Chương 38

Cô liếc nhìn anh , vẻ mặt anh vẫn lãnh đạm , trong đôi mắt hiện lên tia lạnh lùng . - Hạn mức ? Là cái gì vậy . Nếu như là người khác Huỳnh Hứa Giai chắc chắn sẽ cho rằng họ đang làm quá lên , nhưng người này lại là anh . Lệ Phó Thành nhiều tiền thế nào cả cái thành phố này đều biết . Huỳnh Hứa Giai muốn rời đi mà anh không để cho cô dễ ràng rời đi như vậy . - Ít nhiều cũng nên có thứ gì đặt cọc không phải sao ? Cô cảm giác sống lưng lạnh toát vì khí lạnh toả ra trên người Lệ Phó Thành , tim cô cũng đập nhanh hơn thường. Chưa đợi cô trả lời , Lệ Phó Thành đã cúi đầu xuống, ghé sát môi vào tai cô: - Vậy lấy bản thân cô đi , tôi chỉ cần như vậy là đủ . Cả vốn lẫn lãi sẽ không tính . Ánh mắt lưu manh lướt qua người cô một lượt , mà giúp việc thấy vậy cũng biết đường lui ra . Huỳnh Hứa Giai bị anh dồn đến mép bàn rồi bị anh bế xốc lên ngồi yên vị ở đấy . Khuôn mặt góc cạnh tiến tới phía cần cổ cắn lên rồi lại lần tới vành tai gặm nhấm . “ Ưm “ cả người cô như có dòng điện chạy qua , không nhịn nổi kêu lên một tiếng . Đôi tay anh uyển chuyển kéo dây áo xuống , rất nhanh thứ trắng nõn trước mặt xuất hiện . Lệ Phó Thành bế cô lên , để cô ôm lấy cổ mình . Anh vừa di chuyển vừa hôn nhẹ đôi môi ấy . Lệ Phó Thành đưa cô về phòng của mình , sắc màu trầm của căn phòng nhờ có cô mà nó thay đổi không ít . Từ màu đen xám được thêm nhiều màu sắc tươi sáng khác gợi cảm giác ấm cúng hơn . Anh thả cô xuống giường , anh càng hôn càng sâu hơn . Mặt Huỳnh Hứa Giai đỏ ửng lên sắp cạn kệt không khí nhưng anh vẫn cố cắn mút môi cô . Lệ Phó Thành lần nào cũng thế , luôn điên cuồng như vậy . Cô dùng hết sức lực của mình muốn đẩy anh ra nhưng sức lực của cô quá yếu , không thể đẩy nổi anh . - Ưm . . . Lệ . . . Phó Thành mau dừng lại . Hôm nay không tiện . Lưỡi anh dứt khỏi lưỡi cô , ánh mắt tràn đầy dục vọng hỏi : - Có gì mà không tiện . Huỳnh Hứa Giai vùi mặt vào gối lại bị anh nắm lấy cổ chân kéo thấp xuống . Bất quá cô đành phải nói ra . - Bà . . . bà dì của em đến . - “ Dì nào ? “ Lệ Phó Thành là trai thẳng , được giáo dục tốt sao hiểu được mấy thứ này . Huỳnh Hứa Giai mặt đỏ đến tận tai , mấy vấn đề này có cần phải hỏi kĩ lưỡng đến vậy không . - Là ngày của con gái thôi . Anh ngờ ngợ ra thứ gì đó dừng lại động tác vừa rồi , tuy không hiểu rõ nhưng biết chắc cô cũng rất khó chịu giống như ngày của đàn ông . - Hôm nay tạm tha cho cô . Huỳnh Hứa Giai lập tức đứng dậy , vội vàng tìm chiếc dép lông . Cô muốn rời khỏi đây ngay lập tức , càng nhanh càng tốt . - Cô không có gì thắc mắc sao ? - Chuyện gì cơ . - Mẹ của cô . Sắc mặt cô hình như không vui lắm , hai tay luôn bấu vào nhau . - Bà ấy sống tốt như vậy còn gì cần thắc mắc nữa chứ , cũng không còn lo lắng gì rồi . Lệ Phó Thành ngồi dậy , cơ ngực săn chắc vẫn trần trụi . - Bà ta vừa mới về nước , chắc chắn tình yêu đối với cô đã mờ nhạt . Đừng hy vọng gì nhiều , hôm nay cho cô đi là để mở mang tầm mắt . Tốt nhất không nên mơ tưởng hão huyền . - Vậy còn phải cảm ơn anh rồi . Cảm ơn đã cho em biết em bản thân em ở vị trí nào , là người không xứng đáng được yêu thương đến vậy . Lệ Phó Thành cài lại từng chiếc nút áo sơ mi , nghe được câu nói của Huỳnh Hứa Giai chiếc cúc liền đứt rơi xuống sàn rồi lăn đến cạnh chân cô . Anh có lòng tốt muốn giúp cô biết sớm mọi chuyện , bây giờ cô lại dùng thái độ đó sao . - “ Còn không mau cút đi , đừng để tôi thay đổi ý định “ . Lệ Phó Thành bực dọc quát . Huỳnh Hứa Giai sợ hãi không kịp xỏ dép liền chạy luôn , để lại chiếc dép lông trắng muốt đang nằm chỏng trơ giữa sàn cùng với chiếc cúc áo . Anh tiến tới nhặt chiếc cúc áo lên , ngả xuống giường sớm đã bị hai người làm cho nhăn nhó . Tay day day thái dương không tài nào chợp mắt được . Cô bên này cũng không khá khẩm hơn là mấy , cả đêm trằn trọc không ngủ được . Cô gác tay lên trán , nhớ đến Mộng Khanh . Chắc hẳn bây giờ bà ấy đang viên mãn lắm , lòng cô nặng xuống nước mắt lại lăn dài chảy theo khoé mắt xuống gối . Sáng sớm hôm sau , Lệ Phó Thành rời nhà từ khi còn rất sớm . Huỳnh Hứa Giai cảm thấy như vậy cũng rất tốt , sẽ chẳng còn ai có thể bắt bẻ cô nữa rồi . Cô ăn xong bữa sáng lại đi làm , công việc đều đặn như vậy giúp cô quên đi những chuyện mà Mộng Khanh từng nói . Huỳnh Hứa Giai đi đến khách sạn , đập vào mắt cô đã là bó hoa to lù lù trước mắt . Cô đặt chiếc túi xuống ghế . - Từ Hạo Sênh lại gửi đến nữa sao . Anh ta cũng rảnh thật đấy . Ôn Điềm vẫn cặm cụi tính toán , cả người toát ra vẻ dịu dàng khiến ai cũng mê đắm . - “ Anh ấy cũng đâu có chuyện gì để làm , suốt ngày cứ thấy lượn lờ ở đây “ . Ôn Điềm thở dài , tay vẫn tiếp tục làm . “ Sổ sách này sai rồi , cậu đợi mình một chút mình đi hỏi trợ lí “ - “ Ừm “ . Huỳnh Hứa Giai gật đầu . Đợi cho Ôn Điềm đi khỏi , Huỳnh Hứa Giai mới bắt tay vào công việc , kiểm tra thông tin một lượt .