Chương 12: “A Ngư ca ca là ai?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Được lời của Tiêu Trường Uyên, Vân Phiên Phiên như cởi tấm lòng.
Lúc Vân Phiên Phiên vừa xuyên vào trong sách, cô cũng muốn đi theo hướng tình đầu khó quên kiểu cần lao can đảm, cảm hóa trái tim Tiêu Trường Uyên bằng giá trị chân thiện mỹ.
Nhưng Vân Phiên Phiên nhanh chóng thay đổi suy nghĩ.
Bởi vì cô phát hiện anh bạo quân Tiêu Trường Uyên này cực kì hữu dụng.
Chàng chỉ cần phất ngón tay một cái là có thể biến cô thành gái nhà giàu ngay mà không cần tốn nhiều sức.
Có chàng ở đây, cô chẳng cần phải nỗ lực làm gì.
Nếu nằm mát mà ăn được bát vàng, thì mắc gì cô phải cố gắng phấn đấu nữa?
Cho nên Vân Phiên Phiên không muốn nỗ lực.
Cô chỉ muốn làm một con sâu gạo, gặm nhấm trái tim lạnh như băng của Tiêu Trường Uyên từng tí từng tí một.
(Sâu gạo: chỉ người không làm lụng chỉ ăn bám)
Khi Vân Phiên Phiên còn nhỏ, cô đã từng nuôi hai chú cá vàng làm thú cưng. Cô tận tâm chăm sóc chúng nó, việc đầu tiên cô làm sau khi tan học mỗi ngày là đổi nước cho bọn cá vàng, cho chúng ăn thức ăn cho cá. Cô còn ôm bể cá nói chuyện với chúng, đọc thơ cho chúng nghe.
Nhưng về sau, hai chú cá vàng mà cô nuôi vẫn chết.
Vân Phiên Phiên ôm bể cá gào khóc.
Cô chưa bao giờ khóc dữ như thế.
Một khi con người đã trao đi tình cảm của mình, thì rất khó lòng lấy lại được.
Dù tình cảm ấy có là sự yêu chiều của chủ dành cho thú cưng, hay sự ỷ lại mà con thú dành cho chủ nó.
Thậm chí tình yêu mà chủ trao cho thú cưng, còn nhiều hơn tình yêu của thú vật với chủ nhân gấp bội.
Bởi vì thứ người chủ hy sinh không chỉ là thời gian và công sức, mà còn là toàn bộ tâm huyết và tình cảm của người ấy.
Lúc này đây, Vân Phiên Phiên muốn Tiêu Trường Uyên hy sinh tất cả tâm huyết của chàng ta cho mình.
Từng chút từng chút một, ăn mòn trái tim chàng.
Hôm sau, Vân Phiên Phiên và Tiêu Trường Uyên lên phố huyện, mua ít cung tên và mũi tên về.
Vân Phiên Phiên nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy Tiêu Trường Uyên thích hợp làm thợ săn.
Để thử năng lực bắn tên của Tiêu Trường Uyên, Vân Phiên Phiên mang hai chiếc ghế dài ra chỗ rào tre trong sân. Cô đặt chúng cạnh nhau, sau đó bày mười mấy miếng gỗ nhỏ lên ghế, bảo Tiêu Trường Uyên giương cung bắn tên vào những miếng gỗ này.
Tài bắn cung của Tiêu Trường Uyên rất lợi hại, ngoài hai mũi đầu bắn trật, thì những mũi tên sau đó gần như bách phát bách trúng.
Vân Phiên Phiên thấy vậy thì vỗ tay điên cuồng, tươi tỉnh phấn khởi khen ngợi Tiêu Trường Uyên.
“Phu quân quá tuyệt vời! Chồng thiếp lợi hại nhất!”
Tiêu Trường Uyên nghe vậy, hơi cau mày.
“Im nào, nàng ồn quá.”
Giọng điệu của Tiêu Trường Uyên tuy hơi lạnh nhạt.
Nhưng vành tai trắng nõn xinh xẻo giấu sau mái tóc đen của chàng lại chậm rãi nhuốm hồng.
Thằng cha này đúng là trong một đàng ngoài một nẻo.
Vân Phiên Phiên vờ như không thấy chàng đang thẹn thùng, chỉ cong mắt nhìn chàng.
“Ngày mai phu quân của thiếp nhất định có thể thắng lợi trở về!”
Sáng sớm hôm sau, Vân Phiên Phiên sắc thuốc cho Tiêu Trường Uyên xong xuôi thì nấu một bát mì thịt bò, giục chàng ăn mì rồi vào núi săn thú kiếm tiền.
Tiêu Trường Uyên nhíu mày hỏi: “Nàng không vào núi với ta sao?”
Vân Phiên Phiên chớp chớp mắt: “Phu quân, chàng đã là một người chồng lớn đùng rồi, chàng phải học cách rời xa vợ đi kiếm tiền chứ.”
Tôi đã lập chí làm sâu gạo rồi, anh đã thấy con sâu gạo nào tự kiếm tiền mua gạo gặm chưa?
Tiêu Trường Uyên nghe vậy, mày càng chau lại: “Ta vào núi săn thú, vậy nàng ở nhà làm gì?”
Vân Phiên Phiên trả lời rất đỗi tự nhiên: “Tất nhiên là ở nhà thương nhớ phu quân, sống một ngày mà như nguyên năm rồi…”
Tiêu Trường Uyên chẳng vui hơn tẹo nào: “Nếu nương tử sống một ngày bằng nguyên năm, sao lại không vào núi chung với ta?”
“Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau….” Vân Phiên Phiên vỗ vỗ vai chàng, chém gió thành bão: “Phu quân có sự nghiệp của riêng mình, thân là một người vợ thanh cao như huệ hiền dịu như lan, sao thiếp có thể cản trở chồng mình, khiến phu quân phải giậm chân tại chỗ chùn chân bó gối chứ?”
(Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau: 2 câu trong bài Thước Cầu Tiên, bản dịch của Thế Hải Nguyễn. Link thơ.)
Đi đi, Pikachu! Đừng lưu luyến hơi ấm nhân gian nữa, đón chờ cơn gió lốc thuộc về mi đi!