Chương 33: “Xem ra bài học lần trước ta dạy ngươi còn quá nhẹ nhàng…”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không phải Tiêu Trường Uyên chưa được Vân Phiên Phiên đút bánh đào lát cho bao giờ.
Vân Phiên Phiên thường xuyên đút đồ ngọt cho chàng ăn.
Nhưng Tiêu Trường Uyên lại cảm thấy miếng vụn bánh đào ban nãy thắng tất cả món ngon trên đời.
… Đấy là vì sao nhỉ?
Cặp mắt đen láy âm u lạnh lẽo của Tiêu Trường Uyên hơi tối đi.
Chàng loáng thoáng biết lý do rồi.
Tiêu Trường Uyên cất bước, chậm rãi đi về phía nhà bếp.
Vân Phiên Phiên đang vo gạo nấu cơm, đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng trầm trầm của Tiêu Trường Uyên vọng lại từ đằng sau.
“Nương tử, nàng thoa gì trên môi thế?”
Vân Phiên Phiên vừa bỏ cái thùng hấp cơm mới rửa và gạo lên bệ bếp.
Nghe Tiêu Trường Uyên nói vậy, Vân Phiên Phiên quay đầu lại, lẳng lặng nhìn Tiêu Trường Uyên.
“Thiếp thoa chút son môi, sao vậy?”
Tiêu Trường Uyên đứng cách Vân Phiên Phiên một đoạn chưa tới ba thước.
Khi Vân Phiên Phiên xoay người lại.
Ánh nhìn sâu thẳm từ đôi mắt đen láy của Tiêu Trường Uyên hạ cánh xuống đôi môi anh đào kiều diễm ướt át của Vân Phiên Phiên.
Sắc đỏ mọng mê người nở rộ trên môi cô.
Trông cực kỳ ngon lành.
Ánh mắt Tiêu Trường Uyên dần tối đi.
Sóng ngầm cuồn cuộn trong đáy mắt chàng.
Như mặt biển khi đêm xuống.
Tuy rằng bình lặng đen kịt, nhưng lại ẩn giấu hiểm nguy.
Tiêu Trường Uyên nhìn đôi môi đỏ của Vân Phiên Phiên chằm chằm, bước từng bước một về phía Vân Phiên Phiên.
Vân Phiên Phiên cảm thấy ánh mắt của Tiêu Trường Uyên không ổn lắm.
Tim cô đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập, cô lùi dần về đằng sau, cuối cùng dán người vào mặt tường lạnh băng.
Vân Phiên Phiên ngước cặp mắt hạnh sáng trong đẹp đẽ lên, hoảng loạn nhìn Tiêu Trường Uyên.
“Phu quân, chàng định làm gì?”
Tiêu Trường Uyên dồn Vân Phiên Phiên vào góc tường.
Bóng đen bao phủ Vân Phiên Phiên.
Cặp mắt đen u ám kia chiếu thẳng vào đôi môi đỏ của cô.
Tiêu Trường Uyên chuyển động trái cổ lên xuống.
Dáng vẻ quyền năng và nguy hiểm ấy.
Giống như một con sói trắng đang chú mục vào con mồi.
Giọng Tiêu Trường Uyên trầm khàn, hơi khản đi.
“Nương tử, son môi có vị gì?”
Đồng tử của Vân Phiên Phiên co chặt lại, ngón tay cứng đờ, cô nín thở vì sợ hãi.
Tiêu Trường Uyên nhìn thật sâu vào đôi môi đỏ mọng của cô.
Chàng vươn bàn tay trắng muốt mảnh khảnh xương xương ra, giữ chặt cằm cô.
Tiêu Trường Uyên cúi đầu, đôi môi mỏng nhạt màu kề sát lại gần cô.
Giọng nói khàn khàn của chàng dường như ẩn chứa dục vọng tham lam.
“Ta muốn nếm thử.”
Ngay sau đó, cảnh tiếp theo là.
Cục đá nở hoa rồi!!!
Đầu của Tiêu Cục Đá bị Vân Phiên Phiên cầm cà rốt đập cho nở hoa!!!
(o^0^o)/~