Chương 39

- “ Xin chào quý khách “ . Huỳnh Hứa Giai buông cây bút ra , mỉm cười chào vị khách trước mặt . Cô thu lại nụ cười nhìn tên đàn ông to béo , bên tai nghe rõ tiếng bước chân loạng choạng của cô gái bên cạnh . Huỳnh Hứa Giai giấu lại sự nghi ngờ nơi đáy mắt : - Có thể cho tôi xem chứng minh thư . Hắn ta rất nhanh lôi chứng minh thư từ trong túi áo ra , hành động vô cùng gấp gáp . Cô một lần nữa lại đưa mắt nhìn cô gái bên cạnh say đến mở mắt còn chẳng ra , chân thì không vững , cả người phải dựa vào hắn mới đứng vững được . Mặt cô gái đỏ bừng , bàn tay khó chịu hất bàn tay của tên đàn ông háo sắc đang sờ soạng người mình . - “ Xin hỏi anh và cô gái đó có quan hệ gì vậy “ Huỳnh Hứa Giai không nhìn nổi nữa , cảnh tượng chướng mắt vô cùng . Cô cũng từng bắt gặp mấy trường hợp không hay nên phải hỏi cho rõ . - “ Là vợ chồng thôi , cũng không liên quan đến cô “ . Hắn ta nhanh tay giật lấy thẻ phòng muốn trốn tránh câu nói . - Mau buông tôi ra , tôi không muốn giám đốc à . Huỳnh Hứa Giai nghe thoáng qua cô ấy gọi hắn là giám đốc như hiểu phần nào , cô nhướng mày rời khỏi vị trí của mình . Huỳnh Hứa Giai lạnh lùng đi đến kéo hắn ta lại , giọng nói vẫn rất nhẫn nhịn . - Xin lỗi anh nhưng tôi có thể hỏi cô ấy một vài câu được không . Hắn hất văng tay cô ta , trợn mắt quát : - Không rảnh , tôi còn có việc . - “ Giúp . . . Giúp tôi . . . Tôi bị . . . hạ thuốc “ . Câu nói mơ màng nhưng đủ để cô và hắn nghe rõ . Huỳnh Hứa Giai nhếch môi : - Anh còn gì muốn biện hộ không , mau buông cô ấy ra trước khi tôi gọi bảo vệ tới . Anh ta nhìn cô thấy quen quen , khi nhớ lại liền nói : -Hoá ra là cô gái trên báo mấy năm trước . Ngừng một chút hắn nói tiếp . - “Tôi khuyên cô tốt nhất nên im miệng đi con đàn bà rẻ rúng thấp hèn , một kẻ giết người như cô bây giờ còn có mặt mũi mà lên tiếng sao . Nghe cho kĩ tôi với cô cũng như nhau thôi , không hơn không kém “ . Hắn ta hung dữ nói , răng nghiến đều đều . Cô tức giận nắm chặt bàn tay mình lại , ánh mắt kiên định . - Tôi nói lại lần nữa , mau thả cô ấy ra tên đểu cáng này . Người đàn ông buông cô gái mình đang ôm eo ra , tiến gần phía cô túm mạnh tóc . - Cô không nghe thấy tôi nói gì sao , bớt xen vào chuyện của người khác đi . Hắn lôi cô đi xồng xộc mà cô không có phòng bị cả người chỉ có thể để hắn lôi . - Con mụ đàn bà điên này . - “ Kẻ điên mới là anh đấy , đã làm chuyện xấu còn ngông ngổ như vậy “ . Cô không sợ hãi vẫn mạnh miệng nói . Đám đông tập trung vây kín lại xem , đồng thời cùng lúc đó chiếc cửa thang máy ting lên một tiếng rồi mở ra . - “ Lệ Phó Thành , ở chỗ kia có đám đông chúng ta mau đến đó xem đi “ . Tiểu Du Du ôm lấy cánh tay cánh anh . Lệ Phó Thành lười nhác bị cô ta kéo đi , anh muốn cô ta vui vẻ chỉ đành làm theo . - Cứu tôi với . Bớ người ta có người muốn cướp của giết người . Lệ Phó Thành nghe thấy giọng nói quen thuộc , bước chân không biết vì sao đi nhanh hơn . Anh để lại Tiểu Du Du phía sau còn bản thân mình len lỏi vào đám đông . Lúc anh đi vào đã thấy cô bị nắm đến đầu xù tóc rối , sắc mặt tái xanh vậy mà còn mạnh miệng được đến vậy . Tay tên đàn ông đó giơ lên , Huỳnh Hứa Giai theo bản năng nhắm chặt mắt , hai tay ôm đầu . Ngay khi cô tưởng cái tát đó sẽ giáng xuống mặt mình thì lại không thấy động tĩnh gì . Thậm chí lại còn nghe thấy tiếng kêu đau khe khẽ . Cô mở choàng mắt , thấy Lệ Phó Thành đang nắm lấy tay hắn ta sắc mặt vô cùng khó coi . - “ Mau buông cô ấy ra “ . Thanh âm đều đều nhưng lại mang sự uy lực rất lớn . - Cậu là cái gì của cô ta , nếu không có gì thì để tôi dạy cho cô ta một bài học . Anh đưa con ngươi sắc lạnh nhìn cô chỉ trong giây lát , lực ở bàn tay lại mạnh thêm . Tay bên kia vẫn ung dung đút vào túi . - “ Mau . . . Mau buông “ Huỳnh Hứa Giai phát hiện ra lúc này vẻ mặt của anh vô cùng tàn ác và nguy hiểm , gân xanh nổi khắp lên . Cô bị cảnh tượng này doạ sợ rồi , nhìn vào đôi mắt như muốn giết người đó mà thầm lo cho kẻ đang muốn đánh mình . Lệ Phó Thành như một ác ma tàn nhẫn mà vẻ gãy cổ tay của hắn . Hắn ta vì quá đau mà bắt buộc phải buông cô ra ôm lấy cổ tay bị gãy . - “ Cậu muốn giúp người từng vào tù sao ? Cô ta từng hại người đấy , tôi chỉ là đang giúp mọi người trị cái ác thôi . Hai người rốt cuộc có quan hệ gì “ . Hắn trợn mắt lên chỉ xung quanh . - “ Là người quen . Anh hỏi đủ chưa “ . Cô khó chịu nói , khuôn mặt như không màng sự đời . Ánh mắt cô va phải sự lạnh lùng của anh cùng với cái nhìn chằm chằm đầy khó hiểu như đang muốn bóp chết cô vậy . - “ Anh chỉ cần biết tôi là người sẽ khiến anh trắng tay chỉ trong ngày hôm nay là được . Bảo an , mau lôi tên đàn ông này ra “ . Lệ Phó Thành để lại cái nhếch mép khinh bỉ cùng với giọng điệu ra lệnh . Mọi người rời đi gần hết , một số người còn nán lại ở đây thêm chút nữa . Anh quay người lại đối diện với cô , lúc cô đang nghĩ ngợi không biết anh sẽ làm gì mình bất chợt Lệ Phó Thành nắm lấy cổ tay cô , dắt về phía thang máy .