Chương 27: “Cút đi!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vân Phiên Phiên thấy đầu Tiêu Trường Uyên đụng vào ngưỡng cửa, lòng cô kinh hãi không thôi. Cô vội vàng xông lên đỡ Tiêu Trường Uyên dậy.
“Phu quân chàng không sao chứ? Đầu có đau không? Muốn đi khám đại phu không?”
Tiêu Trường Uyên đỡ đầu, cảm thấy đầu mình như vỡ ra, tràn ngập các loại hình ảnh hỗn loạn ồn ào.
Vô số tiếng kêu rên rít gào dội vào tai chàng như nước triều dâng.
Kỵ binh vượt sông băng, tiếng trống kèn vang rền, tiếng hổ gầm, tiếng giết chóc, tiếng máu tươi phun tung toé.
Dường như còn có một đứa trẻ đang gào khản cả giọng.
Đừng, đừng giết mẫu hậu của Uyên Nhi...
Tiêu Trường Uyên mở mắt ra, thấy vẻ nôn nóng lo lắng của Vân Phiên Phiên.
Đôi môi đỏ của cô mấp máy trước mặt chàng, dường như đang nói gì đó, nhưng chàng lại không nghe thấy giọng cô.
Đầu Tiêu Trường Uyên đau muốn vỡ ra, chàng muốn nghe rõ điều Vân Phiên Phiên nói.
“Nương tử, ban nãy nàng nói gì thế?”
Vân Phiên Phiên nghe vậy, khuôn mặt nhỏ bỗng chốc trở nên trắng bệch, đôi mắt hạnh hoảng sợ phủ một tầng hơi nước.
“Phu quân, chàng đừng làm thiếp sợ nhé…”
Vân Phiên Phiên bị lời Tiêu Trường Uyên nói doạ cho sợ tới mức đầu óc trống rỗng.
Cô tưởng Tiêu Trường Uyên đã bị mình làm điếc mất rồi.
Nỗi sợ và sự hối hận càn quét lòng Vân Phiên Phiên, cô luống cuống túm cánh tay chàng, mắt ầng ậng nước.
Nước mắt của Vân Phiên Phiên như những hạt trai đứt chuỗi, không ngừng tuôn rơi.
Một giọt nước mắt trong suốt lướt qua gương mặt cô, rơi xuống mu bàn tay Tiêu Trường Uyên.
Tách, âm thanh mỏng manh vang lên.
Giọt lệ của cô yếu ớt như thế, nhưng lại nóng bỏng vô cùng, khiến đầu ngón tay chàng khẽ run lên.
“Tách…”
Âm thanh mỏng manh này như một giọt mực đặc, nhỏ lên mặt hồ là tâm hồn chàng, toả ra những gợn sóng vô biên vô hạn, tựa như núi rung sóng chuyển.
Những ngựa sắt gươm vàng, tiếng kèn rền vang, chiến tranh và giết chóc, đều tựa như thủy triều, chậm rãi lùi lại, dần dần tiêu tán.
Tất cả tiếng ồn tràn ngập đầu Tiêu Trường Uyên đều mất tăm mất tích vì thế.
Vũ trụ hồng hoang, sao trời mây trăng, vạn vật trên thế gian không còn tồn tại nữa.
Chàng chỉ nghe được tiếng giọt lệ của Vân Phiên Phiên rơi trên mu bàn tay mình.
Chàng chỉ nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ vì khóc của Vân Phiên Phiên.
Chàng chỉ có thể cảm nhận được vợ chàng…
Vợ chàng đang khóc.
Mà chàng lại không muốn làm nàng khóc.
Tiêu Trường Uyên khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng trên giọt lệ của cô.
Chàng chậm rãi giơ tay lên, đưa về phía khuôn mặt vương nước mắt của cô.
Bàn tay kia thon gầy xanh xao lạnh lẽo, ngón tay chàng hơi cong lại, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nóng hổi nơi khóe mắt cô.
“Nương tử, đừng khóc…”
Vân Phiên Phiên sửng sốt ngước mắt lên, nhìn chàng với đôi mắt hoe đỏ.
“Chàng nghe thấy giọng thiếp rồi ư?”
Đôi môi mỏng của Tiêu Trường Uyên hơi mím lại, chàng gật nhẹ đầu.
Chàng không quan tâm quá khứ, cũng chẳng để tâm tương lai, chàng chỉ quan tâm đến người con gái trước mặt chàng.
Giọt lệ trong mắt nàng, là toàn bộ quá khứ và tương lai của chàng.
“Ta nghe được.”
Vân Phiên Phiên nghe thấy câu trả lời của chàng, lập tức bổ nhào vào lòng Tiêu Trường Uyên, gào khóc dữ dội.
“Thiếp sợ chết đi được! Thiếp còn tưởng chàng bị điếc vì cú đẩy của thiếp rồi!”
Tiêu Trường Uyên chống đất bằng một tay, đón được cơ thể mảnh mai yểu điệu của Vân Phiên Phiên. Chàng suýt bị Vân Phiên Phiên đẩy đập đầu vào ngưỡng cửa lần nữa. Cảm nhận được hơi ấm và người con gái yếu ớt trong vòng tay mình, lòng Tiêu Trường Uyên bỗng thấy hơi bất đắc dĩ.
Nhưng trên cả thế, là một cảm xúc dịu dàng hơn.
Cảm xúc này dịu nhẹ đến mức gần như ngọt ngào.
Thật là kỳ quái.
Rõ ràng chàng rất ghét đồ ngọt, nhưng vào lúc này, chàng lại nghĩ bụng cảm giác ngọt ngào này không làm chàng thấy ghét.
Tiêu Trường Uyên chậm rãi duỗi tay, ôm Vân Phiên Phiên đang gào khóc.
“Ta không sao, nương tử đừng khóc.”
Hai người ngồi ôm nhau dưới đất hồi lâu, Vân Phiên Phiên mới ngừng rơi lệ, nhớ ra mình phải kiểm tra vết thương của Tiêu Trường Uyên.
Cô vừa kiểm tra là thấy kinh hãi ngay. Đầu của Tiêu Trường Uyên đã rách một chỗ vì bị cô đẩy, máu dính ướt mái tóc dài của chàng.
Vất vả lắm Vân Phiên Phiên mới thôi khóc được, giờ cô lại rơi lệ lã chã.
“Tất cả là lỗi của thiếp…”
Cô không muốn làm Tiêu Trường Uyên bị thương, cô chỉ muốn đẩy chàng ra mà thôi, cô không biết lại xảy ra tai nạn thế này…
Vân Phiên Phiên cảm thấy vô cùng tự trách, cô thấy bản thân vô cùng có lỗi với Tiêu Trường Uyên.
Tiêu Trường Uyên nghe Vân Phiên Phiên nói vậy, chàng hơi cau mày lại.
“Không phải lỗi của nương tử.”
Mắt Tiêu Trường Uyên luôn chú mục vào những giọt trong suốt nơi khóe mắt cô.
Thứ chàng sợ nhất là nước mắt của cô.
Tiêu Trường Uyên chậm rãi giơ tay, ngón tay thon gầy xanh xao hơi cong lại, lau những giọt lệ bên khóe mắt cô đi.
Động tác nhẹ nhàng như đang lau chùi một món đồ sứ trân quý nào đó.
Dịu dàng đến lạ.
Giọng chàng còn dịu dàng hơn động tác của chàng gấp mấy trăm lần.
“Ta không sao đâu, nương tử, đừng khóc…”
Vân Phiên Phiên dụi đôi mắt đỏ ửng. Nghĩ đến vết thương nghiêm trọng của Tiêu Trường Uyên, cô không còn tâm trí đâu để khóc nữa, vội kéo Tiêu Trường Uyên đi tìm đại phu.
“Thiếp dẫn chàng đi khám đại phu!”
Vân Phiên Phiên không tin tưởng thầy lang Chu trong làng họ Giang, cô chỉ tin tưởng đại phu trên phố huyện.
Bây giờ đã là giờ Mùi (13-15h), nếu đi muộn thêm chút nữa có thể cửa thành sẽ đóng mất. Vân Phiên Phiên lập tức chạy đến nhà Tạ Ngộ hỏi mượn xe bò của cậu ta. May mà sáng nay Tạ Ngộ không lên phố huyện, biết tin Tiêu Trường Uyên bị thương, Tạ Ngộ kinh hãi.
Cậu ta vội vàng an ủi Vân Phiên Phiên, giao chuyện dang dở cho Mục Bách, đánh xe bò đưa vợ chồng Vân Phiên Phiên lên phố huyện.
Dọc đường đi, mắt Vân Phiên Phiên đỏ hoe, cô nắm chặt cánh tay Tiêu Trường Uyên, không ngăn được tiếng nức nở.
Tiêu Trường Uyên không ngừng an ủi cô: “Nương tử, ta không sao mà, nàng đừng khóc…”
Chàng không dỗ còn đỡ, chàng càng dỗ, lòng cô càng thấy khổ sở hơn, nước mắt tuôn rơi lã chã.
“Thiếp xin lỗi, phu quân, tất cả là tại thiếp…”
Tạ Ngộ nghe thấy đoạn đối thoại của hai người phía sau, cậu ta siết chặt dây cương trong tay mình.
Mắt cậu ta tràn ngập sự giằng xé và do dự.
Báo ân hay báo thù, tất cả đều tùy thuộc vào cậu ta.
Bây giờ Tiêu Trường Uyên bị trọng thương, không rõ tình hình thế nào. Đây là cơ hội rất tốt để cậu ta ra tay.
Cậu ta có nên nhân cơ hội này giết Tiêu Trường Uyên không?
Tạ Ngộ không biết mình nên lựa chọn thế nào.
Sợi dây cương trong tay cậu ta chính là một vũ khí giết người sắc bén. Bất cứ lúc nào cậu ta cũng có thể xoắn lấy cổ Tiêu Trường Uyên bằng sợi dây cương này, đưa Tiêu Trường Uyên vào chỗ chết.
Nhưng, với sức của cậu ta, cậu ta thật sự có thể giết Tiêu Trường Uyên được sao?
Gã đàn ông đáng sợ này chỉ mất chưa đến 2 năm đã có thể thống nhất năm nước.
Với sức của cậu ta, cậu ta thực sự có thể giết vũ khí nhân gian nổi danh thiên hạ này ư?
Tạ Ngộ hơi chần chờ.
Đang lúc cậu ta đấu tranh nội tâm và do dự.
Thì cậu ta bỗng nghe thấy tiếng khóc rấm rứt của Vân Phiên Phiên vọng lại từ đằng sau.
Từng tiếng nức nở như đang nhỏ lệ vào lòng cậu.
Tạ Ngộ cảm thấy tiếng khóc của Vân Phiên Phiên tựa như thằng người nhỏ đang do dự giằng xé trong lòng cậu.
Thằng người nhỏ đang khóc thút thít không ngừng, liên tục lùi về đằng sau, biểu lộ nỗi sợ khốn cùng.
Từ sâu thẳm trong xương tủy, cậu ta sợ Tiêu Trường Uyên.
Cho dù Tiêu Trường Uyên bị trọng thương, đầu đổ máu, đang ở ngay đằng sau cậu, không hề phòng bị, tựa như một con dê núi chờ bị mổ thịt…
Nhưng cậu ta vẫn không có dũng khí ra tay với Tiêu Trường Uyên.
Bởi vì người đàn ông này y hệt chiến thần, gã có thể giết tất cả mọi người dễ như trở bàn tay.
Tạ Ngộ thấy sợ từ trong bản năng.
Cậu ta không muốn chết.
Nếu không có kế sách chu toàn, cậu ta tuyệt đối không thể bộp chộp ra tay với Tiêu Trường Uyên được.
Bởi vì đây là nỗi sợ của kẻ yếu trước kẻ mạnh.
Dù hiện giờ Tiêu Trường Uyên mất trí nhớ, nhưng nỗi sợ này vẫn ăn sâu bám rễ tồn tại trong lòng mỗi một kẻ yếu.
Thời gian chậm chạp trôi đi.
Sự do dự của Tạ Ngộ và cả thời gian, dần biến mất biệt tăm trong tiếng khóc của Vân Phiên Phiên.
Cuối cùng cậu ta cũng đưa ra quyết định của chính mình.
Báo thù hay báo ân, hôm nay cậu ta muốn lựa chọn báo ân.
Tạ Ngộ nắm chặt dây cương, đánh chiếc xe bò, chạy về hướng phố huyện.
Tới phố huyện, Vân Phiên Phiên đưa Tiêu Trường Uyên đến thẳng y quán. Đại phu khám cẩn thận cho Tiêu Trường Uyên, ngẩng đầu nói với mọi người: “Thân thể của công tử đây không có vấn đề gì, chỉ bị thương ở đầu thôi. Già đây sẽ kê chút thuốc trị thương ngoài da cho công tử, tĩnh dưỡng nửa tháng là có thể khỏi hẳn.”
Tạ Ngộ nghe đại phu nói thế, bỗng thấy hoảng hốt.
Nỗi sợ khủng khiếp trào dâng trong lòng cậu.
May mà ban nãy cậu ta không làm bừa, ra tay với Tiêu Trường Uyên.
Bằng không hôm nay sẽ là ngày chết của cậu ta.
Nghe đại phu nói vậy, nỗi căng thẳng thường trực trong lòng Vân Phiên Phiên mới nhẹ bớt.
Người ngợm anh ta không sao, thế thì tốt quá rồi.
Đại phu băng bó vết thương cho Tiêu Trường Uyên, kê mấy loại thuốc cho chàng, Vân Phiên Phiên trả tiền xong thì ra tiệm thuốc bốc thuốc.
Lấy thuốc xong, Tạ Ngộ đưa hai người quay lại làng họ Giang.
Vân Phiên Phiên ngồi trên xe bò, bấy giờ mới nhớ ra phải cảm ơn Tạ Ngộ.
“A Ngộ, hôm nay thực sự phải cảm ơn đệ quá.”
Nếu hôm nay không có Tạ Ngộ đưa họ đi, có lẽ họ không kịp tới phố huyện trước giờ đóng cửa thành.
Tạ Ngộ trầm giọng nói: “Phiên Phiên tỷ tỷ khách khí quá, đây chỉ là việc nhỏ thôi. Trong mắt đệ, Phiên Phiên tỷ tỷ như chị ruột của đệ. Em trai giúp đỡ chị gái, ấy là chuyện bình thường tự nhiên ở đời, Phiên Phiên tỷ tỷ không cần để bụng đâu.”
Lời của Tạ Ngộ vốn xen lẫn chút giả tạo, nhưng quả thật cậu ta có phần cảm kích Vân Phiên Phiên vì chuyện hôm nay.
Nếu không nhờ cô gái này, có lẽ hôm nay cậu ta đã phải bỏ mạng tại đây.
Tiêu Trường Uyên nghe Tạ Ngộ nói vậy, cặp mắt đen tối sầm đi.
Ba người về tới làng họ Giang, Vân Phiên Phiên nói lời cảm ơn. Tạ Ngộ đánh xe bò, chậm rãi rời khỏi nhà Vân Phiên Phiên.
Buổi tối, Vân Phiên Phiên làm thịt kho tàu, bắp xào hạt thông và gà nướng hạt dẻ, bồi thường cho Tiêu Trường Uyên bị thương vì cô.