Chương 9: “Đây là cách mà nàng nghĩ được à?”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Hôm sau, Vân Phiên Phiên lấy ngân phiếu 20 lượng trả cho cụ Giang, coi như là tiền thuê nhà một năm của cô và Tiêu Trường Uyên. Cụ Giang vội vàng chối từ: “Con bé này khách khí quá, căn nhà này nào đáng giá 20 lượng bạc? Cùng lắm năm lượng là đủ rồi. Ở chỗ nhỏ bé quê mùa của già, mỗi năm một người kiếm được 10 lượng đã là nhiều, sao già có thể lấy nhiều tiền của con như thế chứ…” Đến lúc đấy Vân Phiên Phiên mới biết, hóa ra giá cả thời xưa lại thấp như thế. 600 lượng bạc hẳn là một con số trên trời. Chưa gì cô đã trở thành một gái nhà giàu giắt eo bạc triệu. Đây quả thực là một niềm vui bất ngờ. Nghĩ đến đây, Vân Phiên Phiên càng muốn đưa chỗ bạc này cho cụ Giang. Cô gắng khuyên cụ: “Bá ơi, bá cứ cầm đi. Con với chồng con đụng phải bao nhiêu kẻ xấu trên đường, mãi mới gặp được người tốt như bá. Bá cứ coi như chúng con gửi tiền vì tấm lòng của bá. Nếu hôm nay bá không nhận số tiền này của con, thì lương tâm của cả con lẫn chồng con đều khó mà yên nổi…” Vân Phiên Phiên khuyên can mãi, nói rách cả môi, cuối cùng mới thuyết phục được cụ Giang nhận số tiền này. Sau đấy cụ Giang lại bảo Giang Thúy Thúy mang sang không ít cá khô, thịt khô, thịt viên coi như đáp lễ, sợ cầm nhiều tiền của cô quá. Biết Vân Phiên Phiên thích động vật nhỏ, cụ Giang còn tặng mấy con gà con cho Vân Phiên Phiên nuôi. Vân Phiên Phiên nhốt lũ gà con vàng óng vào hàng rào, cho chúng ăn gạo, nhìn chúng với vẻ mặt hiền từ. “Bé gà đáng yêu thế này, nhất định phải hầm nấm nha!”