Chương 68: “Chi bằng ngươi chẩn đoán lại cẩn thận cho trẫm xem sao…”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiêu Trường Uyên ôm người con gái yểu điệu ấm áp trong vòng tay mình.
Lòng thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Tuy rằng Phiên Phiên của chàng vừa ác độc lại vừa phiền toái, thậm chí nàng còn chẳng thích chàng, nhưng chàng thích nàng hết thuốc chữa, thích nàng đến chết cũng không bỏ được.
Chàng muốn ôm chặt nàng trong vòng tay mình.
Để nàng mãi mãi không bao giờ rời xa chàng nữa.
Nhưng chàng ôm nàng chặt quá.
Thì sẽ chỉ đẩy nàng ra xa hơn.
Cho nên chàng mới nghĩ ra cách đáng xấu hổ này.
Chàng muốn đóng giả bản thân thời còn mất trí nhớ.
Từ bỏ tôn nghiêm, từ bỏ lòng kiêu hãnh, từ bỏ tất cả.
Chàng chỉ muốn được quay về như ngày xưa với Phiên Phiên của chàng.
Tiêu Trường Uyên chưa bao giờ nghĩ tới việc đánh thức bản thân lúc mất trí nhớ, bởi vì chàng biết rõ, mình của thời mất trí nhớ và bản thân chàng bây giờ rõ ràng chính là một người. Chàng có tất cả ký ức của thời mất trí nhớ, mỗi một khoảnh khắc đều vẹn nguyên mới mẻ trong đầu chàng, chàng biết mình phải sắm vai chính bản thân thế nào.
Từ đầu chí cuối, đại phu ở phố huyện chưa từng nói chứng Ly Hồn sẽ tái phát. Vì muốn Vân Phiên Phiên tin mình, nên Tiêu Trường Uyên mới bịa đặt như thế. Để Vân Phiên Phiên không nảy sinh nghi ngờ, chàng đã cố ý đập ấn Phượng lên đầu mình ngay trước mặt nàng. Nhằm khiến chuyện này có vẻ chân thực hơn, Tiêu Trường Uyên đã thật sự đập mình rất tàn nhẫn.
Chàng ác với kẻ khác, còn ác với chính mình hơn.
Để đạt được mục đích, chàng có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Dù phải làm bản thân bị thương chăng nữa.
Tiêu Trường Uyên hành động tàn nhẫn và quyết đoán.
Trên cõi đời này, chỉ có một người có thể đạt được sự nhân từ của chàng.
Đó chính là Vân Phiên Phiên.
Nhưng, Tiêu Trường Uyên không tài nào hiểu nổi, rõ ràng chàng đã nhượng bộ lớn như thế, sao cô gái này vẫn khóc thảm thiết vậy nhỉ?
Tiêu Trường Uyên rất muốn lạnh lùng ra lệnh cho nàng không được khóc nữa như trước, nhưng chàng lại lo làm vậy sẽ khiến nàng phát hiện ra mình không mất trí nhớ. Nếu nàng phát hiện ra sự thật, có lẽ nàng sẽ lại chạy trốn khỏi chàng. Vì thế Tiêu Trường Uyên đành phải nhổ hết gai băng trên người mình, luống cuống dỗ dành Vân Phiên Phiên.
Giọng chàng khàn khàn, ngữ điệu hèn mọn đến lạ lùng.
“Nương tử đừng khóc nữa nhé, được không?”
Trái tim chàng sắp nát bấy khi thấy Vân Phiên Phiên khóc.
Tiêu Trường Uyên cau mày nghĩ thầm, nếu bây giờ nàng muốn trăng trên trời, dù phải liều mạng chàng cũng hái trăng xuống cho nàng.
Chỉ cần trăng có thể ngưng dòng lệ của nàng.
Thì bắt chàng làm gì cũng được.
Tiêu Trường Uyên ôm Vân Phiên Phiên vào lòng.
Cúi đầu xuống gần cô.
Dỗ dành cô thật cẩn trọng.
Dòng máu còn chưa khô cạn nhỏ xuống từ cái cằm trắng muốt tinh xảo của chàng, dính ướt mái tóc đen của Vân Phiên Phiên.
Chàng vuốt ve tóc Vân Phiên Phiên, cặp mắt đen hơi ngưng tụ lại. Chàng đột nhiên nhanh trí, bỗng nghĩ ra một cách có thể làm Vân Phiên Phiên ngừng khóc. Thế là chàng mặt dày tỏ vẻ yếu ớt: “Nương tử, đầu ta đau quá.”
Vân Phiên Phiên nghe vậy, quả nhiên thôi khóc ngay. Cô cuống quít ngồi dậy khỏi lòng chàng, lau khô nước mắt trên mặt bằng tay áo, hốc mắt đỏ hoe, nín khóc nói: “Thiếp đi tìm ngự y cho phu quân…”
Dứt lời, Vân Phiên Phiên đứng lên chạy ra ngoài điện. Cô đẩy cửa điện, ra lệnh mấy câu với kẻ hầu bên ngoài. Lúc cô quay lại, tuy hai mắt đỏ ửng ươn ướt, nhưng cô không khóc nữa. Cô đỡ Tiêu Trường Uyên dậy khỏi sàn, để chàng ngồi trên long sàng. Cô xoay người định đi, Tiêu Trường Uyên lại đột nhiên cầm lấy cổ tay mảnh khảnh trắng nõn của cô.
“Nương tử định đi đâu?”
Mắt Vân Phiên Phiên ướt át đỏ hoe, cô nói: “Thiếp phải dọn dẹp chỗ này một chút.”
Cô không muốn để người khác biết cô và Tiêu Trường Uyên vừa cãi nhau.
Cô thậm chí không dám để người khác biết Tiêu Trường Uyên bây giờ đã mất trí nhớ.
Hoàng cung tràn ngập hiểm nguy, cô e sẽ có kẻ nhân cơ hội này làm hại Tiêu Trường Uyên.
Tiêu Trường Uyên nhíu mày nói: “Đừng đi quá xa.”
Vân Phiên Phiên gật đầu nhè nhẹ.
Cô lau khô ấn Phượng dính máu bằng khăn gấm, bỏ vào hộp gấm, sau đó cô cất hộp gấm về kệ sách bằng gỗ tử đàn đằng sau ngự án.
Ngôi đình ngoài hoàng cung có ngự y đang trực ban. Đình ngoài cách cung vua hơi xa. Trước khi ngự y tới, đám người hầu trong cung đã mang nước sạch đựng trong chậu vàng khắc hoa mây và khăn lông lên theo lệnh của Vân Phiên Phiên. Vân Phiên Phiên cho những kẻ xung quanh lui hết. Đám người hầu vô cùng cung kính với Vân Phiên Phiên, lúc gần đi họ còn đóng cửa điện lại cho hai người.