Chương 6

Ryy Nguyễn
Nguồn: metruyenhot.me
Lâm Dao : Con nhỏ này ? Sao có thể ? - Phóng viên : Cho hỏi , vì sao Vân lão gia và Vân phu nhân có thể tìm được Vân tiểu thư mặc dù đã trôi qua hơn 20 năm ? - Phóng viên : Tịnh tiểu thư ? Tôi nghe cái tên này thật quen quá ! Vân lão gia có thể chia sẻ cho mọi người biết thân thế trước đó của Tịnh tiểu thư được không ? - Vân Bác Văn : Cái này thì ... mọi người phải hỏi đến Tịnh Thành lão gia rồi ! - Tịnh Tuyết : Anh Vân , anh đang nói cái gì vậy ? em đã bảo anh là không được đụng gì tới họ rồi cơ mà ! - Vân Bác Văn : Anh xin lỗi , nhưng anh phải làm cho cả nhà họ phải mất mặt . - Phóng viên : Hỏi Tịnh lão gia sao ? Chuyện này là thế nào ? - Phóng viên : Tịnh Tuyết ? Tịnh Thành ? Nghe hai cái tên này ... cho hỏi Vân thiếu gia , có phải Tịnh tiểu thư trước đó là tiểu thư của Tịnh gia không ? - Vân Bác Văn : Mọi người đoán hay quá ! Tịnh Tuyết đúng thật là tiểu thư của Tịnh gia . - Thanh Hân : Là sao ? Cô ta lại chính là tiểu thư của Vân gia ? - Lâm Dao : Ông Tịnh , ông làm gì đi chứ ? Họ đang nhìn về phía chúng ta đó ! - Tịnh Thành : Tôi ... tôi ... - Phóng viên : Vân thiếu gia , anh có thể nói rõ ràng hơn được không ? - Vân Bác Văn : Trước đó , em gái tôi đã ở Tịnh gia , mang tiếng là tiểu thư nhưng lại sống như một cô ôsin . - Phóng viên : Ôsin ? Ý anh là Tịnh gia không đối xử tốt với Vân tiểu thư ? - Phóng viên : Tịnh lão gia , ông có thể chia sẻ không ? - Tịnh Thành : Đây là chuyện của nhà tôi , mong các người đừng xía vào . - Phóng viên : Mong ông hãy hợp tác với chúng tôi . - Phóng viên : Rốt cuộc Tịnh gia đã làm gì Vân tiểu thư ? - Phóng viên : Đã đánh đập sao ? - Lâm Dao : Chúng tôi không có , mấy người tránh ra đi ! - Vân phu nhân : Cũng may là gặp mấy người đuổi Tuyết Nhi ra khỏi nhà thì tôi mới tìm thấy cô ấy ! - Phóng viên : Đuổi khỏi nhà ? Quá đáng vậy sao ? - Phóng viên : Có phải vì Vân tiểu thư không phải con gái của Tịnh gia nên các người mới làm vậy ? - Tịnh Tuyết : THÔI ĐI ! - Vân Bác Văn : Tuyết Nhi ? - Tịnh Tuyết : Các người bàn tán về đời tư của tôi đủ chưa ? Tò mò vào chuyện người khác là niềm vui của mấy người sao ? - Vân phu nhân : Con à ... - Tịnh Tuyết : Bố mẹ , anh trai . Con mệt rồi , con không muốn nhìn thấy mấy người này nữa ! Hãy đuổi hết bọn họ về đi . - Vân lão gia : Được rồi , con lên phòng nghỉ trước đi . Con mệt mỏi rồi ! - Tịnh Tuyết : Vâng . Ngày mai con còn phải đi học . Con về phòng trước ! Tịnh Tuyết đi lên phòng . - Tịnh Tuyết : Aaaaa ! Ở ngoài có tiếng mở cửa bước vào . - Tịnh Tuyết : Anh Bác Văn , em mệt lắm . Anh ru em ngủ được không ? - Tịnh Thành : Con , là ... là ba đây ! - Tịnh Tuyết : Hửm ? - Tịnh Thành : Ba đã cầu xin Vân lão gia lên đây nói chuyện với con một chút ! - Tịnh Tuyết : Ông ra ngoài đi , ông không có tư cách gọi tôi là " con " - Tịnh Thành : Tuyết Tuyết à , con giận ba sao ? - Tịnh Tuyết : ĐI RA KHỎI PHÒNG TÔI NGAYY ! Tôi không phải giận ông , mà là tôi hận ông ! - Tịnh Thành : Con đã thay đổi rồi , ngược lại còn thay đổi rất nhanh là đằng khác . - Tịnh Tuyết : Muốn biết lắm sao ? Tôi thay đổi từ khi bị các người đánh , bị các người hành hạ ! Cay đắng nhất là khi ... người mà mình đặt hết niềm tin và hi vọng đứng nhìn mình bị lăng mạ , sỉ nhục ! - Tịnh Thành : Ba xin lỗi ! - Tịnh Tuyết : Ông không phải ba tôi , tôi không có người ba như ông . - Tịnh Thành : Là ba đã sai , là ba đã không làm gì khi thấy con bị hành hạ . - Tịnh Tuyết : Tôi không bao giờ muốn nghe lời xin lỗi ! Vì nó luôn xuất phát từ những lỗi lầm mà họ đã làm với tôi . - Tịnh Thành : Xem ra con hận ba lắm nhỉ ! - Tịnh Tuyết : * khóc * Tôi hận ông , tôi hận con ông , tôi hận vợ ông , tôi hận cái ngày mà ông đã đưa tôi về nhà !