Chương 39: “Đây là phần thưởng.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. “A Ngư ca ca?” Giang Thúy Thúy nhận tờ giấy Giang Cẩu Đản đưa, mở ra đọc. Hàng mi khẽ run lên. Cô bé thấy một dòng chữ ghi trên tờ giấy: “Giờ Mùi hôm nay, dưới rặng hoa thạch lựu sau núi, không gặp không về.” Chữ ký đúng là Giang Xá Ngư. Giang Thúy Thúy thấy tên của Giang Xá Ngư, trái tim đột nhiên nhảy dựng. Khuôn mặt nhỏ bỗng chốc đỏ lên. Cô bé đang định mở miệng hỏi chuyện Giang Cẩu Đản, thì lại phát hiện thằng cu Giang Cẩu Đản đã chạy tót đi rồi. Lúc gần đi, nó còn nghịch ngợm ném một hòn đá lên mái ngói nhà Thạch Đầu. Giang Thúy Thúy đành phải thôi. Cô bé cụp mi, cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay mình. Tim Giang Thúy Thúy không khỏi đập loạn xạ, hai má ửng đỏ nóng rẫy. A Ngư ca ca còn hẹn cô bé đến gặp dưới rặng hoa thạch lựu sau núi cơ à? Chẳng lẽ huynh ấy định thổ lộ với mình? Khóe môi Giang Thúy Thúy không khỏi nhếch lên. Hai má Giang Thúy Thúy đỏ bừng, vẻ mặt ngượng ngùng, lòng cô bé tràn ngập nỗi niềm khao khát về tương lai. Và cả, sự thẹn thùng vì sắp được người trong lòng tỏ tình nữa. . “Lộc cộc…” Vân Phiên Phiên đang dọn dẹp nhà cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng đá lăn trên mái ngói nhà mình. Hình như hòn đá đã rơi xuống đất, đập phải thứ gì đấy. Vân Phiên Phiên lo cho đống nồi niêu chum vại đặt ở góc tường, lập tức bỏ việc đang dở tay, chạy vút ra ngoài. Tiêu Trường Uyên đi theo sau Vân Phiên Phiên, thong thả ra khỏi nhà. Chàng đã nhận ra hòn đá kia từ lâu, và cả đứa con nít quậy phá ném đá nữa. Tiếng hòn đá bay vút trong không trung chẳng có chút sát ý nào. Nên Tiêu Trường Uyên cũng không để tâm đến hòn đá và thằng cu nghịch ngợm kia. Vân Phiên Phiên đi ra sân, thấy chỗ nồi niêu chum vại trong góc tường vẫn bình an vô sự, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Cô xoay người, phát hiện một hòn đá nhỏ thình lình nằm kế chân mình. Cô ngước mắt, nhìn ngó xung quanh, Giang Cẩu Đản đang nhảy nhót chạy về phương xa. Nhất định là thằng quỷ sứ này ném đá lên mái nhà cô rồi. Giang Cẩu Đản đã chạy xa. Vân Phiên Phiên đã lỡ mất cơ hội tốt nhất để dạy dỗ nó, đành phải buồn bực bỏ cuộc. Cô đang định quay người về nhà thì lại thấy Giang Thúy Thúy đỏ mặt cầm một tờ giấy, đang đứng trong sân cười ngây ngô. Vân Phiên Phiên không khỏi hiếu kỳ, nói: “Thúy Thúy, cô đang xem gì mà vui vẻ thế?” Giang Thúy Thúy như một đứa trẻ mắc lỗi bị người lớn bắt quả tang, lập tức giấu tờ giấy sau lưng. Cô bé chớp chớp hàng mi, đôi mắt lảng đi, đỏ mặt nói: “Không có gì…” “Không có gì thật sao?” Vân Phiên Phiên nhấc chân đi qua, ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi: “Cô có cái gì hay, không muốn cho tôi xem à?” “Thật sự chẳng có gì hay đâu!” Giang Thúy Thúy thấy Vân Phiên Phiên đi về phía mình, trong lòng khiếp sợ, vội vàng nhét tờ giấy vào trong tay áo. Hai má cô bé ửng hồng, cô bé hoang mang rối loạn chạy vào trong nhà: “Tôi không nói chuyện với cô nữa! Tôi phải về nhà!” Vân Phiên Phiên nheo đôi mắt hạnh lanh lợi lại. “Nghi lắm.” Một bàn tay trắng muốt xương xương đột nhiên vươn về hướng này. Nắm lấy cằm cô. Tiêu Trường Uyên quay cằm cô về phía mặt chàng, ép cô ngẩng đầu nhìn chàng. “Nghi cũng chẳng tới lượt nương tử.” Tiêu Trường Uyên nhìn Vân Phiên Phiên chằm chằm, gương mặt điển trai lạnh lùng như ngọc, biểu cảm có vẻ hơi lạnh giá. “Nương tử không được quan tâm tới người khác, chỉ được quan tâm ta thôi.” Vân Phiên Phiên: “…” Rõ ràng dục vọng chiếm hữu của anh thằng cha này mãnh liệt nhường ấy. Thế mà tối hôm đó chàng lại không chiếm lấy cô… Thế này thì quá đáng lắm. Vân Phiên Phiên nhớ tới buổi đêm vốn nên kiều diễm đắm say cuối cùng lại im bặt kia. Tâm trạng của cô đột nhiên chùng xuống. Vân Phiên Phiên buồn bực không vui nói: “Hôm nay thiếp không muốn nấu cơm, chàng tự đi mà nấu.” Tiêu Trường Uyên phát hiện ra vợ chàng đang không vui lắm. Nhưng chàng lại không rõ tại sao tự dưng vợ chàng lại không vui. Chàng ngoan ngoãn nói: “Được.” Tiêu Trường Uyên vào bếp nấu cơm cho Vân Phiên Phiên ăn. Vân Phiên Phiên mang ghế mây và bàn tròn ra sân, cầm truyện ra ngoài đọc. Ánh nắng bên ngoài vừa đẹp, không chói mắt tẹo nào. Nhưng tâm trạng của Vân Phiên Phiên lại vô cùng âm u. Ngược lại, tâm trạng của Giang Thúy Thúy nhà kế bên có vẻ cực kì rộn ràng và vui sướng. Bây giờ là giờ Tỵ (9-11h), còn một canh giờ nữa mới tới giờ Mùi. Cha mẹ Giang Thúy Thúy đang bận rộn nấu bữa trưa cho cả nhà dưới bếp. Giang Thúy Thúy giúp đỡ cha mẹ mình, cô bé ngồi nhặt rau trong sân, ngân nga một bài hát tươi vui. Khuôn mặt nhỏ xinh xắn đỏ ửng kia luôn thường trực nụ cười ngốc nghếch. Vân Phiên Phiên nghe thấy tiếng ca, buông quyển sách truyện đang cầm, đi tới ven rào tre cúi đầu hỏi Giang Thúy Thúy. “Thúy Thúy, sao hôm nay cô vui thế?” Bây giờ cô đang không vui, nên muốn được biết nguyên nhân người khác vui. San sẻ niềm vui với người khác, mình cũng được vui lây. Giang Thúy Thúy đỏ mặt, mắt lảng qua chỗ khác, chột dạ nói: “Ngày nào tôi cũng vui thế này mà.” Chắc vì bản thân là một kẻ lừa đảo, nên Vân Phiên Phiên vô cùng am hiểu cách vạch trần lời nói dối của người khác. Vân Phiên Phiên nheo đôi mắt hạnh khôn khéo lại, vạch trần Giang Thúy Thúy chẳng nể nang gì. “Cô nói điêu, hôm qua cô đâu vui bằng hôm nay.” Giang Thúy Thúy thiếu tự tin, lí nhí cãi lại: “Ai bảo hôm qua tôi không vui bằng hôm nay…” Vân Phiên Phiên thấy giọng Giang Thúy Thúy mỗi lúc một xìu đi, biết rằng thắng lợi đang gần ngay trước mắt. Cô quấn lấy cô bé, nói: “Cô kể tôi nghe chút đi. Tôi vừa cãi nhau một trận với Thạch Đầu, còn chẳng muốn nấu cơm đây này. Cô kể tôi nghe đi, cho tôi vui lây một tí…” Giang Thúy Thúy là cháu gái của trưởng làng, được nuông chiều từ bé nên hình thành tật xấu mắt hếch tận giời. Do cô bé kiêu căng, nên các cô gái trong làng đều không thích làm bạn với cô bé. Đương nhiên, Giang Thúy Thúy cũng không thích bọn đấy, cô bé khinh chẳng muốn làm bạn với hội chung làng. Giang Thúy Thúy cho rằng mình khác hẳn chúng nó, cô bé là cháu gái trưởng làng, dĩ nhiên phải hơn tụi nó một bậc. Giang Thúy Thúy tưởng rằng cả đời này mình sẽ không có bạn, nhưng Vân Phiên Phiên lại dọn tới đúng lúc này. Cô gái trẻ tên Vân Phiên Phiên kia, có đôi mắt cong lên đẹp như trăng non mỗi lúc cười, có thể tán dóc với bất kì ai. Thi thoảng Giang Thúy Thúy cũng ghen tị với khả năng giao tiếp của Vân Phiên Phiên, nhưng Vân Phiên Phiên lại không phòng bị chút nào với cô bé, coi cô bé như bạn bè rất đỗi tự nhiên. Thi thoảng Vân Phiên Phiên sẽ quấn lấy cô bé đi bẻ bắp cùng, có lúc lại đòi ngâm rau chua chung với cô bé. Còn có đôi khi, cô ấy sẽ cho cô bé mấy món đồ ngọt ngon lành, còn chia sẻ những quyển truyện hay để cô bé đọc. Cô ấy làm tất cả mọi chuyện với vẻ vô cùng tự nhiên. Tựa như một cô mèo con quấn người. Giang Thúy Thúy đã trở thành bạn của Vân Phiên Phiên từ lúc nào không hay. Ban đầu, Giang Thúy Thúy còn hơi chống đối. Nhưng về sau, cô bé đã nhanh chóng chấp nhận Vân Phiên Phiên. Bởi vì cô bé cũng cần một đối tượng để chia sẻ, một người bạn đồng trang lứa để trút bầu tâm sự. Giang Thúy Thúy đã sống mười lăm năm. Trong mười lăm năm này, cuối cùng cô bé cũng có người bạn đầu tiên của mình. Người đó là Vân Phiên Phiên. Như lời cô bé thì, Vân Phiên Phiên là người mà mây nhìn thấy là sẽ vui vẻ đổ mưa lất phất. (Vân = mây, Phiên Phiên = nhẹ nhàng, lất phất) Giang Thúy Thúy bị Vân Phiên Phiên quấn lấy, quên cả bực bội. Bức tường phòng vệ trong lòng cô bé dần sụp đổ trước Vân Phiên Phiên. Khuôn mặt nhỏ của Giang Thúy Thúy đỏ lựng lên, cô bé ngượng ngùng nói: “Sáng nay A Ngư ca ca nhờ người ta đưa một tờ giấy tới, hẹn tôi tới gặp huynh ấy vào giờ Mùi hôm nay…” Vân Phiên Phiên mở to mắt ra, vẻ kinh ngạc trong mắt dần bị thay thế bằng sự kích động. “Thật thế à? Anh ta hẹn cô ra gặp thật ư?” Cô nói không to lắm. Vì sợ cha mẹ Giang Thúy Thúy nghe thấy, nên cô đã gắng đè giọng mình bé lại. Nhưng Giang Thúy Thúy có tật giật mình, cô bé vội buông mớ rau đang nhặt, chạy đến rào tre cạnh sân nhà mình, lấy tay chặn miệng Vân Phiên Phiên lại. “Suỵt, cô nói be bé thôi.” Gương mặt nhỏ đượm vẻ kích động của Vân Phiên Phiên bị Giang Thúy Thúy che kín bằng tay. Chỉ để lộ đôi mắt sáng lấp lánh. Cô gật đầu lia lịa. Bấy giờ Giang Thúy Thúy mới thả tay ra. Miệng Vân Phiên Phiên vừa được giải phong ấn là lập tức hỏi cô bé dồn dập: “Thế cô đã chuẩn bị xong áo quần để tí nữa mặc chưa, tính trang điểm kiểu gì, định đeo trang sức nào?” Giang Thúy Thúy sửng sốt: “Chưa, chưa…” Vân Phiên Phiên nói: “Vậy lát nữa cô ăn cơm xong thì sang nhà tôi đi, tôi sẽ trang điểm cho cô theo kiểu mối tình đầu thật xinh đẹp nhé…” Giang Thúy Thúy ngẩn người: “Trang điểm kiểu mối tình đầu là gì?” Vân Phiên Phiên hưng phấn đáp: “Là kiểu trang điểm của mấy cô gái mới yêu lần đầu ấy.” Giang Thúy Thúy nghe Vân Phiên Phiên nói vậy, lòng đột nhiên vui như trút được gánh nặng. Cô bé luôn nuốt bí mật này xuống, không biết kể cho ai. Bí mật ấy như một tảng đá lớn chẹn trong ngực cô bé, tuy rằng ngọt ngào, nhưng lại hơi đè nén. May mà cô bé có thể kể bí mật này cho Vân Phiên Phiên nghe. Dường như Giang Thúy Thúy bỗng hiểu ra, tại sao Vân Phiên Phiên luôn thích chia sẻ mọi thứ với cô bé. Bởi vì niềm vui khi sẻ chia, còn nhiều hơn niềm vui khi có được thứ gì đó. Chia sẻ bí mật cũng vậy. Giang Thúy Thúy ăn cơm xong, lựa áo xống ở nhà rõ lâu. Cuối cùng cô bé chọn một bộ màu đỏ hoa hải đường đẹp nhất, mặc lên người mình. Cha mẹ Giang Thúy Thúy còn lấy làm lạ: “Thúy Thúy, con mặc đẹp thế này, định đi đâu đấy?” Giang Thúy Thúy gắng dằn vẻ ngượng ngùng trên mặt xuống, lí nhí đáp: “Con sang nhà Phiên Phiên chơi ạ.” Dứt lời, Giang Thúy Thúy bèn cúi đầu chạy ra ngoài, qua nhà Vân Phiên Phiên. Vân Phiên Phiên đợi Giang Thúy Thúy đã lâu, rốt cuộc cũng chờ được cô bé tới. “Thúy Thúy mặc bộ này xinh quá.” Vân Phiên Phiên không hề bủn xỉn lời khen ngợi. Cô đưa Giang Thúy Thúy đến trước bàn trang điểm, bôi trát mặt cô bé, trang điểm cho Giang Thúy Thúy tỉ mẩn như trang điểm búp bê Barbie. Cuối cùng, cô tặng một hộp son mới cho Giang Thúy Thúy. “Cái này tôi chưa dùng bao giờ, tặng cô làm quà.” Giang Thúy Thúy chân thành thật ý nói: “Phiên Phiên, cảm ơn cô.” “Đừng khách khí.” Vân Phiên Phiên mở hộp son môi ra, thoa son lên môi Giang Thúy Thúy. “Đúng rồi, anh ta hẹn gặp cô ở đâu?” Giang Thúy Thúy ngượng ngập nói: “Ở ngay dưới rặng hoa thạch lựu sau núi.” Vân Phiên Phiên nghe thế, tay hơi chững lại. Cô cau mày. Giang Thúy Thúy đã nhận ra động tác của Vân Phiên Phiên. “Phiên Phiên, cô sao thế?” Vân Phiên Phiên cúi đầu nhìn thiếu nữ trước mặt mình. Trên khuôn mặt của thiếu nữ là vẻ ngượng ngùng với người trong lòng, và niềm vui sướng hân hoan về tương lai. Vân Phiên Phiên không đành lòng phá hỏng tâm trạng vui vẻ của cô bé, vì thế cô gắng đè nén nỗi nghi ngờ trong lòng xuống, chỉ cong mắt khen ngợi cô bé: “Không có gì, hôm nay Thúy Thúy nhà mình đẹp quá. A Ngư thấy cô, nhất định sẽ bị mê hoặc tới nỗi không nói nổi thành lời.” Mặt Giang Thúy Thúy đỏ ửng lên vì lời khen của cô: “Cô đừng nói nữa…” Vân Phiên Phiên đáp: “Rồi rồi rồi, tôi không nói nữa, nói thêm chắc mặt cô bốc khói mất…” Bước cuối cùng đã hoàn thành, Vân Phiên Phiên bỏ hộp son xuống. “Trang điểm xong rồi.” Giang Thúy Thúy soi mình trong gương. Thiếu nữ trong gương trang điểm tinh xảo, hai gò má trong ngần ửng hồng, như hoa hải đường dưới nắng mai, xinh tươi cuốn hút, đẹp đẽ động lòng người. Giang Thúy Thúy vốn đã xinh sẵn, lớp trang điểm này càng phát huy nét quyến rũ của cô bé đến cực hạn. “Phiên Phiên, hôm nay tôi phải cảm ơn cô quá.” Giang Thúy Thúy cảm kích nói. Vân Phiên Phiên cong mắt lên: “Có gì mà phải cảm ơn? Mau đi tìm A Ngư ca ca của cô đi, đừng để người ta đợi lâu.” Giang Thúy Thúy gật đầu thật mạnh: “Ừ.” Vân Phiên Phiên đưa son cho Giang Thúy Thúy. Giang Thúy Thúy nói lời cảm ơn Vân Phiên Phiên, thong thả đi ra sau núi. Cô bé nắm hộp son môi, bước qua khu rừng đang kỳ Đông giá. Đôi mắt đẹp long lanh trong vắt kia tràn ngập sự ngượng ngùng khi gặp người thương, và cả khát khao đối với tương lai. Bấy giờ thiếu nữ ngây thơ tươi sáng này vẫn chưa biết rằng thứ chờ đón cô bé chính là án tử. . Giang Thúy Thúy đi rồi, Vân Phiên Phiên dọn dẹp bàn trang điểm, đột nhiên cau hàng mày đẹp lại. “Sao lại chọn chỗ sau núi để tỏ tình nhỉ…” Tiêu Trường Uyên lạnh mặt đi vào, vẻ mặt rất là không vui: “Rốt cuộc nàng là vợ của ai? Lại còn đuổi chồng mình ra ngoài chỉ để trang điểm cho Giang Thúy Thúy? Có người vợ nào không coi chồng ra gì như nàng không?” Ban nãy lúc Giang Thúy Thúy tới đây, Vân Phiên Phiên không muốn để Tiêu Trường Uyên quấy rầy hai người, nên đã đuổi Tiêu Trường Uyên ra ngoài. Vân Phiên Phiên nghe Tiêu Trường Uyên nói thế, lập tức chắp tay trước ngực, chớp chớp đôi mắt hạnh ngập nước, tỏ vẻ đáng thương xin lỗi chàng. “Thiếp xin lỗi, phu quân, thiếp sai rồi, sau này thiếp tuyệt đối không làm vậy nữa.” Tiêu Trường Uyên rất dễ giận, nhưng đồng thời, chàng cũng rất dễ dỗ, tính tình thay đổi thất thường như bọn con nít vậy. “Không có lần sau đâu đấy.” Vân Phiên Phiên lập tức nở nụ cười: “Cảm ơn phu quân!” Ánh mắt của Tiêu Trường Uyên luôn rong ruổi theo Vân Phiên Phiên. Vân Phiên Phiên cúi đầu dọn đống chai lọ vại bình trên bàn trang điểm, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này không ổn lắm: “Khu sau núi rộng như thế, trước kia còn có hổ xuất hiện ở đấy, bây giờ chỉ thợ săn là dám lên núi một mình. Rốt cuộc tên A Ngư này suy nghĩ kiểu gì mà lại để con gái nhà người ta tới chỗ nguy hiểm như thế. Tỏ tình cũng phải biết lựa chỗ tốt chứ, đúng là chẳng ga lăng tẹo nào…” Tiêu Trường Uyên thấy Vân Phiên Phiên vẫn còn suy nghĩ cho Giang Thúy Thúy thì bỗng bực mình. “Nàng quan tâm cô ta nhiều thế làm gì?” Vân Phiên Phiên đáp: “Cô ấy là bạn thiếp mà.” Tiêu Trường Uyên lạnh lùng nói: “Ta có còn là chồng nàng nữa không…” Vân Phiên Phiên liếc nhìn Tiêu Trường Uyên, lập tức dỗ chàng: “Chồng thiếp đối xử với thiếp tốt nhất, thiếp yêu chồng thiếp nhất…” Khuôn mặt trắng nõn như ngọc của Tiêu Trường Uyên lập tức nhuộm sang màu hồng. Chàng quay gương mặt đẹp đi, lạnh lùng phun ra hai chữ. “Nhảm nhí.” Vân Phiên Phiên phát hiện ra rồi, hình như tâm trạng của Tiêu Trường Uyên đã tốt hơn một chút. Chàng giống như một con sói trắng đang xù lông, sau khi được cô vuốt lông cho thì ngoan ngoãn hơn hẳn.