lên . “ Lệ Phó Thành không phải anh nói muốn gặp em sao . Vậy bây giờ chúng ta gặp nhau đi “ . - Em đang ở đâu ? “ Văn phòng công ty anh “ - Được . Đợi anh đến . Lệ Phó Thành cúp điện thoại , cúi mặt nhìn cô : - Hôm nay cho cô nghỉ một buổi , ở nhà mà sửa soạn đi . Cô vẫn còn mải chăm chú nghe anh nói chuyện điện thoại mà quên mất mình phải đáp lại câu nói của anh , chỉ vội vàng gật đầu . Tại công ty của tập đoàn Lệ Thị - trong văn phòng của Lệ Phó Thành . Anh vừa mới đến đã thấy Tiểu Du Du ngồi đấy , nhìn thoáng qua đang đăm chiêu suy nghĩ gì đấy lại có vẻ lo lắng . - “ Anh đến rồi sao “ . Cô ta mỉm cười đứng dậy . Anh lướt qua người Tiểu Du Du , ngồi xuống vị trí dành cho chủ tịch kia . - Em biết anh muốn nói với em chuyện gì chứ ? - Em đâu phải là thần thánh , đâu biết đọc tâm thuật cũng không dự đoán trước tương lai . Lệ Phó Thành khẽ nhếch một bên mày , hai tay đan vào nhau chống cằm . - Anh rất ghét những kẻ nói dối , em quen anh lâu như vậy ít ra phải biết rồi chứ . Mau nói đi , chuyện của Huỳnh Hứa Giai là thế nào . Tiểu Du Du sống chết không chịu thừa nhận : - Sao ? Cô ấy làm sao . Em không hiểu anh đang nói gì . Lệ Phó Thành im lặng , ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô ta . Tiểu Du Du cuối cùng không chịu nổi sức ép như vậy mới buộc miệng nói ra . - Đúng , là do em đã sai người muốn đưa cô ta ra xa anh . Em thừa nhận mọi chuyện nhưng còn anh thì sao chứ ? Anh thay đổi rồi . Cô ta nói đến đây nước mắt rơi xuống , vẻ mặt bày ra tủi thân nói tiếp : - Người vốn nên đi dự tiệc với anh là em , không phải năm nào chúng ta cũng đi cùng nhau sao . Anh vì cô ta mà nhìn em như vậy , vì cô ta mà trách cứ em . Lệ Phó Thành , anh đừng quên cô ta chính là hung thủ muốn giết chết mẹ anh . Lệ Phó Thành tay nắm thành quyền , đôi mắt lập tức đục ngầu . Trên trán , gân xanh cũng nổi lên . - Tiểu Du Du , mọi chuyện anh đều có kế hoạch . Tốt nhất em nên ngồi yên đi , anh yêu chiều em không phải là để em gây loạn . - Yêu chiều ? Ngoài việc cho em tiền ? Thứ em muốn là cái khác cơ . - Em muốn gì ? Ngủ với anh sao ? Em vốn không phải là người như vậy . Tiểu Du Du , người thay đổi mới là em . Cô ta biết mình lỡ lời vội ngồi bệt xuống đất , khóc lớn . - Lệ Phó Thành . Không phải như vậy đâu , em không có ý như vậy . Em biết anh vẫn còn yêu em mà , em cũng rất yêu anh . Chuyện lần này là em sai rồi , do em không suy nghĩ thấu đáo .