Chương 82: “Nàng gọi hắn là gì?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vân Phiên Phiên bắt đầu hoài nghi cuộc đời.
Cô ngây dại nhìn Giang Xá Ngư đứng cạnh mình.
“Nơi này là nước Mặc ư?”
Giang Xá Ngư gật đầu: “Đúng là nước Mặc.”
“Vậy hoàng đế bây giờ là…”
Vẻ mặt Giang Xá Ngư hơi sửng sốt, hắn nhìn Vân Phiên Phiên một lát rồi mới nói: “Là Tiêu Trường Uyên.”
Vân Phiên Phiên nghe thấy cái tên này, cảm thấy trái tim như bị thứ gì cào vào.
Tê dại đau khổ.
Cảm giác kỳ lạ trào dâng trong lòng cô.
Vân Phiên Phiên chớp chớp mắt.
Cuối cùng cô cũng nhận ra mình không vượt thời gian về quá khứ, mà cua gắt xuyên vào một quyển sách.
Ngày đầu tiên xuyên vào trong sách, cô đã bắt gặp cảnh nam nữ chính trở mặt thành thù căng đét, nữ chính còn muốn nhét nam chính vào viện Câu Lan làm trai bao…
Vân Phiên Phiên: “…”
Cốt truyện nát đến mức này thì kích thích quá.
Giang Xá Ngư nhìn Vân Phiên Phiên một lát, thấy mắt cô đờ đẫn, không giống như còn nhớ Tiêu Trường Uyên thì yên tâm hơn, hắn lại cười nói: “Phu nhân, ta và Diệp cô nương còn có chút chuyện cần giải quyết, xin nàng thứ cho ta một lát nhé.”
Giải quyết gì cơ? Giải quyết nam chính à? Mắt Vân Phiên Phiên dại ra, cô đáp: “Không sao, huynh đi đi.”
Giang Xá Ngư và Diệp Tố Hinh đi rồi, Vân Phiên Phiên bắt đầu nhớ lại cốt truyện. Tại sao nam chính lại trở thành kẻ thù giết cha của nữ chính nhỉ? Nguyên tác có cài cắm gì đâu. Bình tĩnh, hình như có điềm thật. Trong nguyên tác, Giang Xá Ngư từng đưa cho Diệp Tố Hinh một lá thư vào trước ngày lễ phong hậu của nàng ta. Nhưng sau khi đọc xong thư, Diệp Tố Hinh đã rưng rưng nước mắt đốt lá thư này đi, nàng ta nói rằng mình muốn làm Hoàng Hậu. Từ đó về sau, tiếng ca đã tận đành cam phận ngừng. Chỉ còn hoàng quyền dửng dưng, ngàn thu không dứt còn hưng với đời.
Vân Phiên Phiên rốt cuộc đã hiểu ra, tại sao phần kết truyện trông thì có vẻ hoàn mỹ, nhưng lại bi tráng thê lương lạ thường. Hóa ra là vì lá thư này. Diệp Tố Hinh rõ ràng đã biết Sở Nghị là kẻ thù giết cha của mình, nhưng vì muốn làm Hoàng Hậu, nàng ta đã từ bỏ việc báo thù Sở Nghị.
Nên bây giờ, sau khi cốt truyện sụp đổ, Diệp Tố Hinh lập tức báo thù Sở Nghị, phải chăng là vì y không phải hoàng đế, không thể cho nàng ta làm Hoàng hậu nữa?
Vân Phiên Phiên: “…”
Hình như mình đã phát hiện ra điểm mù.
Giang Xá Ngư và Diệp Tố Hinh đi vào địa lao ẩm ướt âm u. Sở Nghị đang hôn mê, ngực đầm đìa máu tươi, không biết bao giờ mới tỉnh lại.
Giang Xá Ngư nhìn Diệp Tố Hinh: “Cô có chắc chắn muốn dùng Ly Hồn cổ để tẩy đi ký ức của hắn không?”
Diệp Tố Hinh căm hận nói: “Ta quá hiểu tên súc sinh này, hắn ta tự cho mình siêu phàm, quỷ kế đa đoan. Nếu còn ký ức, nhất định hắn sẽ trốn khỏi viện Câu Lan. Ta muốn nghiền nát lòng kiêu hãnh của hắn từ đầu, bẻ gãy đôi cánh của hắn, khiến hắn tưởng mình là một tên trai bao ti tiện, đời đời kiếp kiếp không dám thoát khỏi viện Câu Lan..”
Giang Xá Ngư nghe vậy, chậm rãi nhếch mép.
“Diệp cô nương thông minh khéo léo thật.”
Diệp Tố Hinh nhìn Sở Nghị đang hôn mê bằng ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Ta muốn gậy ông đập lưng ông, khiến hắn phải nếm trải từng nỗi khổ mà ta đã phải chịu. Ta phải cố tình quyến rũ hắn, cố ý khiến hắn yêu ta, sau đó đưa hắn cho những gã đàn ông ả đàn bà khác, bắt hắn phải cam tâm tình nguyện để ta lợi dụng. Cuối cùng, khi hắn yêu ta điên cuồng, ta sẽ trả lại ký ức cho hắn. Ta muốn khiến hắn hối hận vì đã đến thế giới này…”
“Ta sẽ giúp Diệp cô nương một tay.”
“Vì sao Giang công tử lại giúp ta?”
Giang Xá Ngư lại cười nói: “Bởi vì ta muốn thay trời hành đạo, trừ hại cho dân…”
“Giang công tử không muốn thù lao ư?”
“Ồ? Có thù lao gì?”
“Ví dụ như là, thân thể của ta.”
Diệp Tố Hinh từ tốn cởi xiêm áo trước mặt Giang Xá Ngư, để lộ cơ thể thướt tha, tự dâng mình lên giường quyến rũ Giang Xá Ngư: “Giang công tử có muốn không?”
Giang Xá Ngư nhìn thân thể nàng ta, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước giờ: “Sở huynh còn đang hôn mê, làm thế này không thỏa đáng lắm…”
Diệp Tố Hinh cười quyến rũ nói: “Giang công tử không cảm thấy hắn ta ở cạnh đây thì càng kích thích hơn sao?”
Trên cõi đời này, chẳng ai có thể kháng cự cơ thể ngọc ngà của nàng ta. Diệp Tố Hinh víu cổ Giang Xá Ngư, muốn dâng đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át của mình lên.
Nhưng môi nàng ta lại rơi vào khoảng không.
Giang Xá Ngư kéo giãn khoảng cách ra, nét cười dịu dàng vẫn thoảng trên môi, nhưng ý cười lại không lan ra đáy mắt, trông hắn có vẻ lạnh lùng.
“Diệp cô nương, xin cô tự trọng.”
Diệp Tố Hinh ngẩn người, vẻ mặt ra chiều kinh ngạc: “Giang công tử không muốn ta sao?”
Giang Xá Ngư lạnh nhạt nói: “Diệp cô nương đã có được thứ mà cô muốn, làm người không thể tham lam như vậy được, không thì sẽ khó coi đấy.”
Câu này khiến mặt Diệp Tố Hinh tái xanh tái xám. Nàng ta lập tức mặc quần áo vào, miễn cưỡng cười nói: “Đã để Giang công tử chê cười rồi.”
Giang Xá Ngư nhặt con dao găm dưới đất lên, chậm rãi đi đến trước mặt Sở Nghị. Hắn cứa rách cổ tay Sở Nghị, lấy một cái hộp bạc ra từ trong ngực áo, thả Ly Hồn cổ vào vết thương của Sở Nghị. Ly Hồn cổ xuôi theo dòng máu, lập tức chui vào thân thể Sở Nghị.
Diệp Tố Hinh nói: “Cảm ơn Giang công tử.”
Giang Xá Ngư mỉm cười đáp: “Chuyện tiếp theo, cô có thể tìm quản sự Đàm trong phủ của ta, anh ta sẽ sắp xếp chu toàn cho cô.”
“Đa tạ Giang công tử.”
“Thêm cả…”
Giang Xá Ngư nhìn nàng ta với ánh mắt lạnh nhạt.
“Về sau chớ đến phủ họ Giang nữa.”
Khuôn mặt luôn mang nét ôn hòa của Giang Xá Ngư nay lại không vương chút ý cười nào.
Diệp Tố Hinh thấy sự hờ hững không hề che giấu trong mắt Giang Xá Ngư thì biết có lẽ hôm nay nàng ta đã phạm vào chuyện tối kị của hắn, nàng ta tái mặt đáp: “Được.”
Giang Xá Ngư lấy khăn ra khỏi ngực áo, lau bàn tay dính máu của mình, thờ ơ rời khỏi địa lao ẩm ướt âm u này.
Bóng áo xanh như ngọc kia.
Không dính chút bụi trần.
Diệp Tố Hinh nhìn bóng lưng Giang Xá Ngư chăm chú, đột nhiên nhận ra, hóa ra mấy năm nay, nàng ta chưa từng hiểu được người đàn ông này.
Giang Xá Ngư ngoài mặt thì dịu dàng như ngọc, đối xử thân thiện lịch sự với người ngoài, có vẻ vô cùng ôn hòa. Nhưng lớp vỏ bọc hiền hòa nho nhã của hắn, lại bao bọc một trái tim lạnh lùng vô tình.
Hắn chẳng để mắt đến bất kỳ ai.
Diệp Tố Hinh không khỏi hoài nghi, trên đời thật sự có người có thể khiến Giang Xá Ngư rung động ư?
.
Vân Phiên Phiên đi dạo một vòng trong vườn, tới viện phía Tây. Cô đang chuẩn bị đi vào, thì lại bị Nhụy Nhi ngăn lại: “Nơi này có một vị khách quý, công tử từng ra lệnh chúng ta không được vào quấy rầy ngài ấy.”
“Vậy thì ta không vào nữa.”
Trong viện phía Tây, Giang Thúy Thúy ôm bụng bầu, nghe được tiếng động bên ngoài, thấy hơi lạ kỳ: “Có người mới tới phủ của A Ngư ca ca à?”
Ả hầu thưa: “Công tử vừa có phu nhân ạ.”
Giang Thúy Thúy muốn tới thăm hỏi, nhưng lại nhớ tới lời Giang Xá Ngư từng nói. Cô không thể để Trần Phạp Thiện tìm ra mình, nên không được gặp bất cứ ai.
Cách một bờ tường sơn trắng ngói lợp.
Hai mỹ nhân bị giấu trong nhà vàng đã lỡ dịp gặp nhau.
(Mỹ nhân trong nhà vàng: Kim ốc tàng kiều, tích về Trần Hoàng hậu, Trần A Kiều. Link tìm hiểu.)
Vân Phiên Phiên không có hứng thú với vị khách quý kia. Làm quen với hoàn cảnh xong, cô muốn rời phủ ra ngoài dạo phố xá. Nhụy Nhi lại cản cô: “Phu nhân, dạo này bọn cướp giật hoành hành, ngoài đường nguy hiểm lắm. Nếu không có chuyện gì cần kíp, tốt nhất phu nhân đừng nên ra ngoài ạ.”
Vân Phiên Phiên thấy hơi kỳ cục, sao chỗ này cô không được đi, chỗ khác cũng không được đi?
Cô có phải chim hoàng yến trong lồng đâu.
“Thế thì tôi về phòng đợi vậy.”
Vân Phiên Phiên đi vào sương phòng phía Tây, chán chẳng buồn chết ngồi ngẩn ra. Sắc trời tối dần, Giang Xá Ngư đến thăm cô, hai người cùng dùng bữa tối.
Ban đêm, ngoài sân đốt pháo, pháo hoa chiếu sáng rực bầu trời đêm tăm tối.
Vân Phiên Phiên chạy ra sân ngắm pháo hoa.
Giang Xá Ngư đi ra ngoài, đứng chung một chỗ với Vân Phiên Phiên, sóng vai bên cô. Hắn ngẩng đầu ngắm pháo hoa một lát, đột nhiên hỏi: “Phu nhân cảm thấy pháo hoa đẹp nhất khi nào?”
Vân Phiên Phiên không hề nghĩ ngợi, đáp ngay: “Tất nhiên là đẹp nhất khi nở rộ rồi…”
“Không phải.”
Giang Xá Ngư quay đầu lại, mỉm cười nhìn Vân Phiên Phiên: “Pháo hoa đẹp nhất là trước khi rơi xuống.”
Vân Phiên Phiên ngẩn ra.
Cặp mắt đen láy của Giang Xá Ngư nhìn khuôn mặt Vân Phiên Phiên chăm chú, nụ cười dịu dàng nở trên môi hắn: “Vạn sự hưng thịnh rồi suy tàn, nét đẹp trước khi suy tàn mới là vẻ đẹp lộng lẫy nhất…”
Vân Phiên Phiên ngẩn người, nghe lọt những lời hắn nói. Nhưng cô lại nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát, rồi ngước đôi mắt sáng trong đẹp đẽ lên nhìn Giang Xá Ngư.
“Không đúng, chúng ta đều nói sai rồi.”
Lần này tới lượt Giang Xá Ngư ngây ngẩn toàn thân.
Hắn giấu vẻ ngạc nhiên đi, mỉm cười nhìn cô.
“Sai ở đâu?”
Vân Phiên Phiên nói rất nghiêm túc: “Pháo hoa không đẹp nhất khi nở rộ, cũng chẳng mỹ miều nhất trước lúc rơi xuống, nó đẹp nhất là trong đêm tối. Nếu pháo hoa được đốt vào ban ngày, thì chúng ta hoàn toàn không thể nhìn thấy nó.”
Khi thiếu nữ nói câu này, một cụm pháo hoa tình cờ nở rộ giữa trời đêm. Ánh lửa lộng lẫy rực rỡ kia phản chiếu trong đôi mắt trong vắt tuyệt trần của người con gái, càng làm mắt cô có vẻ quyến rũ say đắm lòng người hơn.
Giang Xá Ngư trố mắt ra. Hắn đã cố tình nói những câu buồn bã chán nản để làm cô mất hứng, muốn hủy hoại tâm trạng vui vẻ của cô.
Không ngờ, cô chẳng những không ủ rũ mất hứng, mà còn tươi đẹp lóa mắt hơn trước.
Giang Xá Ngư nhìn đôi mắt phản chiếu màn pháo hoa lộng lẫy của cô, vẻ rực rỡ rất riêng này khiến trái tim hắn không kìm được mà loạn nhịp.
Thình thịch.
Hắn chật vật quay gương mặt tuấn tú đi.
Vân Phiên Phiên không để ý đến vẻ lạ thường trên nét mặt Giang Xá Ngư. Thấy hắn không nói lời nào, cô bèn chủ động hỏi: “Huynh cảm thấy tôi nói có đúng không?”
Giang Xá Ngư không dám nhìn vào mắt Vân Phiên Phiên.
“Phu nhân nói có lý.”
Vân Phiên Phiên nghe được đáp án vừa lòng mình, tiếp tục ngẩng đầu ngắm pháo hoa. Pháo hoa tàn hết, Vân Phiên Phiên quay đầu lại, phát hiện Giang Xá Ngư đang nhìn mình.
Biểu cảm trong đôi mắt đen như sơn mài kia có vẻ cực kỳ phức tạp, dường như muốn nói lại thôi.
Vân Phiên Phiên hỏi: “Huynh muốn nói gì?”
Ánh mắt Giang Xá Ngư u ám: “Nàng nói thử xem, trên đời có đóa hoa nào không tàn lụi không?”
Vân Phiên Phiên ngẫm nghĩ một lát: “Không có.”
Hoa trường xuân tuy có thể nở hơn 300 ngày, nhưng rồi nó vẫn héo tàn.
(Hoa trường xuân: Dừa cạn hay hải đằng, dương giác, bông dừa, trường xuân hoa, hoa tứ quý là một loài thực vật trong chi Catharanthus thuộc họ La bố ma. Nó là cây bản địa và đặc hữu của Madagascar. Các danh pháp đồng nghĩa có Vinca rosea, Ammocallis rosea, Lochnera rosea.)