Chương 37

Mộng Khanh hướng chiếc ô tới cho cô , đôi mắt hiện lên sự xa lạ . - Nhưng mỗi khi nhìn thấy con , mẹ lại nhớ tới quá khứ đau khổ của mình , những sai lầm của tuổi trẻ . Vậy nên Huỳnh Hứa Giai à , hãy sống tốt với thân phận hiện tại đi . Chúng ta hãy buông tha cho nhau , không phải con cũng rất hạnh phúc bên người chồng của mình đó sao . Mẹ sống rất tốt nên mong con cũng hãy như vậy . - “ Mẹ à , ba đang đợi chúng ta dưới lầu . Mẹ mau xuống thôi “ Tô Linh bất ngờ xuất hiện nói . - Mẹ biết rồi . - “Mau cầm lấy chiếc ô này đi , con đừng để bị ướt “ . Mộng Khanh đưa cho cô chiếc ô rồi rời đi . Huỳnh Hứa Giai cứ như vậy mà trơ mắt nhìn hai người họ rời đi . Chiếc ô giữa khách sạn cao cấp giữ nguyên vị trí đó một lúc lâu , đơn độc giữa sự tráng lệ này . Tại sao bà ấy lại vô tình như vậy , ít nhất cũng nên hỏi thăm cô một chút chứ . Chỉ cần nói một câu “ Con gái à , mẹ rất nhớ con “ không phải là được rồi sao . Tuy chỉ là giả dối thôi cũng được , cô cũng sẽ cảm thấy ấm lòng mà quên hết mệt nhọc mình phải chịu trước đây . Cơn mưa rào ngày một to hơn gột sạch sự náo nhiệt của thành phố A . Mưa bụi cuốn cảnh đêm bay mất . Sấm chớp thi thoảng vang dội , như tiếng rít lòng . Cô âm thầm lặng lẽ rơi lệ , đôi guốc trên chân cảm thấy thật đau nhức bị cô cởi bỏ . Huỳnh Hứa Giai hít một hơi thật sâu , một mình đi xuống dưới tầng một , chuyện hôm nay không phải là cô không tiếp nhận được . Hiến chi cô đã từng nghĩ đến vấn đề này . Chỉ là mới đầu nghĩ đến đã bị dập tắt mà thôi . - “ Cô đi đâu vậy “ . Lệ Phó Thành đợi cô trong xe , khi cô đi đến liền hỏi . Huỳnh Hứa Giai mệt mỏi mở cửa xe ra rồi ngồi xuống , cô không nhìn anh . Cả người hướng nhìn chỗ khác để tránh anh nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của mình . - Chuyện hôm nay anh tính trước rồi đúng không . Đôi mắt cô hướng ra lòng đường đang tắc nghẽn , đèn đuôi xe đỏ rực như những đốm lửa . Ô cửa kính lướt qua từng cảnh vật , cơn mưa rào huyên náo xoá tan tiếng inh ỏi của còi xe . Lệ Phó Thành chau mày : - Không phải cô luôn muốn gặp bà ta sao , tôi giúp cô toại nguyện . - Nhưng khi gặp rồi em lại ước giá như mình chưa từng gặp bởi lúc đó trong lòng sẽ không đau thêm một chút . Ánh đèn đường ngả xuống chiếu rọi nét mặt của người trong xe , cô cụp hàng mi nặng nề của mình xuống . Đáy lòng run rẩy . - Khi anh hận người khác luôn muốn họ phải đau khổ như vậy sao . Lệ Phó Thành nói : - Không thì sao , cô nghĩ cô có gì đặc biệt để tôi không làm như vậy . - “ Em không nghĩ thế “ Huỳnh Hứa Giai lắc đầu . Khi về đến biệt thự , cả người cô đã lạnh toát . Tuy trong xe có bật chế độ sưởi nhưng chỉ làm người cô ấm hơn vài phần , chiếc váy trên người vẫn còn âm ẩm dính chặt trên da thịt . Trong tay Huỳnh Hứa Giai cầm một chiếc ô , có mấy lọn tóc xoăn dài bị nước mưa thấm ướt vẫn chưa khô . Mười giờ tối , cơn mưa vẫn chưa ngớt . Huỳnh Hứa Giai trong phòng lướt qua một lượt điện thoại , dù tâm trạng có thế nào cô vẫn không thể lơ là Tiểu Du Du được . Lúc trước cô ta ghé qua đây mấy lần cô đã lén cài đặt định vị vào máy cô ta , cô ngồi trên giường ôm cốc trà gừng trong tay thật dễ chịu . Hơi ấm lan toả khắp nơi . - Thiếu phu nhân , thiếu gia gọi cô xuống . Giọng nói của giúp việc vang lên , nhờ có bọn họ việc nhà của cô được san sẻ không ít . Không phải ngày nào cũng dậy sớm rồi chuẩn bị dọn dẹp . - “ Vâng tôi biết rồi “ . Huỳnh Hứa Giai để chiếc điện thoại ở kệ tủ rồi đi xuống . Cô thấy anh vẫn đang cặm cụi trước máy tính nên chưa nói gì , đi lướt qua muốn đem cốc trà gừng đi rửa . Huỳnh Hứa Giai bỗng chốc dừng lại , nhìn vào màn máy tính . Đôi bàn tay đang gõ của anh dừng hẳn lại khi cảm nhận được người đằng sau đang nhìn chằm chằm , Lệ Phó Thành nghiêng đầu đối diện với cô . - Nhìn đủ chưa . - Anh định chuyển 30 phần trăm cổ phần cho Tiểu Du Du sao . Lệ Phó Thành khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhìn cô , môi mỏng bạc khẽ mở . - Thì sao ? Như vậy không phải là bước đầu của Tiểu Du Du thành công rồi sao , cô ta sẽ lấy hết tài sản của anh đến lúc đấy Lệ Phó Thành chẳng phải sẽ phá sản . Huỳnh Hứa Giai suy nghĩ một hồi , rụt rè nhìn anh , môi gần như đã bị cô cắn sắp nát . - Em muốn mua cổ phần này được không . Lệ Phó Thành cười đến lạnh thấu xương, giọng điệu đan xen sự bỡn cợt. - Cô lấy gì để mua . Huỳnh Hứa Giai luống cuống không biết phải trả lời sao , mắt không dám ngước lên nhìn Lệ Phó Thành bên cạnh . Cô đâu có nhiều tiền như vậy , số tiền đang tích góp kia chắc chắn không thể đủ . Nhưng nếu cô không nắm trong tay cổ phần đó , chắc chắn Tiểu Du Du sẽ hoàn thành kế hoạch của mình . - Anh . . . . Anh có tiền chứ , em . . . muốn vay . Chắc chắn sẽ trả anh cả vốn lẫn lời . - Tôi không có tiền , tôi chỉ có thẻ đen thôi . Câu nói của anh như ngõ cụt làm Huỳnh Hứa Giai không biết nên trả lời tiếp thế nào . Chưa để cô kịp nói , Lệ Phó Thành đã lôi ra đưa cho cô . Huỳnh Hứa Giai cầm chiếc thẻ trên tay mà cảm giác như mình đang cầm một tảng đá lớn. - Thẻ này hạn mức là bao nhiêu vậy .